Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 570. Thân Thế

Chương trước

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cuối cùng liếc nhìn Ngô Liên Sơn:

- Người có thể nói điều này chắc là Đổng Chiến Lâm lúc trước, đúng không?

Ngô Liên Sơn:

- Hẳn là Đổng tổng. Nếu không ở Thượng Bắc tuyệt đối sẽ không ai có thể nói vậy.

Đường Thành Cương:

- Thật sự muốn tìm đường chết?

Ngô Liên Sơn cười ha hả:

- Lão Tề bị bắt nạt.

Đường Thành Cương:

- Mối thù này xem như đã kết thành!

Hồ Chính Huân: "..."

Các người coi chúng tôi là không khí?

Vỗ bàn mấy cái:

- Hai vị! Xin chú ý đây là Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Tỉnh ủy đang xác minh sự việc. Vấn đề rất nghiêm trọng nên thái độ cần nghiêm túc một chút!

Lúc này Đường Thành Cương ngừng nói chuyện với Ngô Liên Sơn và cười toe toét:

- Đồng chí Hồ, đừng bận tâm! Chúng tôi không chống lại cuộc điều tra. Chúng tôi không có ý bất kính với ngài.

- Chỉ là ...

Đường Thành Cương vừa nghiến răng nói.

- Quên đi, tôi sẽ không vòng vo với ngài nữa. Cũng không làm khó ngài. Nói thẳng đi!

Hồ Chính Huân nhíu mày thật chặt:

- Nói thẳng cái gì?

Đường Thành Cương:

- Bố tôi từng làm Tư lệnh Quân khu phía Nam, hiện tại đã về hưu.

Hồ Chính Huân: "!!!"

Đường Thành Cương nói tiếp:

- Bố của lão Tề là Tề Hải Đình. Kể cả Bí thư cấp trên của ngài là Bí thư Mạnh cũng có quan hệ tốt với Tề Lão. Năm ngoái vừa mới đến thăm hỏi nhà ông lão.

Hồ Chính Huân: "..."

Chà, Tề Hải Đình. Chỉ cần nói tên, cũng không cần phải đề cập đến chức vụ.

- Cái này……

Đường Thành Cương vung tay, không để cho Hồ Chính Huân nói tiếp:

- Đồng chí Hồ, đừng hiểu lầm. Tôi nói về thế hệ cũ không phải muốn dựa vào đó để gây áp lực cho ngài. Nếu không hiện tại chỉ cần gọi cho Bí thư Mạnh thì bất kể vấn đề là gì đều được giải quyết.

- Tôi nói điều này có hai nghĩa.

- Thứ nhất, người tố cáo hiển nhiên không hiểu tình hình. Chúng tôi và Bí thư Từ, một người là doanh nhân nghiêm túc, người còn lại là lãnh đạo muốn làm điều gì đó thật sự cho Thượng Bắc. Vậy thôi.

- Đừng dùng từ xu nịnh. Nói một cách ngạo mạn một chút, nếu người tố cáo biết chi tiết hơn, hắn ta nên chuyển ngược lại vị trí thì còn đáng tin hơn.

- Thứ hai, nếu ngài còn tưởng rằng chúng tôi có quan hệ bất chính thì ngài có thể đi kiểm tra lại tình huống. Xem chúng tôi xuất thân như thế nào. Có thể vì một chút lợi nhuận mà sẽ làm mất mặt phụ thân hay không!

Đây là gì? Đây là tự tin!

Là một người bố hãy lưu lại một thân chính khí.

Tại sao Tề Quốc Quân lại dám nhấc mông rời đi? Bởi vì có trùng khớp hay không cũng giống nhau. Tôi không sợ người tới kiểm tra. Cho nên tôi mới không coi trọng việc của Hồ Chính Huân.

Hồ Chính Huân đã bị sốc từ trong ra ngoài.

Thật kỳ lạ, con m* nó kỳ lạ!

---

Chỗ này là chỗ nào vậy?

Hồ Chính Huân ngạc nhiên, tại sao loại người gì cũng đều có vậy?

Thành thật mà nói, trước khi đến, ông ta muốn tìm hiểu chi tiết về Tề Quốc Quân và những người liên quan.

Nhưng, ông ta không thể hiểu được!

Cán bộ phòng thanh tra có quyền lực rất lớn. Việc thụ lý báo cáo, xác minh, lập hồ sơ tất cả đều phụ thuộc vào ý nghĩ của ông ta.

Nhưng cũng bởi vì điều này, quyền lực của ông ta không phải là quá lớn.

Xét cho cùng đó là bộ phận nhạy cảm nhất của Ủy ban kỷ luật, Hồ Chính Huân chỉ là một mắt xích xác minh. Không có quyền lực cũng không thể hiểu rõ ràng mọi chuyện.

Nếu không sẽ khiến phòng công tác ở phía sau phòng điều tra không thể nào tiếp quản và triển khai công việc.

Nhưng vấn đề cũng đến, tôi không điều tra thì mấy người cũng không thể bắt nạt người như thế này, phải không? Dùng cơn sấm sét lớn như vậy làm người ta sợ chết khiếp.

Trong lòng thầm rủa người tố giác, con m* nhà ngươi, đúng là thằng cháu trai gây họa, làm gì cũng phải có tâm chút chứ, chưa tìm hiểu rõ mà đã đi tố cáo rồi.

Lúc này khiến cho ông ta có cảm giác không thể xuống đài.

Ngẫm lại mà xem, có thể xuống nổi không? Trước đó còn làm ra bộ dạng cao cao tại thượng, xử lý công việc theo phép công. Đột nhiên bị ba người bố này đập tan, không tìm thấy nam bắc.

Điều này khiến Hồ Chính Huân đột nhiên nhận ra một vấn đề. Ông ta dường như đã bị Chương Nam dẫn đường!

Lão Hồ cũng là một điều tra viên luận điệu cũ rích. Khéo léo đàng hoàng là phẩm chất cơ bản nhất.

Nghĩ lại lần đầu tiên gặp Chương Nam. Tuy rằng ông ta đã nhận định, ngôi trường học nhỏ vùng sâu này rất khó để không xảy ra chuyện khuất tất gì đó. Nhưng vẫn như cũ, cười ha hả, thái độ đối với Chương Nam rất tốt.

Sau đó, nhận thấy có điều gì đó không ổn liền cố tình trì hoãn. Đó thực sự là một loại khéo léo. Làm người thì phải chừa lại đường lui. Ngày sau gặp nhau còn tốt đẹp.

Ổn được mới không dễ mắc sai lầm.

Tuy nhiên chuyến đi tới Thượng Bắc lần này, Lão Hồ dường như đã thay đổi.

Trên thực tế, kể từ lần trước đến Thượng Bắc để điều tra vấn đề của trường Nhị Trung. Từ khi bước vào nhà của Chương Nam và bắt đầu cuộc trò chuyện đầu tiên, Hồ Chính Huân có vẻ không khéo léo như vậy. Ông ta giống như bị Chương Nam chọc giận.

Sau đó một đường lại đây, càng ngày càng đi xa hơn. Thế cho nên khi đối mặt với ba thương nhân đó, ông ta đã bắt đầu thịnh khí lăng nhân?

Nhưng m* nó, đây lại là ba người thương nhân khác thường.

Hồ Chính Huân rất xấu hổ, không thể nào triển khai công việc.

Đường Thành Cương vừa thấy đã đoán được tình thế khó khăn của Hồ Chính Huân.

Bật cười ha hả:

- Hồ trưởng ban, đừng hiểu lầm tôi. Tôi nói ra chuyện này thật sự không có ý chắp nối quan hệ. Càng không có ý lợi dụng bố tôi để áp bức ngài.

- Tôi chỉ muốn nói cho ngài biết. Chúng ta sống nửa đời người. Trước nay cũng chưa từng mượn sức lực của chính bố mình. Làm sao có thể sẽ đi nịnh bợ một người thư ký đây? Ông già mà biết sẽ đánh gãy chân tôi.

Hồ Chính Huân: "..."

Đường Thành Cương nói tiếp:

- Trình tự bình thường chúng ta đều hiểu rõ. Ngài nên làm cái gì thì làm cái đó đi!

- Cửa văn phòng tài vụ của chúng ta, bất kỳ ngóc ngách nào của nhà máy, đều có thể mở ra cho Hồ trưởng ban.

- Thành thật mà nói, ngài đến đây với sự phô trương lớn. Không thể không điều tra được. Chúng ta phải trả lại sự trong sạch cho người dân của chúng ta.

Sau khi nghe xong, mặc dù Hồ Chính Huân vẫn còn ngượng ngùng nhưng đã cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Lại gật đầu lia lịa và nói:

- Là do chúng tôi công tác không thỏa đáng!

Đây không phải là một lời thú nhận mà là cảm thán.

Một mặt vẫn đang tiếp tục điều tra làm rõ.

Bởi vì vài câu nói liền không điều tra nữa. Vậy thì Hồ Chính Huân chỉ là một bao cỏ.

Mặt khác nó cũng thể hiện cảm xúc cá nhân của ông ta. Là một lời xin lỗi vu vơ.

Thái độ có vấn đề.

Hồ Chính Huân cũng ngay thẳng, sai là sai. Là do ông ta đã đem tình cảm của mình ra làm việc.

Về vấn đề này, Đường Thành Cương đương nhiên hiểu được ý tứ trong lời nói của ông ta, bình tĩnh tiếp nhận:

- Chúng tôi có thể hiểu được yêu cầu của công việc.

Nó có hai nghĩa:

Đầu tiên là ông ta có thể tùy ý điều tra.

Thứ hai là lời xin lỗi đã được chấp nhận.

Đây là tự tin!

Chân thành nhắc lại:

- Tôi thực sự không cố ý làm ngài khó xử.

Cho đến đây thì sự xấu hổ trước đó chỉ như một nốt nhạc dạo.

Mặc dù vẫn điều tra như cũ, nhưng bầu không khí và thái độ của Hồ Chính Huân đã hoàn toàn khác.

Chỉ là Hồ Chính Huân không nhận ra rằng Đường Thành Cương vừa mới đào hai cái hố. Hơn nữa chúng cũng không nhỏ.

Chương trước