Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lần này về nhà, Trần Phàm mua rất nhiều đồ cho ba mẹ.
Cho mẹ một bộ áo lông vũ, giày bông, cho ba một chiếc áo bông nhiều túi, một cây thuốc lá.
Ngoài ra còn có chút đặc sản Vân Hải.
Trần Phàm hiểu rõ ba mẹ mình, cả hai đều là những người nông dân quen chịu khổ, tiết kiệm, nên anh không mua những món quà hào nhoáng, vô dụng.
Dù vậy, anh vẫn bị ba mẹ trách mắng một trận.
"Con cứ chăm sóc tốt bản thân là được, không cần mua gì cho chúng ta."
Lúc ăn cơm, ba uống một chén rượu, nói chuyện rõ ràng nhiều hơn.
Mẹ anh, Lý Cẩm Thu, lập tức nói: "Đây là tháng lương đầu tiên của con đấy, nó mua cho ông đã là tốt lắm rồi, còn lải nhải gì nữa."
Trần Kiến Nghiệp buồn bực nói: "Có tiền thì cứ giữ lấy, con một mình học hành xa nhà, ba mẹ chẳng giúp được gì, có chút tiền trong người vẫn hơn là lúc cần lại không có."
Trần Phàm cười hì hì gật đầu: "Ba, con nhớ rồi."
Đến tối, khi đi ngủ, Lý Cẩm Thu lại oán trách chồng.
"Con trai vất vả lắm mới về được một chuyến, muốn báo hiếu, mua cho ông chút đồ, ông xem ông, tối nay cứ lải nhải mãi."
Trần Kiến Nghiệp ngồi ở đầu giường, cúi gằm mặt hút thuốc.
"Bà hiểu cái gì, tôi đang dạy nó đừng tiêu xài bừa bãi."
"Mua cho ông thì là tiêu xài bừa bãi à?"
Lý Cẩm Thu hừ lạnh một tiếng: "Thật là tốt bụng lại bị phụ lòng."
"Còn nữa, con trai lớn rồi, sau này đừng suốt ngày ra vẻ bề trên mà dạy dỗ nó."
Trần Kiến Nghiệp trợn mắt: "Dù nó bảy tám mươi tuổi, thì tôi vẫn là ba nó, tôi có quyền dạy nó."
Thấy vợ sắp nổi giận, Trần Kiến Nghiệp vội xua tay.
"Được rồi được rồi, sau này tôi không nói nữa là được chứ gì."
"Mau ngủ đi."
Nói xong dập tắt thuốc, tiện tay tắt đèn.
Trần Phàm nằm trên chiếc giường quen thuộc, cuộn tròn trong chăn và nhắn tin cho Tô Nhược Sơ.
"Hôm nay anb mới về đến nhà."
Tô Nhược Sơ: "Trên đường có việc gì không?"
Trần Phàm: "Không có gì. Tiếc là không gặp được mỹ nữ nào cướp sắc."
Tô Nhược Sơ: "Chỉ được cái mơ mộng. Người ta cướp sắc cũng không thèm cướp anh."
Trần Phàm: "Hì hì, chỉ có bà xã mới biết thưởng thức vẻ đẹp của anh thôi."
"Bà xã à, gọi điện thoại được không?"
Tô Nhược Sơ: "Không được. Ba mẹ em nghe thấy đấy."
Trần Phàm: "Mình trốn trong chăn nói nhỏ thôi."
Tô Nhược Sơ: "Không muốn..."
Trần Phàm: "Anh nhớ em. Muốn nghe giọng của em."
Vài giây sau, điện thoại của Tô Nhược Sơ gọi đến.
Trần Phàm lập tức hưng phấn, vội vàng chui vào chăn.
Ấn nút nghe, anh cẩn thận mở miệng.
"Alo."
"Gì đấy?"
Đầu dây bên kia, giọng Tô Nhược Sơ nhẹ nhàng, e thẹn.
"Nghe thấy rồi nhé, em cúp đây."
"Đừng mà. Nói chuyện thêm vài câu nữa đi."
Yên lặng.
Qua điện thoại, cả hai dường như có thể nghe rõ tiếng hít thở và nhịp tim của nhau.
Cuối cùng, Trần Phàm lên tiếng.
"Nhớ anh không?"
"Hả?"
"Nhớ nhiều không?"
"Rất nhớ."
"Bà xã, dì cả đi chưa?"
"Hứ." Tô Nhược Sơ hờn dỗi: "Em không nói cho anh."
Trần Phàm làm nũng: "Bà xã, mau đuổi dì cả đi đi. Không lẽ lần sau hau ta còn nghiên cứu nhổ củ cải à?"
"Anh..."
Tô Nhược Sơ đỏ mặt khẽ hừ một tiếng: "Ai nói còn có lần sau, anh nằm mơ à."
Trần Phàm cười cười: "Em không cho anh lần sau, vậy anh chỉ có thể tìm người khác lần sau thôi."
"Đi đi đi, mau đi đi."
"Em bằng lòng để người khác nhổ củ cải cho anh à?"
"Trần Phàm..."
Giọng Tô Nhược Sơ đột ngột cao lên một chút.
"Anh vô liêm sỉ."
Trần Phàm cười hì hì trêu chọc: "Bà xã, mấy hôm nay em có mơ thấy anh không?"
"Em không nói cho anh."
"Nói đi mà, nói đi mà..."
"Ôi anh thật phiền, mơ thấy rồi."
"Mơ thấy hai ta làm gì?"
"Em không nói."
"Chẳng lẽ mơ thấy hai ta lần trước ở khách sạn nhổ củ cải?"
Tô Nhược Sơ im lặng.
Trần Phàm vẫn tiếp tục lải nhải.
"Bà xã à, cứ mơ thấy cái này mãi cũng không tốt, chúng ta không thể cứ nhổ củ cải mãi được, lần sau đi khách sạn với anh, anh dạy em đánh bài..."
Tô Nhược Sơ tiếp tục im lặng.
"Bà xã, ngủ rồi à?"
Trần Phàm hỏi hai lần, đầu dây bên kia mới truyền đến giọng nói ngượng ngùng của Tô Nhược Sơ.
"Em... không muốn để ý đến anh."
"Vì sao thế?"
"Anh giở trò lưu manh."
"Sao có thể! Cái này sao có thể gọi là giở trò lưu manh? Rõ ràng là thú vui nhỏ giữa các cặp tình nhân mà."
Tô Nhược Sơ đột nhiên nói một câu.
"Em thấy anh quen thuộc như vậy, có phải đã chơi với cô gái nào khác rồi không?"
Trần Phàm ho khan một hồi, vội vàng nói: "Đừng làm loạn. Anh đây nhát gan lắm."
Tô Nhược Sơ đột nhiên mở miệng nói: "Có phải con trai các anh đều thích chuyện này không?"
Trần Phàm cười cười: "Ăn uống và tình dục là bản tính của con người, lẽ thường thôi."
Giọng Tô Nhược Sơ có chút ngượng ngùng: "Chẳng lẽ chuyện đó tốt đến vậy sao?"
"Tốt chứ."
"Anh từng trải nghiệm rồi?"
"..."
Trần Phàm suýt chút nữa lỡ lời, sợ hãi vội vàng im bặt.
"Anh chưa."
"Vậy sao anh biết?"
"Khụ khụ, Kiệt ca phòng anh từng trải nghiệm rồi. Cậu ta bảo đó là một cảm giác hạnh phúc chưa từng có, sự giao hòa và thăng hoa của thể xác và tâm hồn!"
"Xí! Rõ ràng là giở trò lưu manh mà còn nói văn vẻ."
"Bà xã à, khi nào hai ta cũng trải nghiệm thử xem."
"Em không thèm trải nghiệm với anh."
Trần Phàm thở dài một tiếng: "Em không trải nghiệm với anh thì sao sinh con trai cho anh được."
"À phải rồi bà xã, em sờ thử xem ngực có to hơn chút nào không."
"Vì nhà ăn tương lai của con trai, em phải để anh thường xuyên xoa bóp cho em mới được..."
"Anh... thật vô liêm sỉ."
Mặt Tô Nhược Sơ đỏ bừng: "Em... Em không cần."
Trần Phàm thở dài một tiếng: "Haizz, con trai à, xem ra sau này con phải nhịn đói rồi."
"Mẹ con không chịu mở rộng nhà ăn cho con kìa..."
"Anh... nói bậy bạ gì đó!"
"Bà xã à, em đang mặc đồ ngủ à?"
"Mặc rồi, làm gì!"
"Còn nội y?"
"Anh muốn làm gì?"
"Mặc hay không mặc?"
"Mặc."
"Màu gì?"
"..."
"Màu trắng."
"Cởi nó ra..."
"Anh muốn làm gì?"
"Ấy da, em cởi ra rồi nói."
"Em không..."
Giọng Trần Phàm hưng phấn đến mức run rẩy.
"Em cởi nó ra trước, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên..."
Tút tút...
Trần Phàm ngẩn người, điện thoại lại bị ngắt.
Trần Phàm cười khổ.
Kiếp trước xem mấy đại thần trên mạng, vài ba câu đã khiến các nữ netizen sóng trào mãnh liệt.
Sao đến lượt mình, lại chẳng dễ dàng như vậy?
Haizz, bà xã nhà mình vẫn còn ngại ngùng quá.
Sau này phải luyện nhiều hơn mới được.
Trần Phàm thoải mái ngủ, nào biết Tô Nhược Sơ bên kia lại trằn trọc không ngủ được.
Trong đầu toàn là những lời Trần Phàm vừa nói qua điện thoại.
Nhất là khi nhớ lại đêm hai người ở khách sạn.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Nhược Sơ càng đỏ bừng, nóng ran.
"Trần Phàm chết dẫm, Trần Phàm hư đốn, đồ đại bại hoại!"
Trằn trọc mãi không ngủ được, Tô Nhược Sơ đành túm lấy gấu bông bên cạnh, coi nó là ai đó mà véo loạn xạ.
Mơ mơ màng màng không tài nào ngủ được, trong đầu cứ hiện lên những hình ảnh kia.
Là một cô bé ngoan trong mắt cha mẹ, học sinh ưu tú trong mắt thầy cô, Tô Nhược Sơ lần đầu tiên gặp phải tình huống này, trong lòng vừa xấu hổ vừa căng thẳng...
Nửa tiếng sau, Tô Nhược Sơ đứng dậy bật đèn, đi vào nhà vệ sinh, rồi trở về thay bộ đồ lót khác.
Nằm trên giường với khuôn mặt đỏ bừng, Tô Nhược Sơ vừa xấu hổ vừa giận.
"Đồ xấu xa, tất cả là tại anh..."