Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lúc này Lâm đạo trưởng đã ăn tối xong và đi ngủ. Trường Sinh một mình ngồi bên đống lửa canh gác. Chưa kịp đến gần, Ba Đồ Lỗ đã giơ cây gậy trong tay lên hét lớn: "Lão ngũ, mau đến xem bảo bối mới của ta..."
Do khoảng cách khá xa, cộng thêm việc Trường Sinh không có tu vi linh khí, nên không thể nhìn rõ cây gậy trong tay Ba Đồ Lỗ trông như thế nào, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy kích thước, dường như cũng không khác gì cây gậy đồng thau mà Ba Đồ Lỗ đã sử dụng trước đó.
Ba Đồ Lỗ vui mừng trong lòng, ba bước gộp làm hai, đi đến bên đống lửa đứng chống gậy, "Thế nào?"
Trường Sinh đứng dậy, nhờ ánh lửa quan sát kỹ càng. Cây gậy này toàn thân đen nhánh, dài khoảng một trượng, rộng một tấc rưỡi, thân gậy không có bất kỳ hoa văn hay trang trí nào.
Trường Sinh rất muốn nói vài lời hay ý đẹp với Ba Đồ Lỗ, nhưng hắn thật sự không nghĩ ra lời khen nào, chỉ vì cây gậy này quá đỗi bình thường, chỉ là một cây gậy sắt lớn màu đen, nếu nói có gì đặc biệt, thì đó là nó to hơn cây gậy bình thường nửa tấc.
"Thế nào, nhìn ra được gì không?" Ba Đồ Lỗ chờ Trường Sinh khen ngợi.
Trường Sinh chậm rãi lắc đầu.
"Ha ha, không nhìn ra mới đúng," Ba Đồ Lỗ cười lớn, "Đây là thần côn đấy."
"Thần côn?" Trường Sinh nhíu mày.
"Đúng vậy, đừng nhìn nó đen thui, sau khi truyền linh khí vào nó có thể đổi màu, nhìn đây này." Kim Cương Bất Hoại Thần Công của Ba Đồ Lỗ đã có chút thành tựu, nói xong y hít một hơi thật sâu, vận khí. Theo dòng linh khí được truyền vào, cây gậy sắt vốn đen như mực dần dần chuyển sang màu đỏ tươi. Không phải toàn thân đổi màu cùng lúc, mà là linh khí truyền đến đâu, chỗ đó mới bắt đầu đổi màu.
Thấy Trường Sinh há hốc mồm kinh ngạc, Ba Đồ Lỗ càng thêm phấn khích, "Ta thu hồi linh khí, biểu diễn lại một lần nữa, lần này ngươi phải nhìn kỹ đấy."
Nói xong, không đợi Trường Sinh trả lời, ỳ liền xoay gậy múa võ, tạo ra một màn hoa gậy, sau đó chống mạnh xuống đất, truyền linh khí vào. Cây gậy sắt đen nhánh bắt đầu đổi màu từ chỗ y cầm, trong một hơi thở, cả cây gậy lại biến thành màu đỏ rực.
Đợi đến khi cây gậy chuyển sang màu đỏ rực, Ba Đồ Lỗ lại múa một vòng hoa gậy, ánh sáng đỏ chói lòa, làm người ta hoa mắt.
"Thế nào? Đẹp không? Oai phong không?" Ba Đồ Lỗ cười không ngậm được miệng.
"Đẹp, oai phong." Trường Sinh liên tục gật đầu. Trước đó hắn còn thắc mắc là loại binh khí gì có thể khiến Ba Đồ Lỗ và những người khác khao khát như vậy, lần này cuối cùng hắn cũng đã biết. Tuy hắn không biết lai lịch của cây gậy này, nhưng hắn biết nó chắc chắn không phải là vật tầm thường.
"Sư phụ nói, thần côn không chỉ có thể biến thành màu đỏ, mà theo tu vi linh khí của ta ngày càng cao, sau này còn có thể biến thành màu xanh lam, thậm chí là màu tím." Ba Đồ Lỗ không giấu nổi sự vui sướng tột độ trong lòng.
Lúc này, Lý Trung Dung và ba người khác cũng đi tới từ phía tây. Ba Đồ Lỗ quay đầu nói với ba người: "Các ngươi đợi một chút, ta còn chưa nói xong," nói xong, y đặt cây gậy nằm ngang trên mặt đất, vẫy tay với Trường Sinh, "Lại đây, thử xem nặng không."
"Không cần thử đâu, ta chắc chắn không nhấc nổi." Trường Sinh nói.
"Ơ, sao ngươi biết?" Ba Đồ Lỗ trợn mắt kinh ngạc.
"Cây gậy đặt trên mặt đất, lập tức lún xuống nửa tấc, nếu không phải rất nặng, sao có thể như vậy?" Trường Sinh nói.
"Nhanh, đoán xem nặng bao nhiêu." Ba Đồ Lỗ thúc giục.
"Ba trăm sáu mươi cân." Trần Lập Thu cười xấu xa xen vào.
Nghe thấy lời của Trần Lập Thu, Ba Đồ Lỗ tức giận, quay đầu lại trách móc: "Ngươi lắm mồm thật đấy, không nói vài câu thì chết à?"
Trường Sinh vốn không muốn thử nhấc lên, nhưng nghe Trần Lập Thu nói vậy, trong lòng nghi ngờ, bèn bước tới thử cầm lấy, nhưng cây gậy sắt đã lún xuống đất nửa tấc, khó mà cầm nắm.
Thấy hắn không có chỗ để dùng lực, Ba Đồ Lỗ đưa tay nhấc một đầu cây gậy lên, kê một hòn đá bên dưới, "Lại đây, thử lại lần nữa."
Trường Sinh đưa tay ra nắm, kéo lên dùng sức, thấy không nhấc lên được, chỉ đành đổi sang dùng cả hai tay, nhưng dù dùng hết sức lực, cũng như kiến càng lay cây, cây gậy sắt vẫn không nhúc nhích.
Thấy Trường Sinh đỏ bừng mặt vì gắng sức, Ba Đồ Lỗ mới hài lòng ngăn lại, "Được rồi, được rồi, tay trái của ngươi còn đang bị thương, đừng thử nữa."
Trường Sinh buông tay đứng thẳng dậy, kinh ngạc vô cùng, "Cây gậy này cũng không lớn lắm, vậy mà lại nặng như vậy."
"Thần côn chính là thần côn, cây thần côn này chỉ hợp với ta, người khác không nhấc nổi đâu." Ba Đồ Lỗ rất đắc ý.
"Còn thần côn nữa chứ, nói cho oai chứ cùng lắm chỉ là cây yêu côn." Trần Lập Thu có vẻ hơi khinh thường.
"Ngươi sao mà đáng ghét thế." Ba Đồ Lỗ tức giận quay đầu lại.
"Ta chỉ nói sự thật thôi," Trần Lập Thu nói, "Trên tấm bia đá đó viết rõ ràng, cây gậy sắt này được rèn từ Cửu Thiên Huyền Thiết, vốn thuộc về yêu hầu Viên Hồng. Gậy do yêu quái sử dụng không phải là yêu côn thì là gì?"
Thấy lời nói của Trần Lập Thu có ý châm chọc, Ba Đồ Lỗ rất tức giận, nhưng y không giỏi ăn nói, cũng không biết cách phản bác, chỉ đành bĩu môi hừ lạnh, "Ngươi chỉ là ghen tị thôi, ghen tị cũng vô dụng, ngươi không sử dụng được nó đâu."