Quỷ Giới Cầu Tiên: Ta Có Một Cây Thần Thông Thụ (Dịch)

Chương 73. Nghi vấn trùng trùng, thắp sáng nhánh cây (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Ta sẽ cố gắng hết sức! “Hứa Đạo còn có thể nói gì hơn được nữa? Dù cho tốc độ tu luyện của hắn có nhanh đến đâu, nhưng khoảng cách đến Nhị phẩm vẫn còn rất xa xôi. Nhiệm vụ cấp bách nhất bây giờ, vẫn là phải nhanh chóng đột phá Lục phẩm, tiếp tục tăng cường thực lực của bản thân.

Hắn đã chuẩn bị đứng dậy cáo từ, vừa hay có thể quay về nghiên cứu một chút về tấm Liễm Tức Phù này, xem thử bản thân có thể tự mình chế tạo được hay không. Nếu như thứ này có thể tự làm ra, vậy thì vấn đề của tiểu muội sẽ được giải quyết một cách dễ dàng.

Chỉ là hắn vừa mới đứng dậy, đã thấy một gã gia nhân bước chân vội vã đi tới.

“Lão gia, Hứa thiếu gia, có một vị tiểu lại của Thượng Y Cục đến truyền lời, mời lão gia mau chóng đến Tuần Kiểm Ti, hình như bên đó đã xảy ra chuyện gì rồi! “

Hứa Đạo và Cát lão đưa mắt nhìn nhau, trong ánh mắt cả hai đều hiện lên vẻ nghi hoặc. Rõ ràng biết hôm nay là ngày nghỉ, vậy mà vẫn phái người đến tìm. Xem ra sự tình lần này rất quan trọng, cũng rất cấp bách!

Chắc chắn lại là có người không may gặp phải yêu quỷ, bị trọng thương. Hơn nữa, địa vị của người bị thương này chắc chắn không hề thấp, nếu không thì chẳng cần thiết phải đến tìm Cát lão, trong Thượng Y Cục đâu phải không có y quan nào khác.

“Ta đi cùng với lão sư! “Hứa Đạo lên tiếng đề nghị. Nếu thực sự là yêu quỷ đả thương người, vậy thì hắn lại có thể nhân cơ hội này đi hấp thụ thêm một làn Quỷ khí nữa, để hoàn toàn thắp sáng nhánh cây đầu tiên.

Cát lão dĩ nhiên sẽ không từ chối. Hứa Đạo thân là đệ tử của lão, việc đưa hắn đi chẩn bệnh vốn là lẽ đương nhiên, hơn nữa còn có thể để Hứa Đạo học hỏi thêm được nhiều điều.

Đợi Cát lão chuẩn bị xong hòm thuốc, cùng Hứa Đạo ra khỏi cửa, người hầu đã cho chuẩn bị sẵn xe ngựa.

Mặc dù Hứa Đạo cảm thấy việc chuẩn bị xe ngựa có chút dư thừa, với cảnh giới của lão sư, một bước đi gần trăm trượng, trong nháy mắt là có thể đến nơi. Còn Hứa Đạo tuy cảnh giới thấp hơn một chút, nhưng cũng nhanh hơn ngồi xe ngựa rất nhiều.

Tuần Kiểm Ti thực ra cách Thượng Y Cục không xa, chỉ cách nhau một con ngõ nhỏ. Bọn họ từ Cát phủ đi qua cũng không mất quá nhiều thời gian.

Quả nhiên, khi đến trước cửa Tuần Kiểm Ti, nhìn thấy khung cảnh nơi đây, Hứa Đạo liền biết, đúng như hắn đã dự đoán từ trước, nơi này quả thực đã xảy ra đại sự.

Toàn bộ quan lại lớn nhỏ, sai dịch của Tuần Kiểm Ti gần như đều có mặt đầy đủ tại đây, ai nấy đều mình mặc giáp trụ, tay cầm binh khí sắc bén, ánh mắt không ngừng đảo quanh bốn phía, dường như đang đề phòng kẻ địch có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

“Tần Trảm? “Cát lão vừa xuống xe, liền hỏi người đến nghênh đón.

Người nọ không hề phủ nhận, sau một thoáng im lặng, hắn ta gật đầu: “Đúng là Tư chủ! “

Hứa Đạo đưa mắt nhìn quanh, còn phát hiện ra trong đám đông có cả Yến Mạch và Lưu Kiến, hai vị Đô Đầu.

Lúc này, hai người họ đang ra vẻ nghiêm trọng, tay vịn chuôi đao, ánh mắt quét ngang quét dọc. Sau khi nhìn thấy bóng dáng của Hứa Đạo, cả hai đều sáng mắt lên, nhưng rồi lại nhanh chóng dời đi ánh mắt một cách không để lại dấu vết.

Hứa Đạo cũng không chào hỏi, mà chỉ lẳng lặng đi theo sau lưng Cát lão, tiến vào bên trong Tuần Kiểm Ti.

Tư chủ Tuần Kiểm Ti, Tần Trảm, lúc này đang nằm trên một chiếc giường lớn, sắc mặt hắn xám ngoét như tro tàn, y phục trên người đã bị máu đen thấm đẫm.

Cát lão bước đến gần giường, rồi đưa tay vén áo của Tần Trảm lên. Chỉ thấy trước ngực Tần Trảm có mấy vết thương vô cùng dữ tợn, gần như đã cắt hắn ra thành nhiều đoạn.

Nhưng đây không phải là điều phiền phức nhất. Tần Trảm là một Võ Sư Lục phẩm, chỉ cách Ngũ phẩm một bước chân. Võ Giả đạt đến cảnh giới này, bản thân đã có khả năng hồi phục kinh người, sở hữu một sức sống mãnh liệt. Đây cũng chính là lý do vì sao Tần Trảm sau khi chịu một vết thương nặng như vậy mà vẫn còn sống sót. Nếu là người thường, lúc này e rằng đã nằm trong lò thiêu xác rồi.

Điều thực sự rắc rối chính là, dường như có một loại sức mạnh nào đó đang ngăn cản vết thương của hắn khép lại, hơn nữa vết thương đó còn mang lại cho người ta một cảm giác mục nát và ô uế.

Hứa Đạo theo bản năng vận khởi Võ Đạo Pháp Nhãn, và ngay lập tức đã có phát hiện. Một luồng khí tức màu xám đen đang lượn lờ trên miệng vết thương của hắn, luồng khí tức đó tràn ngập sự bất tường và ô uế, hơn nữa còn giống như một sinh vật sống.

Đây chẳng lẽ chính là Quỷ khí?

“Thật là một luồng sức mạnh quỷ dị bá đạo! “Cát lão nhíu chặt mày, lão đang định tiến lên để thanh trừ nó.

Hứa Đạo liền bước lên một bước, nói: “Lão sư, để ta thử xem! “

Cát lão suy nghĩ một chút, rồi gật đầu đồng ý: “Cũng được, ngươi cứ thử xem sao! “