Dường như đã rất lâu rồi hắn mới lại được ngủ một giấc ngon đến thế. Hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể, là cảm giác quen thuộc của ánh nắng mặt trời đang chiếu rọi.
Ánh mặt trời ư? Mấy giờ rồi nhỉ?
Ý thức của Biên Học Đạo dần trở nên minh mẫn, nhưng điều kỳ lạ là cơ thể hắn dường như không hề nghe theo sự điều khiển. Đại não liên tục truyền đi mệnh lệnh, song phải mất một lúc lâu sau, tay và chân hắn mới có cảm giác kết nối trở lại. Cảm giác này vừa lạ lẫm, lại vừa chân thực đến lạ.
Hử? Mình đang ngủ với tư thế quái gì thế này? Mình ngủ gật trên ghế sofa sao? Thượng Tú đã đỡ mình lên giường rồi à? Không đúng, sao mình lại đang nằm sấp trên bàn thế này. Mở mắt ra! Mở mắt ra nào! Sao mắt mình lại không mở ra được thế này?
Rồi những âm thanh bắt đầu vọng tới. Một mớ âm thanh hỗn tạp, ồn ào, từ xa vọng lại gần: tiếng một đám người bước lên cầu thang, tiếng mở cửa, tiếng bàn ghế va chạm, và cả những cuộc đối thoại lộn xộn không thể phân định rõ ràng... Bỗng, sau một tiếng cửa mở dứt khoát, xung quanh đột ngột im bặt, hệt như đã được tập luyện từ trước. Biên Học Đạo vẫn đang cố gắng giành lại quyền kiểm soát cơ thể mình, hắn thực sự tò mò không biết rốt cuộc mình đang ở nơi nào.
Một giọng nữ trung niên chợt vang lên bên tai Biên Học Đạo: “Các em, vào lớp nào! Cả lớp mở bộ đề mô phỏng số 23 ra, bộ Hoàng Cương mô phỏng (3)...”
“Soạt, soạt.” Xung quanh vang lên một tràng tiếng lật giấy. Phía sau có người nói khẽ: “Này, cậu làm chưa? Tớ chưa làm, lát nữa cho tớ xem đáp án với.”
“Bốp.” Một bàn tay vỗ vào vai Biên Học Đạo từ bên phải. “Đừng ngủ nữa, vào lớp rồi.”
Giọng nữ trung niên lại vang lên: “Bắt đầu từ câu đầu tiên, Từ Binh, bắt đầu từ em, rồi chuyền xuống dưới.” Dừng một lát, giọng nói nghiêm hơn: “Những em còn đang nằm bò ra bàn mau ngồi dậy ngay.”
Người bên phải lại huých Biên Học Đạo một cái nữa. Hắn như thể vừa được giải huyệt, bỗng bật người ngồi thẳng dậy. Trước mắt hắn là một phòng học vừa xa lạ lại vừa quen thuộc. Người phụ nữ đang đứng trên bục giảng, hình như là cô Trần, dạy môn Địa lý. Người vừa vỗ mình, là Quách Đông!
Tại sao mình lại ở đây? Đang mơ sao? Biên Học Đạo dùng sức véo mạnh vào đùi mình một cái, đau! Lại véo thêm cái nữa, vẫn đau! Quách Đông nhìn Biên Học Đạo bằng ánh mắt như nhìn một tên ngốc, hỏi: “Cậu sao thế? Tối qua lại đi cày đêm ở quán Mắt To à?”
Mắt To? Biên Học Đạo nhớ ra rồi, đó là tên một quán net mà hồi lớp 12 hắn thường xuyên lui tới. Đây là lớp học năm lớp 12 của mình sao? Ánh mắt Biên Học Đạo bỗng sững lại khi nhìn lên tấm bảng đen phía trước. Nơi góc trái tấm bảng, một dòng chữ quen thuộc đập thẳng vào mắt hắn. Dòng chữ nhỏ hơn ghi: “Cách kỳ thi Đại học”, còn bên dưới là con số được viết thật lớn: “48 ngày!”
Các bạn học trong lớp lần lượt đứng dậy, cầm bài thi của mình đọc câu hỏi và đáp án, nào là gió mùa, nào là hải lưu, nào là bắc bán cầu... Biên Học Đạo cứ thế ngồi thất thần, trước mặt là quyển sách Địa lý mở sẵn, mãi cho đến tận trưa tan học.
Học sinh trong lớp vãn dần, cuối cùng chỉ còn lại một mình Biên Học Đạo. Hắn cầm lấy chiếc gương nhỏ mà một bạn nữ tiện tay để lại trên bàn. Người trong gương đúng là hắn, chỉ có điều trẻ hơn rất nhiều. Hắn kéo tay áo bên trái lên, vết sẹo bỏng do học nấu ăn sau khi kết hôn đã biến mất không còn tăm tích. Cảm giác của cơ thể và dòng suy nghĩ đều vô cùng rõ ràng, Biên Học Đạo có thể chắc chắn mình không hề mơ. Nếu không phải là mơ, vậy thì tất cả những gì trước mắt chỉ có một lời giải thích duy nhất: linh hồn hắn đã quay trở về năm 2001, về lại thời khắc hắn còn là cậu học sinh lớp 12, khi kỳ thi Đại học chỉ còn cách 48 ngày nữa.
Chết tiệt! Chỉ còn 48 ngày nữa là thi Đại học, sớm hơn hai tháng hay muộn hơn hai tháng đều tốt cả, tình trạng của mình bây giờ, thi thế nào? Lấy gì mà thi? Lỡ thi không tốt thì phải làm sao? Thôi, cứ về nhà ăn cơm trưa đã.
Khi đi đến nhà để xe, Biên Học Đạo bỗng gặp phải một vấn đề nan giải. Hắn tìm thấy chìa khóa xe trong túi quần, nhưng lại không tài nào nhớ nổi chiếc xe đạp của mình trông như thế nào. May mà phần lớn học sinh đã về hết. Dựa vào ký ức mơ hồ, thử đến chiếc thứ tư, Biên Học Đạo cuối cùng cũng tìm thấy xe của mình.
Nhà của Biên Học Đạo là một căn nhà cấp bốn có sân riêng, rộng hơn 140 mét vuông, trước nhà còn có một mảnh vườn rau nho nhỏ. Vì cha mẹ đều bị cho nghỉ việc, hắn nhớ rằng chỉ vài tháng sau khi hắn lên đại học, gia đình đã phải bán căn nhà này đi để đổi lấy một căn hộ tập thể rộng hơn 40 mét vuông, dùng số tiền bán nhà đó để chu cấp cho hắn ăn học. Năm đó, Biên Học Đạo không hề biết rằng sau khi nhập học, hắn sẽ không bao giờ được trở về ngôi nhà này nữa. Đã có đôi lần say rượu, hắn thực sự hoài niệm những ngày tháng sống ở nơi đây.
Mở cánh cổng lớn, dắt xe đạp vào sân, một cảm giác “gần quê thì sợ” bỗng dâng lên trong lòng Biên Học Đạo. “Ba, mẹ, con về rồi.”
Cha mẹ không hề nhận ra điều gì khác thường ở Biên Học Đạo. Nhìn gương mặt trẻ trung hơn rất nhiều của họ, hắn không dám nói nhiều, chỉ cắm cúi ăn cơm, sợ lỡ lời lại không biết đối đáp ra sao. Ăn trưa xong, Biên Học Đạo theo thói quen thời lớp 12, về phòng mình nằm nghỉ 30 phút. Nằm trên chiếc giường đơn cứng nhắc, nhìn những tấm áp phích ngôi sao do chính tay mình dán lên tường, hắn bắt đầu suy tính xem mình phải làm gì tiếp theo.
Biên Học Đạo đã thử nghiệm vài lần, hắn phát hiện ra toàn bộ ký ức của mình đều là ký ức của kiếp trước. Nói cách khác, khi hắn nhớ về “ngày hôm qua”, đó là ngày hôm qua của kiếp trước, cái ngày hắn trực đêm duyệt bản thảo rồi gặp tai nạn xe hơi trên đường về, chứ không phải ngày hôm qua của năm 2001. Hắn bây giờ có thể nhớ lại vài tiêu đề tin tức trên tờ Tùng Giang Nhật Báo ngày 13 tháng 8 năm 2014, nhưng lại hoàn toàn không biết hôm qua giáo viên đã ôn tập những kiến thức gì.
Ngữ văn, Toán, tiếng Anh, Chính trị, Lịch sử, Địa lý, tất cả những kiến thức sắp thi trong 48 ngày tới, trong đầu của Biên Học Đạo lúc này hoàn toàn là một khoảng trống rỗng. Đúng là đòi mạng mà! Khoan đã, khoan đã, không thể hoảng loạn được. Mình có lợi thế của riêng mình.
Biên Học Đạo ngồi thẳng dậy, tìm một cuốn sổ nhật ký sạch sẽ, rồi bắt đầu liệt kê từng lợi thế của bản thân.
Thứ nhất, mình biết điểm chuẩn thi Đại học của tỉnh, khối Khoa học Xã hội nguyện vọng một là 511 điểm, nguyện vọng hai là 454 điểm.
Thứ hai, mình biết số báo danh và vị trí ngồi thi của mình, là bàn thứ tư dãy sát tường ngoài cùng bên trái phòng thi, hơn nữa người ngồi ngay phía trước là Chu Hàng, một trong ba học sinh giỏi nhất lớp.