Không gian tĩnh lặng của lớp học chỉ còn vang vọng tiếng lật sách “xoàn xoạt” và âm thanh ngòi bút miệt mài chạy trên trang giấy. Biên Học Đạo lúc này chẳng khác nào một chiếc máy photocopy tốc độ cao, lướt qua từng trang sách một cách chóng mặt. Ngồi bên cạnh, Quách Đông quan sát Biên Học Đạo. Cậu thấy hắn cứ cắm cúi đọc sách một hồi, rồi lại đặt sách xuống, cầm bút ghi vội vài dòng vào vở, thỉnh thoảng còn vẽ mấy cái sơ đồ hình cây, sau đó lại tiếp tục lật sách đọc. Lúc đọc sách, Biên Học Đạo tập trung đến lạ thường. Cái khí thế chuyên chú đến kỳ lạ đó dường như có sức lan tỏa, đến nỗi Quách Đông ngồi bên cạnh cũng cảm nhận được rõ rệt. Nếu không phải dạo gần đây Biên Học Đạo chẳng nghỉ học một ngày nào, có lẽ Quách Đông đã nghi ngờ cậu bạn mình bị ai đó đánh tráo mất rồi.
Ở trong lớp, thành tích của Quách Đông cao hơn Biên Học Đạo tới hơn mười hạng, thứ hạng của cậu ta cũng ổn định hơn nhiều. Nguyên nhân của sự ổn định đó là vì Quách Đông học đều các môn, trong khi Biên Học Đạo lại bị học lệch môn Toán một cách nghiêm trọng. Nhớ lại kỳ thi thử lần trước, bài thi Toán của Biên Học Đạo chỉ được vỏn vẹn 23 điểm, một con số đủ khiến cả lớp phải choáng váng. Xem ra, lần này Biên Học Đạo đã quyết tâm từ bỏ môn Toán thật rồi. Bất kể là tiết học gì, hắn cũng lôi sách chính trị, lịch sử, địa lý ra để ‘gặm’, mà còn ‘gặm’ từ sách giáo khoa lớp 10. Người ta thi với thang điểm 750, còn hắn tự biến bài thi của mình thành thang điểm 600, thế này mà cũng được sao?
Biên Học Đạo biết Quách Đông đang nhìn mình, nhưng hắn chẳng buồn để tâm, cũng không có thời gian mà để tâm. Hắn chỉ còn vỏn vẹn 46 ngày, trong khi vẫn còn cả một núi sách chưa đọc. Hắn nhớ rất rõ về người bạn cùng bàn này ở kiếp trước. Bình thường sức học của Quách Đông cũng không tệ, nhưng lại thi trượt trong kỳ thi đại học năm đó, chỉ hơn điểm sàn nguyện vọng hai có 10 điểm, thậm chí còn thấp hơn cả điểm của mình 20 điểm. Nghiêm trọng nhất là, Quách Đông đã ước tính sai điểm thi của mình tới 30 điểm, dẫn đến kết quả phải vào một trường nguyện vọng hai thuộc dạng vét, để rồi sau kỳ thi đó, hai người cũng chẳng còn liên lạc gì với nhau nữa.
Quách Đông đã đoán đúng một điều, Biên Học Đạo thật sự đã từ bỏ môn Toán. Chỉ còn hơn 40 ngày, kế hoạch của hắn là ưu tiên ‘gặm’ những môn học thuộc lòng trước. Nếu cuối cùng vẫn còn thời gian, hắn sẽ ôn lại những công thức toán và hình học cơ bản nhất. Còn về bài thi Toán, Biên Học Đạo đã có cách giải quyết khác. Cùng lắm thì, hắn cũng phải dùng trí nhớ của mình để liều mạng giành lấy một suất vào trường nguyện vọng hai.
Đêm đó, đèn trong phòng Biên Học Đạo vẫn sáng cho đến tận hai giờ rưỡi sáng. Chỉ chợp mắt được ba tiếng, Biên Học Đạo đã bật dậy. Hắn đến trường từ rất sớm, trên đường đi còn tiện thể mua hai chai sữa bò tươi – loại xịn nhất thời bấy giờ, và hai túi bánh bông lan nhỏ. Hắn không thể lãng phí thêm thời gian với Chu Hàng được nữa, phải nhanh chóng biến cậu ta thành “anh em tốt” của mình.
Mọi chuyện diễn ra hết sức thuận lợi. Trên thực tế, Chu Hàng là một học sinh giỏi nội trú nên bạn bè xung quanh cũng không nhiều. Thêm một điểm quan trọng nữa là, Biên Học Đạo ở trong lớp vốn là một người rất bình thường: học lực không giỏi cũng không tệ, tính cách không nổi bật cũng không khoa trương, ngoại hình không quá đẹp trai nhưng nụ cười lại rất rạng rỡ và ấm áp. Nói chung, hắn không phải là một người có tiếng xấu hay khiến người khác chán ghét. Hơn nữa, qua mấy ngày tiếp xúc, Chu Hàng phát hiện Biên Học Đạo rất hiểu chuyện và biết cách đối nhân xử thế.
Một tuần sau, Biên Học Đạo và Chu Hàng đã có thể khoác vai bá cổ, cùng nhau đi ăn cơm. Sáng thì sữa bò, trưa thì Coca, tối đến lại là kem ly và xiên nướng vỉa hè. Biên Học Đạo luôn khéo léo kiểm soát tỉ lệ chi tiêu giữa hai người, hắn phải đảm bảo rằng mình luôn là người trả tiền nhiều hơn Chu Hàng. Hắn muốn Chu Hàng nợ mình một ân tình. Chỉ có như vậy, đến lúc hắn đưa ra yêu cầu mang tính sống còn kia, đối phương mới không cảm thấy quá đường đột và cũng không dễ dàng từ chối thẳng thừng.
Dạo gần đây, Biên Học Đạo học như điên. Mặc dù biết trước phạm vi của một vài câu hỏi lớn, nhưng lượng kiến thức hắn cần phải ghi nhớ là quá nhiều. Hắn phải đảm bảo mình có thể đỗ vào trường nguyện vọng hai với điều kiện môn Toán được 0 điểm. Sau nửa tháng sống lại, giữa guồng quay học tập điên cuồng như một con vụ, Biên Học Đạo bỗng nhớ đến Từ Thượng Tú. Trước đây hắn cũng từng nghĩ đến cô, nhưng ý nghĩ đó nhanh chóng bị sự hoang mang, phấn khích khi được trọng sinh và áp lực của kỳ thi đại học đè nén xuống.
Đêm hôm đó, khi nằm trên chiếc giường đơn của mình, nỗi nhớ dành cho Từ Thượng Tú bỗng ập đến như một cơn thủy triều dữ dội, không gì ngăn cản nổi. Người con gái dịu dàng và phóng khoáng ấy, người con gái thấu tình đạt lý ấy, người con gái biết vun vén chăm lo cho gia đình ấy. Từ Thượng Tú, người con gái mà tám năm sau hắn sẽ gặp gỡ, và chín năm sau sẽ trở thành vợ của hắn. Biên Học Đạo gần đây cứ cảm thấy mình đã quên mất điều gì đó, bây giờ hắn đã nhớ ra.
Từ Thượng Tú bằng tuổi hắn, cũng là bạn học cùng trường đại học. Chỉ có điều, kiếp trước hắn thi đỗ vào ngành Xã hội học hệ nguyện vọng hai, còn Từ Thượng Tú thì đỗ ngành Thương mại Quốc tế hệ nguyện vọng một. Hai người không cùng khoa, cũng chẳng cùng viện, học chung dưới một mái trường suốt bốn năm nhưng chưa từng một lần chạm mặt, mãi cho đến năm 2009 mới quen biết nhau.
Nỗi nhớ một khi đã trào dâng thì không thể nào ngăn lại. Từ Thượng Tú của năm 2001 trông sẽ như thế nào nhỉ? Giờ này cô ấy đang làm gì? Cô gái ở cách mình mấy trăm cây số ấy, liệu có biết rằng có một người đàn ông đang nhớ đến cô không?
Vốn dĩ, trong những lúc nghỉ giải lao, Biên Học Đạo đã không chỉ một lần nghĩ rằng, kỳ thi đại học lần này nhất định phải lén mang đáp án của mình ra ngoài để ước tính điểm cho thật chính xác. Hắn muốn tận dụng triệt để lợi thế biết trước điểm số để đăng ký vào một ngôi trường thật tốt, sao cho mỗi một điểm đều được sử dụng một cách giá trị nhất. Nhưng giờ đây, Biên Học Đạo đã quyết định. Hắn sẽ không thay đổi lựa chọn của mình, bất kể thi được vào nguyện vọng một hay hai, hắn đều sẽ chọn ngôi trường mà kiếp trước cả hắn và Từ Thượng Tú đã cùng theo học: Đại học Đông Sâm ở thành phố Tùng Giang.
Chỉ cần có thể thi đỗ vào Đại học Đông Sâm, bốn tháng sau, hắn sẽ được gặp Từ Thượng Tú, được nhìn thấy người con gái sau này sẽ trở thành vợ mình. Biên Học Đạo thầm thề với lòng mình, rằng hắn nhất định sẽ bắt đầu theo đuổi Từ Thượng Tú ngay từ lần gặp mặt đầu tiên. Hắn nhất định phải cùng cô trải qua một mối tình đại học thật nồng cháy oanh liệt. Hắn nhất định phải mang lại cho cô những năm tháng sinh viên đẹp đẽ nhất. Hắn nhất định phải dùng tầm nhìn của người đi trước để kiếm thật nhiều tiền, cho cô một đám cưới không gì sánh bằng, mua cho cô căn hộ ở khu chung cư mà cô hằng ao ước, và cho cô cuộc sống mà cô luôn mong mỏi...