Bữa cơm kết thúc trong sự im lặng nặng nề.
Tần Đại Hải thu dọn bát đũa, Tần Phong đứng cạnh bên.
“Với thể trạng của con, luyện võ đúng là quá sức.”
Tần Đại Hải vừa rửa bát vừa nói, giọng trầm xuống. “Thật ra học trường nghề cũng không có gì không tốt. Sống một đời an ổn, dù không tên không tuổi, nhưng được cái bình yên. Con đường võ đạo… nó chỉ toàn máu và lửa thôi.”
“Con muốn thử một lần.”
Tần Phong kiên quyết. “Nếu thật sự không đỗ được trường võ đạo, con sẽ đi học nghề. Chỉ là không được xét tuyển sớm thì sẽ không chọn được trường tốt thôi.”
“Được, ba ủng hộ con.”
Tần Đại Hải lau khô tay, đi ra phòng khách rồi khởi động thiết bị đầu cuối đeo tay.
Một màn sáng bật lên, hình ảnh một người đàn ông trung niên mặc bộ đồ bảo hộ màu xanh, mặt mũi lấm lem dầu nhớt hiện ra.
“Đại Hải?”
Người trước mặt là cậu của Tần Phong, Vương Minh, một thợ sửa chữa động lực giáp.
Phía sau lưng cậu là một mớ âm thanh hỗn tạp, tiếng kim loại va vào nhau chan chát, tiếng máy móc vận hành ầm ầm.
“Minh à, đang bận sao?”
“Vừa sửa xong hệ thống ép thủy lực của một con ‘Bạo Hùng’, đang nghỉ tay chút. Có chuyện gì thế?”
Vương Minh cầm bình nước, tu một hơi ừng ực.
“Có chuyện này muốn hỏi cậu. Tình hình của Tiểu Phong cậu cũng biết rồi đấy. Trường học bảo nó đi theo con đường học nghề, không cho tham gia lớp võ trước kỳ thi trung học nữa. Tôi muốn hỏi xem cậu có biết võ quán nào đáng tin cậy không? Chuyên nghiệp một chút.”
Vương Minh im lặng.
Hắn quá rõ võ quán là nơi đốt tiền đến mức nào.
“Anh, tình hình của Tiểu Phong… đi võ quán, e là…”
Hắn nói lấp lửng, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.
“Cứ để nó thử xem. Không thể cứ thế mà bỏ cuộc được.”
Giọng Tần Đại Hải vẫn bình tĩnh như cũ.
“Cũng phải.”
Vương Minh vuốt cằm.
“Cực Hạn Võ Quán ở bên khu công nghiệp số ba ấy, quán chủ tên Tôn Thiền Đường, nghe danh tiếng rất tốt, chính giám đốc nhà máy của em cũng từng nhắc đến. Về học phí… em nghe nói lớp thường là ba ngàn một tháng, còn lớp do chính quán chủ dạy thì một vạn một tháng.”
“Được. Cậu gửi thông tin liên lạc cho tôi.”
“Vâng.”
Cuộc gọi kết thúc, thiết bị đầu cuối của Tần Đại Hải nhanh chóng nhận được một danh thiếp được gửi đến.
“Ba, đắt quá.”
Tần Phong mở to mắt.
Lương tháng của ba hắn chỉ có một vạn đế quốc tệ, còn phải gánh tiền thuê nhà, điện nước, ăn uống, chưa kể hắn vì lý do sức khỏe còn cần bổ sung thêm dịch dinh dưỡng, mỗi tháng chẳng dư được bao nhiêu.
Vậy mà lớp thường đã ba ngàn một tháng, lớp do quán chủ dạy lên đến một vạn.
“Chuyện tiền nong con không cần bận tâm.”
Tần Đại Hải gửi danh thiếp cho Tần Phong, “Mai con qua tìm cậu, cậu sẽ dẫn con đến xem thử.”
“Ba…”
“Đi ngủ đi.”
Tần Đại Hải ngắt lời hắn, giọng không cho phép chối từ.
Tần Phong trở về phòng mình.
Căn phòng rất nhỏ, chỉ có một chiếc giường và một cái tủ sách.
Hắn nằm trên giường, mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà.
Sáng hôm sau, Tần Phong theo lời cha, đến nhà cậu Vương Minh.
Nhà Vương Minh ở khu dân cư “Lá Đỏ” xa xôi hơn, căn nhà còn nhỏ hơn nhà Tần Phong, hai phòng ngủ mà nhét tới sáu người.
Lúc Tần Phong đến, ba đứa em họ đang đuổi bắt nhau trong phòng khách, đứa nhỏ nhất còn đang khóc ngằn ngặt trong nôi.
Vương Minh vừa tan ca đêm, quầng mắt thâm đen, trông vô cùng mệt mỏi.
“Tiểu Phong đến rồi à, mau vào ngồi.”
Cậu gọi Tần Phong, rồi quay đầu vào trong phòng nói vọng ra: “Lý Quyên, rót cho cháu nó cốc nước.”
Mợ Lý Quyên từ trong bếp ló đầu ra, trông bà có chút tiều tụy, nếp nhăn nơi khóe mắt còn sâu hơn những người cùng tuổi.
Bà nhìn Tần Phong, gật đầu một cái rồi rót một ly nước mang ra.
“Cậu.”
Tần Phong cất tiếng chào.
“Hôm qua ba con nói với cậu cả rồi.”
Vương Minh ra hiệu cho hắn ngồi xuống, mình cũng kéo một chiếc ghế. “Bên Cực Hạn Võ Quán, cậu gửi thẳng thông tin liên lạc của quán chủ cho con. Con cứ kết bạn, bảo là Vương Minh giới thiệu.”
Cậu thao tác trên thiết bị đầu cuối, gửi danh thiếp của huấn luyện viên Tôn Thiền Đường cho Tần Phong.
“Giám đốc nhà máy của cậu bảo, Tôn quán chủ là người thẳng thắn, không làm mấy trò màu mè, đặc biệt giới thiệu cho bọn này.”