Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Khi ngửi thấy mùi máu tươi, tim anh đột nhiên đập thình thịch, cơ thể không kìm được mà run lên bần bật. Một cảm giác phấn khích đến tột độ dâng trào trong lòng. Anh nắm chặt dao, xông tới chém tới tấp vào một tên đàn em khác của Bò Cạp. Tên đó bị chém ít nhất mười mấy nhát, cuối cùng gục ngã bên mép bể vì mất máu quá nhiều, không còn chút động tĩnh.
Hai tên đàn em còn lại cũng đã nằm sõng soài trên vũng máu. Xem ra khó mà giữ được mạng.
Đao Sẹo nhìn thấy anh đang điên cuồng băm vằm thi thể của tên đàn em Bò Cạp, liền bước tới giật mạnh cánh tay anh, quát lớn: "Chết tiệt, đừng chém nữa, đi thôi!"
Thời đó thành phố Cáp Bắc nổi tiếng là loạn lạc. Hầu như ngày nào cũng có kẻ chết gục trên phố vì thanh toán lẫn nhau. Việc các băng đảng đâm chém nhau là chuyện như cơm bữa. Mặc dù Lục phiến môn có nhắm mắt làm ngơ trước việc thanh trừng của các băng phái, nhưng hễ dính dáng đến án mạng, họ tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Huống hồ vụ án mạng này lại xảy ra ngay tại một nơi công cộng đông đúc.
Anh bừng tỉnh lại, vội vàng thay quần áo rồi hớt hải chạy khỏi trung tâm tắm hơi.
Đao Sẹo ngồi sẵn trên chiếc xe bánh mì, vẫy tay hét lớn: "Mau lên xe."
Anh lập tức nhảy vọt lên xe. Chiếc xe bánh mì nhanh chóng phóng đi, rời khỏi trung tâm tắm hơi.
Xe chạy được một quãng, anh nhìn ra ngoài cửa sổ rồi ngạc nhiên hỏi: "Anh Đao, đường này đâu phải đường về quán bar."
Đao Sẹo lườm anh một cái, đáp: "Mình vừa ngang nhiên chém chết thằng Bò Cạp cùng đàn em nó trước mặt bao nhiêu người, đám cớm chắc chắn sẽ truy lùng gắt gao, giờ mà lóp ngóp vác xác về quán bar thì khác nào chui đầu vào rọ."
Anh lại hỏi: "Vậy bây giờ chúng ta đi đâu?"
Đao Sẹo trầm giọng đáp: "Trước tiên cứ về quê lánh tạm một thời gian, đợi sóng yên biển lặng rồi hẵng quay lại."
"Vậy còn địa bàn của chúng ta thì sao?"
Đao Sẹo cười nhạt: "Yên tâm đi, thời gian này đố đứa nào dám động đến địa bàn của chúng ta. Cho dù đám cớm không phục kích ở quán bar, thì người của Long đại ca cũng không để yên cho kẻ nào dám cướp mối làm ăn của anh em mình đâu."
"Long đại ca" mà gã nhắc tới chính là Đường chủ của Thanh Long đường thuộc băng Hoa Thanh. Tên thật là Đường Long, người trong giang hồ đều kính cẩn gọi là Long đại ca. Hắn cũng chính là đại ca của Đao Sẹo.
Nghe vậy anh cũng không hỏi thêm gì nữa.
Chiếc xe băng băng trên đường, rời khỏi thành phố Cáp Bắc. Vài giờ sau, họ đến một ngôi làng nhỏ cách trung tâm thành phố hơn một trăm km. Ngôi làng khá nhỏ, chỉ có chừng hơn một trăm hộ dân sinh sống. Toàn bộ nhà cửa đều là nhà cấp bốn.
Đao Sẹo lái xe đỗ trước một cánh c ông ấy sắt lớn. Gã hất hàm ra hiệu cho một tên đàn em. Tên đó vội vàng nhảy xuống xe mở c ông ấy. Bên trong c ông ấy là một khoảng sân khá rộng rãi, dư sức đỗ vài chiếc ô tô. Đối diện c ông ấy là một dãy nhà cấp bốn dài, có ba cánh cửa sắt kéo.
Đao Sẹo quay sang nói với anh: "Đây là nhà cũ của Đông Tử, rất an toàn, xuống xe đi."
Đông Tử cũng là một tên đàn em cộm cán của Đao Sẹo. Hắn là một kẻ rất tàn nhẫn, để đầu đinh, trên đầu chằng chịt một vết sẹo đáng sợ.
Xuống xe, Đao Sẹo lôi từ trong ví ra một xấp tờ một trăm tệ dày cộm đưa cho Đông Tử, dặn dò: "Ra tạp hóa mua chút đồ ăn với bia về đây."
Đông Tử gật đầu, rủ thêm hai tên nữa lên xe định rời đi.
Lúc này Đao Sẹo lại gọi giật lại: "Đi cái quán tạp hóa xa xa chút, tiện thể mua thêm vài tấc thuốc lá, lúc về nhớ để ý xem có cái đuôi nào bám theo không."
Đông Tử dạ ran một tiếng rồi lái xe đi.
Đao Sẹo xoa xoa hai bàn tay vào nhau, miệng phả ra một hơi khói trắng mờ mịt, chửi đổng: "Mẹ kiếp, trời này lạnh thấu xương! Mau kiếm chút củi lửa nhóm lò lên cho ấm cái đã."
________________________________________
Ở các vùng nông thôn Đông Bắc, hệ thống sưởi ấm chủ yếu dựa vào lò sưởi xây trong tường và giường sưởi. Dù ngôi nhà đó có bị bỏ hoang một hai năm không ai ở, chỉ cần châm lửa đốt lò sưởi và giường sưởi là cả căn nhà sẽ lập tức ấm áp hẳn lên.
Nhóm Lâm Thiên Hoa ôm củi bước vào nhà. Rất nhanh, ống khói trên nóc nhà đã nhả ra những luồng khói trắng xóa. Căn nhà cấp bốn này có t ông ấy cộng ba phòng. Mỗi phòng đều được trang bị hai chiếc giường sưởi. Đủ chỗ cho cả bọn tá túc qua ngày.
Nhóm xong lửa cho giường sưởi, anh quay sang nói với Đao Sẹo: "Anh Đao, em ra ngoài đi đái cái nhé."
Đao Sẹo bất lực nhìn anh mắng: "Lần sau mấy cái chuyện đi ỉa đi đái này không cần phải báo cáo, sao hả, muốn anh đi đổ bô cho mày chắc?"
Anh cười hì hì rồi bước ra khỏi cửa. Thật ra anh không buồn đái, mà muốn tìm chỗ giải quyết cái Kumanthong. Liễu Bạch từng dặn, chỉ cần lôi cái Kumanthong ra khỏi tấm âm bài rồi đem chôn, đứa bé sẽ được siêu thoát và đi đầu thai.