Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Anh vòng ra phía sau nhà. Ở đó có mấy gốc sa quả. Trên cành vẫn còn lơ lửng vài quả khô héo. Anh lấy tấm âm bài ra, nhìn đứa bé khô quắt queo bên trong, lầm bầm: "Nhóc con, mày cũng thật đáng thương, chưa kịp bú ngụm sữa nào đã bị người ta đem đi luyện tà thuật. Hôm nay tao chôn mày dưới gốc cây sa quả này, lúc nào đói bụng thì vặt mấy quả mà ăn. Nếu có dịp quay lại, tao sẽ mang cho mày bình sữa."

Nói đoạn, anh đưa mắt nhìn quanh. Phát hiện có một cái xẻng dựa sát góc tường. Ở nông thôn là vậy, đồ đạc có thể thiếu thốn, chứ công cụ lao động thì tìm đâu cũng thấy.

Anh xách xẻng đào một cái hố nhỏ dưới gốc cây sa quả to nhất. Sau đó, anh cạy mở tấm âm bài, cẩn thận lấy cái Kumanthong ra đặt xuống hố.

"Xong rồi, mày cũng coi như được giải thoát."

Nói xong, anh dùng xẻng lấp đất lại. Ngay khi chôn cất xong Kumanthong, anh lại nhìn thấy nữ quỷ tối hôm qua. Lúc này, nữ quỷ đang ôm một đứa bé kháu khỉnh trong lòng.

Cô cúi gập người chào anh, nghẹn ngào trong sự biết ơn tột độ: "Đa tạ đại tiên, đại ân đại đức của ngài tôi sẽ mãi khắc ghi trong lòng, kiếp sau nhất định sẽ báo đáp."

Sau lời nói của nữ quỷ, hai luồng hắc khí từ người cô và đứa bé bốc lên, chui thẳng vào cơ thể anh. Anh cúi xuống nhìn cổ tay mình. Con số trên đó đã nhảy lên thành '25'!

Lúc này, nữ quỷ đưa cho anh một cây nến và nói: "Sợi bấc của cây nến này được tết từ tóc của tôi, xin tặng lại cho ngài."

Anh vừa nhận lấy cây nến, hình bóng của nữ quỷ và đứa bé liền từ từ tan biến vào hư không. Anh cầm cây nến ngắm nghía, lẩm bẩm: "Cho tôi cây nến này để làm gì nhỉ?"

Giọng của Liễu Bạch cất lên: "Đó là một cây minh chúc, khi thắp lên nếu ngọn lửa chuyển sang màu xanh lục, chứng tỏ quanh đó đang có quỷ. Hơn nữa, khi thắp minh chúc, người phàm cũng có thể nhìn thấy quỷ."

"Minh chúc là một trong những món bảo bối không thể thiếu của Xuất mã tiên đấy."

Anh nhìn chằm chằm cây nến trong tay. Kích thước và cảm giác khi sờ vào cây minh chúc này chẳng khác gì nến bình thường.

Anh vừa cất cây minh chúc đi, giọng của Trọc từ phía sau vang lên: "Ê Thiên Hoa, mày làm cái quái gì ngoài này thế? Đông Tử mua đồ về rồi, có cả đống đồ ăn đấy, anh Đao gọi mày vào ăn kìa."

Anh ừ một tiếng, vội vàng đi theo Trọc trở vào nhà. Trong nhà giờ đã được sưởi ấm nhờ giường và lò sưởi tường, không khí ấm cúng hơn hẳn.

"Đi đái gì mà lâu thế, tuổi còn trẻ mà thận đã yếu rồi à?" Đao Sẹo thấy anh bước vào liền cợt nhả trêu chọc.

Đông Tử đang hì hục chuẩn bị nồi lẩu, thấy vậy liền sán lại gần anh, ra vẻ bí mật thì thầm: "Thiên Hoa, nói thật với anh, có phải chú mày hay bị tiểu rắt tiểu buốt không? Đợi xong vụ này anh giới thiệu cho ông thầy lang đông y, tay nghề ông ta đỉnh lắm. Hôm nọ ông ta bốc cho anh mấy thang thuốc, uống xong giờ đi đái cứ như xả đập, phun mạnh thành vòi luôn ấy chứ!"

Anh tỏ vẻ cạn lời, chép miệng: "Thôi bớt bốc phét đi, thận em khỏe re nhé!"

"Anh Đao, bao giờ thì chúng ta mới về được?"

Bọn họ quây quần bên mâm cơm, vừa ăn lẩu vừa nhâm nhi bia. Cả đám đàn ông cởi trần trùng trục, phô diễn đủ mọi loại hình xăm trên người. Thế nhưng, thỉnh thoảng ánh mắt của họ lại lén liếc về phía anh. Chủ yếu là vì hình xăm trên người anh quá mức chấn động.

Anh gắp một miếng thịt dê nhúng lẩu nhai ngấu nghiến, rồi tò mò hỏi Đao Sẹo.

Đao Sẹo ực một ngụm bia, tỏ vẻ bất cần đáp: "Ba cái chuyện cỏn con này căng lắm là một tháng là êm xuôi, đến lúc đó anh em mình lại hiên ngang vác mặt về Cáp Bắc."

Đông Tử vỗ vỗ vai anh: "Thiên Hoa à, sau này những chuyện đâm chém kiểu này còn nhiều như cơm bữa, chú mày cứ coi như đây là kỳ nghỉ dưỡng, thả lỏng tinh thần đi."

Anh nhún vai: "Em chỉ hỏi cho biết thôi."

Miệng thì nói cứng, nhưng thật ra trong lòng anh đang lo sốt vó. Anh hiện giờ chỉ còn vỏn vẹn hai mươi lăm ngày tuổi thọ, nếu lãng phí cả tháng trời ở đây, chưa kịp về đến nhà chắc anh đã xanh cỏ rồi.

Lúc này Trọc đưa tay xoa xoa cái đầu trọc lóc bóng loáng của mình, cười nói với anh: "Thiên Hoa, mày cũng khá thật đấy, anh Đao vừa mới nhận mày làm đàn em, mày đã lật luôn thằng Bò Cạp."

Những người khác nghe vậy cũng đồng loạt hướng mắt về phía anh. Từ ánh mắt của họ có thể thấy, họ đã hoàn toàn chấp nhận người anh em nhỏ tuổi này. Suy cho cùng, giới giang hồ trọng nhất là hai chữ nghĩa khí và tàn nhẫn. Suốt ba năm qua, họ thừa hiểu tính cách con người anh ra sao.

Đao Sẹo uống cạn hớp bia, đưa tay quệt ngang miệng, rồi trầm ngâm nói với anh: "Lăn lộn giang hồ, một chân bước vào cửa tù, chân kia đặt sẵn xuống quan tài. Muốn sống dai, thì phải tàn độc hơn kẻ khác."