Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Pháp lực? Làm sao tôi có được pháp lực?" anh tò mò hỏi.
Liễu Bạch giải thích: "Bản thân Xuất mã tiên không có pháp lực, chỉ có thể mượn pháp lực của tiên gia. Đợi khi đường khẩu của cậu thu nhận thêm tiên gia, cậu tự nhiên sẽ mượn được pháp lực của họ."
Mắt Lâm Thiên Hoa sáng rực lên: "Tên của ông nằm chình ình trên đường khẩu đó thôi? Vậy tôi mượn pháp lực của ông được chứ gì?"
Liễu Bạch im lặng một lúc lâu mới đáp: "Về lý thuyết thì được, nhưng cậu cũng thấy đấy, tôi bây giờ làm gì có bản thể, chỉ là một tia tàn thức sót lại, lấy đâu ra pháp lực cho cậu mượn. Trừ phi..."
Lâm Thiên Hoa từng diện kiến chân thân của Liễu Bạch, anh biết tỏng thực lực của lão chắc chắn không phải dạng vừa. Anh cuống quýt hỏi: "Trừ phi sao?"
Liễu Bạch trầm giọng: "Trừ phi cậu mở rộng đường khẩu, dùng linh lực của đường khẩu để đắp nặn lại nhục thân cho tôi."
Anh bĩu môi lật lọng: "Xì, có đường khẩu mạnh rồi thì tôi cần quái gì mượn pháp lực của ông nữa."
Liễu Bạch gắt lên: "Mày thì biết cái quái gì, bỏ đi, giờ nói nhiều với mày cũng như đàn gảy tai trâu, sau này mày sẽ biết kẻ thù mày sắp phải đối mặt mạnh đến mức nào, không có pháp lực của tao chống lưng, mày sớm muộn gì cũng rơi vào kết cục thảm khốc như cha mẹ mày thôi."
Mắt Lâm Thiên Hoa khẽ híp lại. Dù Liễu Bạch luôn lảng tránh chuyện về cha mẹ anh, nhưng anh có linh cảm, việc họ bỏ rơi anh ở cô nhi viện chắc chắn ẩn chứa một uẩn khúc động trời nào đó.
________________________________________
Tít tít —— Điện thoại của Lâm Thiên Hoa chợt báo tin nhắn mới.
"Đêm hôm khuya khoắt thế này, ai rảnh gửi tin nhắn cho mình nhỉ." Anh cầm điện thoại lên mở xem. Người gửi là một số lạ: "Ngủ chưa, bạn chung phòng bệnh."
"Bạn chung phòng bệnh?" Lâm Thiên Hoa khẽ nhíu mày. Trong đầu anh hiện lên một khuôn mặt trắng bệch nhợt nhạt. "Không lẽ là cái cậu... cậu ta tên gì nhỉ, à đúng rồi, Cố Thanh."
Anh chợt nhớ lại lời Cố Thanh từng nhờ vả lúc ở viện: "Cậu ta nhắn tin cho mình không lẽ vì chuyện ma cỏ ở trường Đại học Y?"
Anh nhắn lại: "Chưa, có việc gì?"
Lúc này, Cố Thanh đang nằm còng queo trên giường ký túc xá. Cậu ta cũng mới xuất viện sáng nay. Dưới ánh sáng le lói từ màn hình điện thoại, khuôn mặt cậu ta càng thêm tái nhợt, ánh mắt hằn rõ vẻ kinh hoàng. Thấy anh phản hồi, cậu ta vội vàng nhắn lại: "Anh còn nhớ chuyện em kể về việc trường em bị ma ám không?"
Anh gửi lại một chữ: "Ừ."
Đôi mắt Cố Thanh đỏ ngầu những tia máu hốt hoảng gõ phím: "Em bị quỷ nhắm trúng rồi, em muốn nhờ anh giúp, yên tâm, em tuyệt đối không để anh làm không công đâu, em trả tiền sòng phẳng."
Đọc dòng tin, Lâm Thiên Hoa lại hình dung ra khuôn mặt nhợt nhạt của cậu ta. Quả thật, sắc mặt ấy chẳng giống người sống cho lắm.
"Tôi đang không ở Cáp Bắc, nhưng cậu cứ kể tình hình bên đó nghe xem." Đằng nào cũng không ngủ được, anh tò mò muốn biết rốt cuộc cậu ta dính phải chuyện gì.
Đọc tin nhắn, Cố Thanh vô thức đảo mắt nhìn quanh phòng ký túc. Căn phòng kê ba chiếc giường tầng. Bình thường sẽ có sáu người ở, nhưng hiện tại chỉ còn năm. Người thứ sáu đã chết cách đây mấy ngày! Chết ngay tại phòng này, với một tư thế vô cùng ghê rợn, y như thể vừa nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng tột độ rồi bị dọa chết vậy!
Bốn người còn lại trong phòng cũng đang trùm chăn kín mít. Cố Thanh thừa biết bọn họ cũng chưa ai ngủ được. Cậu ta cũng rúc đầu vào chăn, lách cách gõ phím kể lể câu chuyện ma quái của phòng mình cho anh nghe.
Mọi chuyện bắt nguồn từ một lời đồn đại. Bất kỳ trường Y nào cũng truyền tai nhau những giai thoại rùng rợn. Đại học Y Cáp Bắc cũng không ngoại lệ. Nam sinh vừa chết mấy ngày trước tên là Chu Ba. Cậu ta cực kỳ đam mê những câu chuyện kinh dị học đường, đặc biệt khoái mấy trò chiêu hồn, lại còn hay rủ rê cả phòng chơi cùng. Và chính một trò chiêu hồn đã tước đoạt mạng sống của cậu ta.
Đọc tin nhắn, anh tò mò gõ lại: "Trò chiêu hồn?"
Ngay sau đó, Cố Thanh gửi tiếp một tin nhắn dài ngoằng.
Cậu ta và đám bạn cùng phòng đều là tân sinh viên năm nhất. Mối quan hệ giữa họ khá hòa thuận. Bọn họ vẫn đang lâng lâng trong cảm giác bỡ ngỡ của những ngày đầu nhập học. Nhưng cách đây vài ngày, không khí bình yên ấy đã bị xé toạc bởi một lời đồn ma quái.
Hôm đó là thứ Bảy. Cả phòng hẹn nhau tối sẽ ra phố ăn vặt nhậu nhẹt rồi đi cày nét xuyên đêm. Ngay lúc chuẩn bị lên đường, Chu Ba bỗng từ ngoài hớt hải chạy vào. Cả phòng nháo nhác hỏi han. Cậu ta thở hổn hển mấy hơi, sắc mặt bỗng sầm xuống, ánh mắt lướt qua từng gương mặt trong phòng. Hành động quái đản của cậu ta khiến không khí bỗng chốc trở nên ngột ngạt.
Cố Thanh e dè hỏi: "Mày sao thế?"
Lúc này Chu Ba mới mở miệng, trừng mắt nhìn cả phòng, gằn giọng: "Tao vừa đi lấy nước, vô tình nghe được một tin đồn."