Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cả đám nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, ném cho cậu ta ánh nhìn đầy trách móc.

"Mẹ kiếp, mày làm tao hết hồn, tưởng có chuyện gì kinh thiên động địa lắm." Cố Thanh phàn nàn.

Chu Ba vội vã tiếp lời: "Tin đồn này là về phòng ký túc xá của tụi mình đấy." Lời cậu ta lập tức khơi gợi sự tò mò của cả đám.

"Phòng tụi mình?" Phương Viên – cậu bạn rường cột số ba trong phòng – ngơ ngác hỏi. Ở ký túc xá nam, mọi người rất thích xếp hạng theo tuổi tác. Cố Thanh đứng thứ năm, còn Chu Ba là em út, xếp thứ sáu.

Chu Ba gật đầu, hạ thấp giọng thì thầm: "Bọn mày biết không, phòng tụi mình từng có người chết!"

Cố Thanh nghe xong thì sởn gai ốc khắp người.

"Chết tiệt, thật hay đùa đấy? Có người chết á? Sao tao chưa nghe ai kể nhỉ?" Thẩm Gia Húc – anh hai của phòng – xua tay tỏ vẻ không tin. Những người khác cũng bán tín bán nghi.

Thấy cả phòng đều không tin, Chu Ba bồi thêm: "Tao nghe mấy anh khóa trên kể đấy, mà không chỉ chết một người đâu, chết tận năm người lận! Một người hóa điên, giờ đang bị nhốt trong bệnh viện tâm thần số hai Cáp Bắc!"

"Vãi nồi, thật không đấy, chết nhiều thế á!"

"Mày bớt nghe thiên hạ đồn nhảm đi, nếu xảy ra án mạng thảm khốc cỡ đó, trường phải niêm phong phòng này lại rồi chứ, sao còn cho tụi mình vào ở được?" Cao Dương – anh cả phòng – bình tĩnh phân tích.

Chu Ba liền tung ra một quả bom chấn động khác: "Cái này bọn mày không biết đâu, thực ra phòng tụi mình đang ở trước đây là phòng ký túc xá nữ! Sau khi xảy ra chuyện, nhà trường cố tình xáo trộn khu nam và khu nữ, chắc là muốn mượn dương khí của bọn con trai tụi mình để trấn áp âm khí trong phòng. Tụi mày có nhớ lúc mới chuyển vào, tụi mình ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng không."

Nghe Chu Ba gợi nhắc, Cố Thanh sực nhớ ra lúc mới dọn vào, phòng có mùi thơm nhàn nhạt. Mùi đó rất giống mùi nước hoa và mỹ phẩm. Phòng nam sinh rặt một lũ đực rựa làm sao có mùi đó được.

"Không lẽ phòng tụi mình có người chết thật!" Sống lưng Cố Thanh lạnh toát.

Chu Ba thì thào đầy bí hiểm: "Đâu chỉ có thế, tao nghe đồn một trong số mấy chị khóa trên đó hiện đang làm Đại thể lão sư cho trường tụi mình đấy!" (Đại thể lão sư là danh xưng tôn kính sinh viên trường Y dành cho những người hiến xác cho y học.)

Nói cách khác, thi thể của một nữ sinh từng chết trong căn phòng này vẫn đang nằm yên vị ở đâu đó trong khuôn viên trường.

Ai nấy đều rùng mình ớn lạnh.

Chu Ba đột nhiên hào hứng hò reo: "Tao chợt nảy ra một ý tưởng!"

Cả đám tò mò nhìn cậu ta.

Chu Ba trừng mắt nhìn họ: "Tụi mày không muốn biết các chị ấy chết thế nào sao? Nghe nói cảnh sát điều tra bở hơi tai vẫn không tìm ra nguyên nhân, cuối cùng hồ sơ bị xếp xó thành án ma đấy."

Bọn Cố Thanh đều là sinh viên năm nhất, đang độ tuổi tò mò khám phá. Hơn nữa, sinh viên trường Y đứa nào đứa nấy gan to bằng trời. Gan không to thì sao làm bác sĩ, sau này kiểu gì chẳng phải tiếp xúc với xác chết. Bàn bạc một hồi, bọn họ đưa ra một quyết định khiến tất cả phải ân hận suốt đời.

"Tao lớn chừng này chưa thấy quỷ bao giờ, cũng muốn chiêm ngưỡng xem quỷ nó tròn méo ra sao."

"Nếu đúng như thằng Ba nói, thì quỷ trong phòng tụi mình còn là đàn chị khóa trên nữa cơ."

"Trời đất, khát khao được yêu đương với đàn chị quá đi mất."

"Quyết định thế đi, lát ăn xong hủy kèo đi nét, tối nay cả phòng tập trung chơi chiêu hồn."

"Biết đâu lại cạy được miệng mấy chị ấy kể về cái chết, phát hiện ra vụ mưu sát nào đó, thế là anh em mình lập đại công."

Lâm Thiên Hoa đọc tin nhắn của Cố Thanh, mép nhếch lên nụ cười khẩy mỉa mai. Anh thừa biết đám sinh viên này sắp giở trò gì. Anh nhắn lại cộc lốc: "Các cậu đúng là rửng mỡ tự tìm đường chết."

Im lặng một lúc, Cố Thanh nhắn tiếp: "Ban đầu tụi em cứ tưởng chỉ là một trò chiêu hồn vớ vẩn, ai ngờ thằng Chu Ba to gan dám lén lút trộm một lọn tóc phụ nữ từ phòng chứa thi thể về."

________________________________________

Lọn tóc ấy chính là của nữ sinh từng bỏ mạng trong căn phòng này.

Lúc nhìn thấy lọn tóc, Cố Thanh mới hiểu vì sao tối đó Chu Ba lại cáo bận không đi ăn cùng cả nhóm. Đúng 12 giờ đêm, bọn họ chốt chặt cửa nẻo, bắt đầu trò chơi Điệp tiên (cầu cơ). Chu Ba trải một tờ giấy chi chít chữ lên bàn, đặt một chiếc đĩa nhỏ vào giữa. Cậu ta dùng bật lửa đốt lọn tóc, rồi úp nhanh chiếc đĩa lên phần tóc đang cháy dở. Sau đó, cả sáu người cùng đưa ngón trỏ ấn lên mặt đĩa.

Khuôn mặt Chu Ba nghiêm trọng lạ thường, gằn giọng dặn dò: "Nhớ kỹ, lát nữa dù có xảy ra chuyện kinh thiên động địa gì cũng tuyệt đối không được rụt tay lại." Mọi người gật đầu cái rụp. Chẳng hiểu sao sống lưng Cố Thanh cứ lạnh toát. Bọn họ đồng loạt nhắm mắt, miệng lầm rầm khấn vái: "Điệp tiên Điệp tiên, xin ngài hãy hiển linh!"