Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thuở nhỏ hắn từng thấy vô số lão đạo sĩ Cửu Đấu Mễ của núi Thanh Thành lên Thanh Dương cung tranh luận, đều bị Ngọc Tiêu kiếm trận lúc ấy chỉ có mười tám người đánh cho rụng răng đầy đất. Hiện tại Thanh Dương cung ở núi Thanh Thành thế lớn vô song, Ngọc Tiêu kiếm trận được xưng là vô địch thủ dưới Nhị phẩm, Thần Tiêu kiếm trận càng có thể đối kháng với cao thủ Nhất phẩm. Hai kiếm trận này, Ngô Sĩ Trinh không phải kẻ ếch ngồi đáy giếng, tự biết so với tam đại kiếm trận thiên hạ đã thành danh mấy trăm năm nay tất nhiên có phần chênh lệch. Chỉ có điều, đám người trước mắt này có thể chèo chống nổi à?
Gã cao to cầm đại kiếm kia hơi khó giải quyết, gã hộ vệ có đôi tay trắng như tuyết kia có lẽ cũng có phần môn đạo kỳ quái, còn vị lão đạo Cửu Đấu Mễ đứng gần công tử ca nhất, Ngô Sĩ Trinh trước nay chưa từng để vào mắt.
Ngô Sĩ Trinh đang nắm chắc phần thắng trong tay lúc này mới thấy khó xử. Thanh Dương cung am hiểu phòng trung song tu thuật, mấy năm nay hắn đã làm một số chuyện không được quang minh chính đại cho lắm. Nhưng thỏ không ăn cỏ gần hang, trong số khách hành hương lên núi dù có nữ khách dung mạo và căn cốt đều tốt, dưới mệnh lệnh nghiêm khắc của phụ thân, hắn không dám quá hoang đường, trừ phi gặp được đỉnh lô thượng giai mới ra tay. Hai vị đạo cô được sủng ái nhất trong cung chính là bắt được vào năm ngoái, tôi tớ đều giết sạch, vứt xác nơi hoang dã, rồi đổ tội cho một đám thảo khấu trên núi, vô cùng đơn giản. Nếu không thì giữ lại một đám sơn phỉ để làm gì? Ngô Sĩ Trinh lẽ nào lại để ý đến mấy trăm lượng bạc cúng dường đáng thương mỗi năm à?
Hai vị nữ quan này là một đôi cô cháu, lúc đầu trăm phương ngàn kế chống cự, nhưng sau khi nếm qua tư vị song tu của Thanh Dương thì đã trăm bề thuận theo, làm thần tiên khoái hoạt trong Thanh Dương cung, dù sao cũng vui vẻ nhẹ nhõm hơn làm phàm phu tục tử lo chuyện củi gạo dầu muối dưới núi. Nữ tử thế tục nào mà không mơ tưởng có thể giữ gìn nhan sắc, mãi mãi thanh xuân? Phụ thân từng nói đây là chuyện mà ngay cả các nương nương trong hoàng cung không thể ngoại lệ!
Có tướng mã thuật, càng có tướng nhân thuật. Tướng nhân thuật lại chia làm nhiều loại, Ngô Sĩ Trinh chỉ chọn loại mình hứng thú nhất, đó là làm sao để nhận biết đỉnh lô song tu. Hắn ở Trú Hạc đình chỉ liếc một cái đã nhìn ra tư chất đỉnh lô của mấy vị nương tử trong đám hương khách này tốt đến mức đời này hiếm thấy. Người bị trêu chọc là Thư đại nương thuộc hàng thượng phẩm, nha hoàn áo xanh đánh xe và tỳ nữ tuyệt mỹ chỉ mới thò đầu ra một lần đều là thượng thượng phẩm.
Còn nữ tử nội mị cưỡi ngựa ôm một nha đầu đen kia thì lại là tiên phẩm khiến người ta thèm nhỏ dãi, gần như "Tọa Liên Bồ Tát tướng” tiên nhân Nhị phẩm mà phụ thân hắn vẫn thường nói tới!
Ngô Sĩ Trinh động lòng, điều khó xử không phải là đám tùy tùng của vị công tử ca Bắc Lương này hùng tráng. Mặc kệ ngươi là con cháu của vị tướng quân Bắc Lương nào, có bản lĩnh thì mang mấy ngàn thiết kỵ lên Thanh Thành, nhưng Ung Châu đã bị Cố Kiếm Đường đại tướng quân biến thành một thùng sắt liệu có cho phép võ tốt Bắc Lương các ngươi băng ngang nửa châu không?
Cùng là võ phu công huân hiển hách thời Xuân Thu, Từ Kiêu ngươi dựa vào đâu mà được làm Đại Trụ Quốc, được phong Bắc Lương vương, hổ phù nặng như Thái Sơn, còn Cố Kiếm Đường ta lại chỉ là một trong tám vị Thượng Trụ Quốc, làm quan trong triều, quân quyền trong tay nhẹ tựa lông hồng. Ngô Sĩ Trinh không cho rằng Cố Kiếm Đường sẽ rộng lượng đến mức cười cho qua. Mười năm qua võ tướng Ung Châu thay đổi liên tục, một phần ba thuộc hạ cũ của Cố đại tướng quân đều cố ý hoặc vô tình được cài vào. Đầu năm nay lúc uống rượu phụ thân đã lén nói "Cố Kiếm Đường và Từ què đang đối đầu nhau, họ Cố luận về tâm cơ thực lực đều kém tên đồ tể kia một bậc, nhưng Cố Kiếm Đường mới bốn mươi ba tuổi, thế là đủ rồi". Từ Kiêu còn lúng túng như vậy, huống hồ là tướng lĩnh Bắc Lương? Ngô Sĩ Trinh đâu có sợ hãi, hơn nữa ba mươi vạn thiết kỵ Bắc Lương, thực quyền tướng quân đều nằm trong tay sáu vị nghĩa tử trẻ tuổi kia, chưa từng nghe nói có con cháu nào trạc tuổi vị công tử ca trước mắt này.
Vì vậy, điều khiến Ngô Sĩ Trinh khó xử là nên phân chia mấy nữ tử kia thế nào, cho phụ thân mấy người? Là giao ra tiểu nương tử mèo trắng có Bồ Tát tướng kia, mình giữ lại mấy người còn lại, hay là nước yếu ba ngàn, chỉ lấy một gáo là nữ tử kia? Nhưng liệu phụ thân một lòng muốn song tu chứng đạo cho thiên hạ xem có đồng ý không?