Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ở núi Thanh Thành, Thanh Thành vương Ngô Linh Tố chính là trời, vậy Ngô Sĩ Trinh không còn nghi ngờ gì chính là "Thiên tử". Mỗi khi Ngô Sĩ Trinh đau đầu, sẽ theo thói quen dùng hai ngón trỏ cuộn hai dải lụa trên chiếc khăn Tiêu Dao, khiến cho hơn mười vị đạo cô chạy ra đại điện hóng chuyện phải mê mẩn ngắm nhìn. Các nữ quan si mê nhất những hành động nhỏ này của Ngô Sĩ Trinh, còn ở trên giường, đương nhiên là càng thích sự phóng khoáng của hắn hơn. So với lúc cùng phụ vương của Ngô Sĩ Trinh song tu thần tiên quy củ nghiêm ngặt, mỗi một động tác đều phải làm theo sách vở, không được sai một bước, các nàng không ngoại lệ đều thích cùng Ngô công tử mây mưa Vu Sơn hơn.
Vị tiểu thần tiên biết thương hoa tiếc ngọc này, phe phẩy quạt mỹ nhân đào hoa, thổi sáo bạch ngọc dương chi, có thể gảy cổ cầm dẫn dụ trăm loài chim cùng hót. Ngay cả đôi bích nhân bị bắt vào Thanh Dương cung cũng cam tâm tình nguyện không còn nhớ quê hương, huống hồ là những nữ đạo sĩ từ nhỏ đã được đưa lên núi?
Ngô Sĩ Trinh ngẩng đầu nhìn Từ Phượng Niên đang ngồi cao trên con ngựa lớn màu hồng táo, cười nói: "Con ngựa này thuộc về ta rồi."
Từ Phượng Niên liếc nhìn mười tám người chỉ trong nháy mắt đã lập thành một kiếm trận, quay đầu hỏi Ngụy Thúc Dương: "Ngụy gia gia, trận này có danh đường gì không?”
Ngụy Thúc Dương vẻ mặt thản nhiên, nhẹ nhàng vuốt râu nói: "Nếu lão đạo không nhìn lầm thì đây là Ngọc Tiêu kiếm trận mà Ngô Linh Tố đã học lỏm từ một bí trận của Lão Quân các trên núi Long Hổ, xem như trò giỏi hơn thầy. Ngô Linh Tố thiên tư siêu quần, mọi việc đều biết suy một ra ba, điều này ngay cả lão thiên sư Long Hổ cũng thừa nhận. Đáng tiếc tâm thuật bất chính, không chịu được khổ, một lòng đi đường tắt, không chịu đi theo đại đạo quang minh chính đại. Lúc đó lão thiên sư cố ý quở trách Ngô Linh Tố, đày hắn đến Luyện Đan nham, thực chất là có dụng tâm lương khổ muốn vị Thanh Thành vương này tu tâm dưỡng tính một phen. Không ngờ Ngô Linh Tố lại tức giận rời khỏi núi Long Hổ, cuộc sống trông có vẻ huy hoàng, thực ra là thông minh lại bị thông minh hại, nếu không chưa chắc đã không thể trở thành ngoại tính thiên sư của núi Long Hổ."
Từ Phượng Niên cười hỏi: "Không nói đến vị Thanh Thành vương này, mười tám người họ đã vây thành kiếm trận, vậy hơn bốn mươi đạo sĩ cầm kiếm kia chỉ đứng xem thôi à?"
Ngụy Thúc Dương vẻ mặt nghiêm nghị, lắc đầu nói: "Đó là kiếm trận trấn cung của Thanh Dương cung. Ngô Linh Tố tự xưng là Thần Tiêu Thiên Quân, tự có chút bản lĩnh của mình, không biết làm thế nào mà hắn lại nghiên cứu ra một bộ ba mươi sáu Thiên Cương Thần Tiêu kiếm trận, uy lực không thể xem thường, ít nhất lão đạo ta không dám dễ dàng xông vào kiếm trận này, mười phần thì có đến chín phần sẽ bại trận, nói không chừng còn bỏ mạng trong kiếm trận. Đây là một trong những đại trận nổi danh nhất hiện nay, những kẻ a dua thân cận với Thanh Dương cung đã ra sức thổi phồng khắp chốn triều dã, nói rằng kiếm trận có thể dẫn thiên lôi này không hề thua kém tam đại kiếm trận chút nào. Ba năm trước Ngô Linh Tố lại vào hoàng cung, liền dẫn theo ba mươi sáu đạo sĩ kiếm trận cùng đi, lời đồn rằng bên ngoài Anh Hoa điện kiếm quang lấp loáng, ngày quang đãng bỗng chốc sấm sét vang trời, tranh huy cùng nhật nguyệt, càng có người nói lúc đó ngay cả Triệu thiên sư đang trong kinh đứng bên quan sát trận, sắc mặt cũng biến sắc."
Từ Phượng Niên cười nhạo: "Thần Tiêu kiếm trận không yếu, ta tin, nhưng bảo nhị thiên sư của núi Long Hổ kinh hãi thất thanh thì có đánh chết ta không tin. Năm xưa lão Hoàng từng nói với ta về tam đại kiếm trận, nói hắn chưa đến Ngô gia kiếm trủng nên không bàn, nhưng kiếm trận của núi Long Hổ xứng đáng là thiên hạ đệ nhất. Nhị thiên sư là lão sành ăn đã nếm qua sơn hào hải vị, đâu lại kinh ngạc trước mấy món tôm cá nhỏ bé, nhiều lắm cũng chỉ nói một câu mùi vị không tệ. Đây là do Ngô Linh Tố giỏi tạo thanh thế nhất đang cố sống cố chết dát vàng lên mặt già của mình mà thôi.”
Kiếm trận "Bách Linh Bát Kiếm Quân Đồ Phong Đô" của núi Long Hổ, lấy trăm kiếm thành quân, trấn thủ Trảm Ma đài.
Thái Cực kiếm trận của núi Võ Đang, chín chín tám mươi mốt kiếm sĩ dùng kiếm gỗ đào, nghe nói có thể sinh sôi không ngừng, kiếm thế như sóng mây cuồn cuộn, chỉ cần trung khu kiếm sĩ không chết thì không một ai phải chết, đến nay chưa từng bại trận.
Ngô gia kiếm trủng tuyên bố chỉ dùng chín thanh khô kiếm phá vạn kỵ, lại càng chỉ là một truyền thuyết hoang đường không có căn cứ. Hai trăm năm trước, chín vị kiếm sĩ Ngô gia vì cứu một người, chín người có kiếm đạo trình độ cao nhất cùng nhau xuất trủng, chín ngựa chín kiếm đến Bắc Mãng, chín người đã liều chết với một vạn trọng giáp Bối Quỷ tinh nhuệ nhất Bắc Mãng. Thật giả thế nào không ai biết được, chỉ biết rằng chín người thương vong quá nửa, cuối cùng chỉ có ba người trở về Ngô gia, kiếm trủng nguyên khí đại thương, gần hai trăm năm không gượng dậy nổi, không còn được như xưa là sự thật.