Tuyết Trung Hãn Đao Hành (Dịch)

Chương 235. Tuyết Trung Hãn Đao Hành 235

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Từ Phượng Niên tĩnh tọa trọn một canh giờ mới mở mắt nắm đao, Tú Đông và Xuân Lôi khẽ rung không ngừng. Thấy Ngư Ấu Vi đang trừng to mắt nhìn, Từ Phượng Niên cười nói:

“Đừng nhìn nữa, nếu không phải ngươi quấy rầy, ta có thể nhập định cả ngày như lão đạo cao tăng.”

Ngư Ấu Vi dịu dàng nói:

“Vậy ta đi cưỡi ngựa, không làm lỡ việc luyện công của Thế tử điện hạ.”

Từ Phượng Niên không khỏi bật cười, lắc đầu nói:

“Đừng cưỡi nữa, cưỡi ngựa nữa coi chừng cái mông của ngươi không còn là ngọc dương chi mỹ nữa. Sau này nếu ta muốn lão hán đẩy xe, vừa thấy chỗ đó của ngươi thô ráp chắc chắn sẽ mất hết hứng thú.”

Ngư Ấu Vi tức giận đứng dậy, khom người chuẩn bị đi cưỡi ngựa, tốt nhất là cưỡi đến hỏng cả mông mới thôi.

Từ Phượng Niên thong thả cười nói:

“Đừng vội xuống xe, một mình ta thổ nạp cũng nhàm chán, hay là nói cho ngươi một chút bí quyết khí hải đạo dẫn này. Nếu ngươi không có việc gì làm, rảnh rỗi buồn chán thì có thể học một chút, trường sinh bất tử là lừa người, nhưng kéo dài tuổi thọ thì chắc chắn không sai.

Tâm pháp thổ nạp này của núi Võ Đang, đừng thấy khẩu quyết mộc mạc mà thật ra rất có diệu dụng, là nền tảng tu hành Đại Hoàng Đình của đạo môn, dung hợp tu Côn Lôn pháp Ngũ Nghi Lục Pháp của phương sĩ cổ đại, mười sáu câu Quyết Bệnh Diên Niên của Võ Đang Ngọc Trụ, cùng với Hoàng Đình Liên Hoa Chân Kinh Đạo Dẫn thuật do vị sư thúc tổ trẻ tuổi Hồng Tẩy Tượng tự mày mò mà ra. Trong tay Ngụy gia gia có một quyển 《Tham Đồng Khế》 cùng tên với cổ thư nhưng đạo lại khác, Ngụy gia gia thân là Cửu Đấu Mễ lão chân nhân cũng nói sách này vừa ra thì Long Hổ phải chịu thua.

Lại đây, ta dạy cho ngươi một đoạn khẩu quyết trước, để ngươi tránh được phong hàn tà khí xâm nhập lồng ngực. Phải biết trong ngũ tạng lục phủ, tâm là quân chủ chi quan, phế là tướng phụ chi quan, có thể thấy lồng ngực quan trọng đến mức nào.

Khẩu quyết này còn phải phối hợp với mười ngón tay xoa nắn, nếu ngươi không lo xuể, ta có thể giúp ngươi.”

Ngư Ấu Vi ban đầu nghe rất nhập tâm, nhưng đợi đến khi Từ Phượng Niên vừa nói được vài câu đứng đắn đã lộ ra cái đuôi cáo thì có phần bất đắc dĩ. Song cuối cùng nàng vẫn không vén rèm xuống xe, ngồi vào một góc, lảng sang chuyện khác khẽ hỏi:

“Vì sao không mang theo Tước Nhi và Tiểu Sơn Tra? Ngươi nỡ lòng để chúng làm sơn tặc thảo khấu giống lão Mạnh Đầu à?”

Từ Phượng Niên hỏi ngược lại:

“Không tốt à?”

Ngư Ấu Vi tức giận nói:

“Từ Phượng Niên, ngươi là ai?! Ngươi là đích trưởng tử của Bắc Lương Vương, là đứa con được Đại Trụ Quốc cưng chiều nhất, rõ ràng ngươi có thể cho hai đứa trẻ một tiền đồ như gấm, việc nhấc tay là làm được này đối với ngươi khó lắm à? Ngươi ngay cả thần tiên Thanh Dương Cung trong mắt bọn trẻ cũng dám giết, tại sao đến lúc này lại keo kiệt như vậy?!”

Từ Phượng Niên ngồi thẳng, tay đặt trên đao, ngón tay khẽ gõ lên vỏ đao Tú Đông đặt phía trên. Vẻ mặt hắn không đổi, dường như cảm thấy Ngư Ấu Vi thật vô lý, đến cả giải thích biện bạch cũng lười.

Ngư Ấu Vi đỏ bừng mặt, ánh mắt bi thương.

Từ Phượng Niên vẫn hỏi ngược lại:

“Ngươi cho rằng hai đứa trẻ được ta mang xuống núi, được ăn sung mặc sướng hơn con cái nhà thương nhân giàu có, chính là may mắn à? Không làm bọn trộm cướp tuy cả ngày lo lắng gạo muối nhưng ít nhất có thể sống yên ổn thì đi làm gì? Cả ngày nuôi ưng đấu chó giống ta, hay là làm chút buôn bán nhỏ, rồi bị kẻ thù của Bắc Lương Vương phủ nhắm tới, không biết ngày nào đó đột tử?

Ngư Ấu Vi, ngươi có biết đám người xuất thân sĩ tộc các ngươi, chỗ khiến ta chán ghét nhất là ở đâu không? Chính là cái vẻ tự cho mình là đúng, lo nước lo dân của các ngươi luôn mang theo một luồng khí khái thư sinh, trông như dũng cảm tiến lên, không thẹn với lòng, nhưng đã bao giờ hỏi thường dân bách tính, rốt cuộc họ cần gì chưa?

Trận chiến Xuân Thu quốc đó, có phải là khói lửa do Từ Kiêu châm lên không? Bọn Tung Hoành gia ở Thượng Âm học cung đọc làu kinh sử, ai nấy đều thấy mình lòng mang thiên hạ, muốn phò trợ vương đạo chính thống, lấy một nước làm quân cờ, cuối cùng lại khiến mấy trăm vạn người chết. Giáp sĩ trăm vạn, bách tính còn gấp mấy lần, vậy Thượng Âm học cung chết mấy người? Dù ngươi có nghe nói vài thư sinh trung thần gieo mình xuống hồ, nhảy xuống vách núi để lấy cái chết tỏ chí thì sử sách cũng lưu lại tên của họ, lưu danh thiên cổ.

Nhưng những bách tính nhỏ bé như lão Mạnh Đầu, ai sẽ nhớ đến sống chết của họ? Phụ thân ngươi, thân là học sĩ Tắc Hạ của Thượng Âm học cung, bi phẫn làm thơ ai điếu vong quốc, nói rằng trên thành Đại Hoàng treo cờ hàng, cả nước không một ai là nam nhi. Theo ta thấy, cái gì mà đứng đầu bảng thơ ai oán Xuân Thu, căn bản chỉ là một đống lời vô nghĩa. Tất cả đều là giả, hoàng tộc các nước chết hết là đáng, nhưng tiếng khóc than của bách tính không ai nghe thấy, đó mới là bài thơ ai oán thực sự. Năm đó ngươi cùng phụ thân bị dòng người tị nạn cuốn đi, chắc hẳn đã nghe thấy rồi? Có còn nhớ không?