Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhị tỷ ta làm bài Bắc Lương ca, đâu phải đang khen Từ Kiêu anh dũng thiện chiến? ‘Bần hàn Bắc Lương trăm vạn hộ, mấy người áo sắt bọc xương khô?’. Đây là đang mắng Từ Kiêu! ‘Thử hỏi đế vương tướng mấy vốc đất?’. Đây có phải đang học theo đám văn nhân sĩ tử như phụ thân ngươi mà ca công tụng đức không?
Ngư Ấu Vi, biết vì sao ta không giết ngươi không? Ta chính muốn ngươi mở to mắt ra mà nhìn, không chỉ dẫn ngươi đi xem giang hồ, xem cái gì mới là sống thực sự, sau này còn dẫn ngươi đến biên cảnh Bắc Lương xem thiết giáp nghe tiếng móng sắt, để ngươi biết cái gì mới là chiến tranh.”
Từ Phượng Niên dừng lại một chút, bình tĩnh cười nói:
“Đương nhiên, không giết ngươi, cũng là vì muốn bắt nạt ngươi.”
Ngư Ấu Vi im lặng không nói.
Từ Phượng Niên tiếp tục thổ nạp. Môn tâm pháp này do Võ Đang dốc túi truyền thụ khác với đạo dẫn thuật của cổ nhân, sau khi được Ngụy Thúc Dương kiểm chứng đã có nhiều sửa đổi, đổi “hô” của tâm thành “ha”, “ha” của gan thành “hư”, “hí” của tỳ thành “hô”, đồng thời thêm “hi” cho đởm, khi dẫn khí thì mặc niệm sẽ rất có lợi. Võ giả tầm thường khi luyện quyền thường hô hét lớn tiếng, không chỉ đơn giản để tăng thanh thế, mà là phối hợp với khí cơ đạo dẫn của nội công tâm pháp để bộc phát chỉ trong nháy mắt. Chỉ là đa số không nắm được yếu lĩnh, không thể làm cho hơi thở đều, nhỏ, dài, chậm, tròn, linh hoạt, một hít một thở hợp với thiên đạo.
Thuở trước khi Từ Phượng Niên cùng lão khôi đầu bạc lên Võ Đang, kẻ cưỡi trâu đứng trên đỉnh núi mặc cho gió lốc thổi qua, người lắc lư mà không ngã. Dáng vẻ của vị sư thúc tổ trẻ tuổi trông có vẻ khôi hài, nhưng trong lúc lắc lư nghiêng ngả đó lại ẩn chứa sự ảo diệu khôn lường. Người ngoài Võ Đang không ai tin đạo sĩ trẻ tuổi tôn thờ Hoàng Đình này có thể vì Huyền Vũ mà gánh vác trọng trách, nhưng Từ Phượng Niên lại dần tin rằng kẻ cưỡi trâu kia không chừng chính là loại đạo môn tiên nhân trăm năm khó gặp như Tề Huyền Trinh.
Chỉ có điều, dù có là thần tiên, không xuống núi thì cũng bằng không.
Hương khói của Long Hổ Sơn mấy chục năm nay thịnh vượng, vẫn là nhờ vị thiên sư kéo dài mạng sống cho lão Hoàng đế, chứ không phải Tề Huyền Trinh pháp lực thông huyền.
Buổi trưa ăn một bữa thịt rừng dưới chân Triều Dương Phong, Ngư Ấu Vi không xuống xe. Từ Phượng Niên không trông mong con mèo nhỏ Tây Sở này có thể bị vài câu nói nhảm của hắn thuần phục. Thù nhà nợ nước chồng chất, đạo bất đồng bất tương vi mưu, đâu phải là chuyện Từ Phượng Niên dăm ba câu là có thể hóa giải. Huống hồ hắn không muốn Ngư Ấu Vi trở thành một thị thiếp chỉ biết nhẫn nhục chịu đựng, mất đi vẻ hoang dã và linh khí thì còn gì thú vị.
Từ Phượng Niên vừa định đến toa xe của Khương Nê để nghe kể chuyện thì nghe trên đỉnh núi truyền đến một tiếng gầm rống như sấm sét, tựa như tiếng rống lúc lâm chung của một con mãnh thú hoang dã, chấn động đến mức mọi người đều tê dại da đầu. Từ Phượng Niên phân phó với ba người Lữ, Dương, Thư:
“Lữ Tiền Đường, Dương Thanh Phong, các ngươi theo ta lên núi. Thư Tu, ngươi đi gọi Ninh Nga Mi, nhớ theo kịp chúng ta. Con dị thú làm vua làm chúa ở núi Thanh Thành hai ba trăm năm nay không dễ đối phó đâu.”
Từ Phượng Niên lướt vào núi rừng, thân hình nhanh nhẹn như thỏ núi. Mỗi lần mũi chân khẽ chạm đất, không thấy hắn dùng sức thế nào đã lướt xa mấy trượng. Lữ Tiền Đường và Dương Thanh Phong đi phía sau nhìn nhau, lòng kinh hãi tột độ, đây không phải là việc mà một võ phu bình thường có thể làm được.
Khi Thư Tu và đại kích sĩ Ninh Nga Mi gặp được Thế tử điện hạ, lại thấy một cảnh tượng quỷ dị. Cả một vùng rừng cây cổ thụ đều bị gãy nát, máu tươi lênh láng khắp đất. Dưới chân Thế tử điện hạ là một con dã thú khổng lồ chưa từng thấy qua, toàn thân phủ đầy gai nhọn, đã chết, màu da từ đỏ chuyển sang đen, bụng bị mổ phanh. Mà Thế tử điện hạ người đầy vết máu đang cúi đầu nhìn hai con thú con vừa mới chào đời mở mắt trong lòng, mỗi tay bưng một con, cười tủm tỉm nói:
“Các ngươi một con tên Kim Cương, một con tên Bồ Tát là được rồi.”
…
Lúc Từ Phượng Niên hối hả chạy đến nơi con khuê mẹ bỏ mình, đó là cảnh tượng thê thảm khi con dị thú Thanh Thành đang hấp hối. Nó tính cả đuôi dài đến hai trượng, trọng lượng ước chừng ít nhất cũng năm trăm cân. Thân thể của con quái vật khổng lồ vô địch trong núi rừng này lại đầy vết thương, trên đất toàn là lân giáp gãy vụn, sáu chân bị vũ khí sắc bén chém mất hai chân, có thể thấy trận đại chiến trước đó thảm khốc đến mức nào. Từ Phượng Niên chỉ thấy nó tuy bị trọng thương chí mạng nhưng vẫn không nhắm mắt, nhất thời không hiểu.