Tuyết Trung Hãn Đao Hành (Dịch)

Chương 434. Tuyết Trung Hãn Đao Hành 434

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cửa chùa từ từ mở rộng, hai tiểu hoà thượng chắp tay hành lễ. Chẳng qua hôm nay sương phòng là nơi cung cấp cơm chay cho khách hành hương, sau khi nhóm người Từ Chi Hổ ngồi vào chỗ thì không còn ai dám bước vào nữa.

Bàn của Từ Phượng Niên có Từ Chi Hổ ngồi, thêm cả lão đạo Cửu Đấu Mễ Nguỵ Thúc Dương, vẫn còn trống một ghế dài. Nha hoàn Nhị Kiều và võ tướng Ninh Nga Mi đều đứng. Tĩnh An Vương phi có tự biết mình, lại thêm trên đường đi đã bị bắt nạt quá thảm nên càng không dám ngồi xuống.

Từ Chi Hổ là người thích náo nhiệt, liền gọi Khương Nê đang ngồi bàn bên cạnh tới. Tiểu Nê Nhân do dự một lát rồi không từ chối, sau khi đến gần thì bị Từ Chi Hổ kéo ngồi xuống ghế dài bên cạnh, cười tủm tỉm nói: “Khương Nê, quả là càng lớn càng xinh đẹp. Nhóc con nhà ngươi hồi nhỏ đã xinh xắn rồi, lúc đó trong phủ cũng chỉ có ngươi mới bì được với Phượng Niên. Ban đầu ta còn lo con gái lớn lên sẽ khác, sợ ngươi lớn lên sẽ không còn xinh đẹp nữa, bây giờ xem ra ta đã lo bò trắng răng. Lại đây, nói cho tỷ tỷ biết Phượng Niên có bắt nạt ngươi không.”

Tiểu Nê Nhân vốn là một nha đầu đanh đá trước mặt Thế tử điện hạ và lão Kiếm Thần, lúc này lại đỏ mặt không nói lời nào.

Từ Phượng Niên phá đám, cười nói: “Mặt đỏ rồi kìa, hiếm thấy, hiếm thấy.”

Khương Nê không trừng mắt nhìn hắn, nhưng dưới bàn đã nhấc chân giẫm xuống.

Thế tử điện hạ nhấc hai chân lên, cười hì hì: “Ta né, ta né, ta né né né, chỉ bằng ngươi mà cũng muốn so chiêu với bản thế tử ư?”

Có Từ Chi Hổ ở đây, Khương Nê không đôi co nhiều lời.

Từ Chi Hổ dịu dàng cười nói: “Xem ra chắc chắn là thường xuyên bị bắt nạt rồi. Không sao, lát nữa ta sẽ giúp ngươi xử lý hắn.”

Tiểu Nê Nhân cúi đầu không nói.

Từ Phượng Niên lẩm bẩm: “Là tỷ tỷ của ta hay là tỷ tỷ của nàng ấy vậy.”

Từ Chi Hổ giơ tay làm bộ muốn đánh, Thế tử điện hạ bèn nghiêng người né. Nàng trìu mến vuốt bờ vai mảnh khảnh của cô nhóc Khương Nê. “Khương Nê, nghe nói sau khi ngươi rời Bắc Lương thì đọc sách cho tên vô lại này à? Đây là chuyện tốt. Khoảng thời gian này, đến đọc cuốn 《Trận Tuyết Đầu Mùa》 của Vương Đông Sương cho tỷ tỷ nghe đi, giá cả gấp đôi, tất cả đều moi từ túi của tên kia, hắn không dám không đưa đâu.”

Khương Nê ngẩng đầu “ưm” một tiếng thật mạnh, đây là nụ cười hiếm hoi trong tháng này của nàng.

Từ Phượng Niên phá đám trêu chọc: “Lúm đồng tiền, hai lúm đồng tiền nhỏ, ha ha, bị bản thế tử thấy được rồi! Được, giá gấp đôi thì gấp đôi, đáng giá.”

Khương Nê lập tức sa sầm mặt, nhưng trong mắt vẫn còn ý cười. Đương nhiên tất cả là vì Từ Chi Hổ, chẳng liên quan nửa xu đến tên khốn kia.

Từ Chi Hổ cười nói: “Tiểu Khương Nê của chúng ta cười lên là đẹp nhất, bất kỳ nữ tử nào trên đời này không sánh bằng. Cho nên phải cười nhiều vào, sẽ không mau già đâu.”

Lão già mặc áo lông cừu vắt chéo chân ở bàn bên cạnh cười ha hả: “Từ tiểu tử, tỷ tỷ của ngươi quả không uổng công có được dáng người này, tấm lòng tốt hơn ngươi nhiều.”

Từ Chi Hổ ôm lấy Tiểu Nê Nhân, quay đầu cười một cách quyến rũ: “Chỉ bằng câu nói này của Lý Kiếm Thần, lát nữa sẽ có mười vò rượu ngon.”

Lão Kiếm Thần giơ ngón tay cái lên, khen: “Hào khí! Chỗ rượu này lão phu uống chắc rồi, mấy ngày nay trên đất Giang Nam, ai dám gây khó dễ cho ngươi, lão phu sẽ là người đầu tiên không tha cho hắn.”

Từ Phượng Niên buồn rầu nói: “Sao ta cứ cảm thấy chỉ có mình ta là chẳng ra gì vậy.”

Khương Nê đang trong lòng Từ Chi Hổ cười nói: “Giờ ngươi mới biết à.”

Từ Phượng Niên vui mừng reo lên: “Xem kìa, lại có lúm đồng tiền rồi!”

Khương Nê quay đầu đi, đang định nghiêm mặt lại thì bị Từ Chi Hổ dùng ngón tay khẽ chọc vào lúm đồng tiền có thể làm say lòng mọi nam nhân thiên hạ, rồi cúi đầu trêu ghẹo: “Nha đầu đáng yêu nhà ngươi, tỷ tỷ nỡ để tên kia rời khỏi Giang Nam đạo, chứ lại không nỡ để ngươi đi mất.”

Từ Phượng Niên duỗi tay ra, “bốp” một tiếng vỗ lên mặt bàn trước mặt Khương Nê. Sau khi rụt tay về, trên bàn là đồng tiền đồng vớt lên từ trong suối, hắn mặt dày vô sỉ nói: “Tặng ngươi đó, hào khí không?”

Khương Nê do dự một lát, có lẽ là nể mặt Từ Chi Hổ, bèn đưa tay cầm lấy đồng tiền, nắm chặt trong lòng bàn tay.

Sau khi cơm chay được dọn lên, Từ Chi Hổ vừa ăn hoành thánh vừa nói: “Hôm nay ở Báo Quốc Tự có một cuộc biện luận về Vương Bá, có muốn nghe không?”

Từ Phượng Niên thản nhiên đáp: “Tuỳ ngươi.”