Tuyết Trung Hãn Đao Hành (Dịch)

Chương 444. Tuyết Trung Hãn Đao Hành 444

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tĩnh An vương phi dọc đường đã chịu không ít khổ sở, không dám coi lời hỏi của hắn như gió thoảng bên tai, giọng điệu cứng rắn mà lạnh lùng đáp: "Không sợ."

Từ Phượng Niên vô cùng hài lòng, cười nhìn về phía gã thư sinh nghèo. Gã thở dài, gật đầu, đặt nửa quả dưa hấu đã ăn xong xuống, nhặt lên cuốn 《Tứ Kinh Chương Cú Tập Chú》 đang phơi nắng dưới đất, cẩn thận cất vào trong tay áo.

Ba người bước ra khỏi bóng mát của cây tùng cổ, tiến về phía Báo Quốc Tự. Từ Phượng Niên đi giữa, Tĩnh An vương phi bên trái, gã thư sinh nghèo bên phải, vị trí trước sau cũng có phân biệt.

Ba người vừa đi, Từ Phượng Niên chỉ thấy một bé gái đang lảng vảng dưới chân tường vội chạy tới bên suối. Lúc trước vì có hắn ở đó, đứa trẻ gầy gò xanh xao trông như ăn mày này không dám tới hóng mát, chỉ trốn ở góc tường. Sau khi ba người rời đi, cô bé cuối cùng cũng lấy hết can đảm, đến bên suối dưới gốc cây, đầu tiên là nhấc hai nửa quả dưa hấu lên, đặt trên tảng đá bên suối, nhưng vô tình chạm phải ánh mắt của Từ Phượng Niên đang quay đầu lại, cô bé quần áo rách rưới mặt mày lập tức trắng bệch, vội vàng đặt dưa hấu về chỗ cũ.

Thấy vị công tử nhà giàu sang trọng này không hề nổi giận, cô bé mới rụt rè ngồi xổm xuống dưới gốc cây.

Gã thư sinh sợ vị "sĩ tử” thế gia quen biết cả Đường Khê Kiếm Tiên và Hứa Tuệ Phác này không vui, bèn khẽ nói: "Đứa trẻ này rất đáng thương, sống bằng nghề ăn xin, nương tựa vào người ông bị bại liệt. Nếu không có nó, lão nhân gia đã không qua nổi mùa đông năm ngoái rồi. Ta có dạy nó vài chữ, lúc đi ăn xin có thể lanh lợi hơn một chút. Ai, chắc là ông nó lại phát bệnh rồi, nếu không nó sẽ không đến Báo Quốc Tự nhặt tiền đồng. Mỗi lần nó nhặt đều không dám nhặt nhiều, chỉ vài đồng thôi, đủ mua nửa lồng bánh bao, nhưng đó là cơm ăn mấy ngày của hai ông cháu nó. Còn về quả dưa hấu kia…"

Từ Phượng Niên mặt không cảm xúc nói: "Vỏ dưa hấu thái lát có thể xào làm thức ăn."

Gã thư sinh nghèo sững sờ rồi gật đầu: "Đúng vậy."

Tĩnh An vương phi chắc chắn là lần đầu tiên nghe nói vỏ dưa hấu có thể làm món ăn, bất giác nhìn đứa bé gái thêm một cái.

Cuộc biện luận về vương bá đạo tại Báo Quốc Tự đã thu hút rất nhiều sĩ tử Giang Nam đạo. Những người có tư cách tham dự thịnh hội đã sớm vào chùa an tọa, còn rất nhiều sĩ tử bình thường có thân thế và danh tiếng chưa đủ tư cách thì chỉ đến góp vui, lượn lờ bên ngoài chùa. Dưới gốc Ngọa Long Tùng là một nơi phong thủy bảo địa, vốn bị Từ Phượng Niên chiếm giữ. Thế tử điện hạ, loại công tử bột không cần nói cũng toát ra khí thế ngang ngược này, vừa nhìn đã biết không phải kẻ dễ gần, hơn nữa hắn lại từ trong chùa đi ra nên các sĩ tử bên ngoài chỉ đành đứng nhìn từ xa, phần lớn là chỉ trỏ về phía "thị nữ” không thấy rõ dung mạo nhưng có dáng người yêu kiều kia, đúng là sắc đẹp có thể dùng thay cơm.

Ở cái thời này, nhà giàu quyền quý ra ngoài, thường là xem người xem ngựa, còn danh sĩ thanh lưu thì lại xem mỹ nhân bên cạnh họ. Nữ quan đạo cô xuất thân cao môn là bậc nhất, như Hứa Tuệ Phác thì càng là chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, tiếp theo là danh kỹ tài sắc vẹn toàn cũng được xếp vào hàng nhất, rồi mới đến tỳ nữ trẻ đẹp trong phủ, số lượng càng đông càng thể hiện thân phận. Bậc đại gia huyền đàm ở Giang Nam đạo, như Viên Cương Yến của Viên thị ở Bá Lệ, từng có lần xuất hành mang theo gần trăm đồng tử đồng nữ, thanh thế vô cùng lẫy lừng.

Khó khăn lắm mới đợi được Từ Phượng Niên rời đi, mấy cặp công tử thiên kim ăn vận sang trọng lập tức tiến đến hóng mát. Đứa bé ăn mày đang xắn quần lội xuống suối nhặt tiền không nghi ngờ gì đã trở thành cái gai trong mắt họ. Một gã công tử mắt tam giác cười khẩy, giơ chân đá văng hai nửa quả dưa hấu xuống suối, làm nước bắn tung tóe, dọa cho đứa bé ăn mày ướt sũng run lẩy bẩy, không dám nhặt tiền đồng nữa, muốn né tránh, đi vội trong nước, không cẩn thận liền ngã nhào xuống suối, gây ra một trận cười vang.

Một nữ tử sĩ tộc trang điểm lòe loẹt sau khi cười trên nỗi đau của người khác, liền the thé mắng chửi cay nghiệt: "Đồ tiện chủng, ai cho ngươi đến đây nhặt tiền cầu nguyện, không sợ bị hòa thượng trong chùa đánh chết à?!"

Con suối đã bị đám con ông cháu cha này vây quanh, đứa bé ăn mày không còn chỗ trốn, chỉ có thể đứng trong nước, mắt hoe đỏ cúi đầu nói: "Trong chùa nói chỉ cần mỗi lần nhặt mấy đồng thôi thì không sao ạ."