Tuyết Trung Hãn Đao Hành (Dịch)

Chương 470. Tuyết Trung Hãn Đao Hành 470

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Ba mục lữ, tài, địa, đối với ngươi đương nhiên càng không có gì trở ngại. Không có đạo lữ thì không thể an tâm mưu sinh, không có tài vật thì không thể một lòng dưỡng đạo. So sánh giữa ngươi và ta, lữ và tài của ta hơn ngươi, nhưng địa thì lại thua ngươi. Ví như ở Lư phủ này, ta không thể dễ dàng thỉnh giáo lão Kiếm Thần về Lưỡng Tụ Thanh Xà, sau này nếu vào quân Bắc Lương cũng chưa chắc có thể chuyên tâm luyện võ."

"Ngươi thì khác, có Tào Trường Khanh che chở, cho dù hắn có ý định mượn danh nghĩa Thái Bình công chúa của ngươi để phục quốc, ngươi vẫn có thể sống vô lo vô nghĩ. Thua, chẳng qua là trốn đi ngao du giang hồ. Lỡ như thắng, biết đâu ngươi sẽ là nữ Hoàng đế thứ hai trong vòng trăm năm qua. Đến lúc đó dù ngươi học võ không thành tài, muốn giết ta cũng chỉ là chuyện nhỏ như búng tay. Món hời lớn mà không cần nhiều vốn liếng thế này, chỉ có kẻ ngốc mới không làm."

Khương Nê vừa nhét một miếng bánh mỡ mềm vào miệng, má phính lên, lúm đồng tiền hiện rõ, nói năng không rành mạch, hậm hực hừ một tiếng: "Ngươi nói hươu nói vượn, chẳng phải thực chất muốn ta đi sao, ta không ngốc đâu. Chú Kỳ Chiếu rất lợi hại, nhưng phục quốc khó khăn biết nhường nào, Bắc Lương Vương có ba mươi vạn thiết kỵ Bắc Lương còn không dám tự mình làm Hoàng đế, chú Kỳ Chiếu là thiên hạ đệ tam thì đã sao, đánh thắng được ba mươi vạn người chắc? Nếu ta đi rồi, mới là cả đời này không giết được ngươi, ngươi tưởng sẽ để ngươi được toại nguyện à?”

Từ Phượng Niên cười tủm tỉm nói: "Ồ, thì ra ngươi không ngốc thật."

Khương Nê nuốt điểm tâm xuống, từ khay thức ăn bưng lên một bát chè hạt sen bách hợp đường phèn, vừa vào miệng đã cảm thấy mát tận tim gan.

Từ Phượng Niên hai tay đan vào nhau, đầu gối tì lên thân đao Xuân Lôi Tú Đông, cười nói: "Vậy ngươi ở lại bên cạnh ta là có thể giết được ta rồi? Ngươi thử đếm ngón tay xem, chúng ta đi suốt một đường, đã gặp bao nhiêu mỹ nhân rồi, bên cạnh ta bây giờ có Ngư tỷ tỷ, còn có Thư đại nương, các nàng ấy ngực tấn công mãnh liệt đến mức nào, ngươi lại nhìn lại mình xem."

Từ Phượng Niên buông mười ngón tay, làm một tư thế nâng đỡ trước ngực. Khương Nê thẹn quá hóa giận, lấy tay áo lau khóe miệng, nhướng mày gắt: "Đồ vướng víu!"

"Hử? Hạt sen bách hợp vào miệng ngươi mà cũng ăn ra được vị chua à?” Từ Phượng Niên trợn mắt, nói tiếp: "Thôi, không nói chuyện này nữa. Cứ nói dung mạo dáng người đi, Tĩnh An vương phi Bùi Nam Vi không xinh đẹp à? Người ta là đại mỹ nhân trên Yên Chi bình đấy! Nàng đọc sách còn không lấy tiền, lại có thể cùng ta đánh cờ giải khuây, hoàn toàn chẳng có việc gì của ngươi cả."

Khương Nê làm như không nghe thấy, rất thông minh không đấu võ mồm với Thế tử điện hạ, chỉ cắm cúi ăn ngấu nghiến. Từ Phượng Niên quay đầu nhìn ra mặt hồ, gần đình có mấy chục con cá chép gấm đang bơi lượn, không thể so với Bắc Lương Vương phủ, nhưng có còn hơn không, hắn bèn giành lấy mấy miếng bánh ốc quế từ trong khay thức ăn, ném xuống hồ.

Tiểu Nê Nhân có thể không màng đến những cao thủ có tên trên bảng xếp hạng, nhưng hắn thì không thể. Trước đây gặp những người đó, bất kể là lão Hoàng lưng đeo hộp kiếm hay lão quỷ đầu bạc, hoặc là Lý Thuần Cương và Vương Trọng Lâu, suy cho cùng đều không phải kẻ địch mà mình cần trực tiếp đối mặt nên cảm nhận không sâu sắc. Mãi đến khi nhìn thấy Vương Minh Dần đệ thập nhất ngoài thành Tương Phàn, và Tào Quan Tử địch bạn chỉ cách một lằn ranh như bây giờ, mới biết sự khủng khiếp của những nhân vật đỉnh cao này. Khi ấy Vương Minh Dần liều mạng chống lại hai luồng Thanh Xà lao tới, sát ý ập vào mặt; Tào Trường Khanh trông có vẻ ôn văn nho nhã, nhưng cũng ẩn giấu sát cơ tứ phía. Nếu được lựa chọn, Từ Phượng Niên thà ngồi cùng bàn với Tĩnh An vương Triệu Hành, dù có phải như đi trên băng mỏng, cũng không đến nỗi bị giết chết ngay tại chỗ.

Trong hồ đình và trong Tả Ý Viên, cả hai bên đều đang trộm lấy nửa ngày nhàn rỗi của kiếp phù sinh.

Tả Ý Viên tiễn đi một vị Thái Bình công chúa đã sớm bị người đời lãng quên, cuộc trò chuyện giữa Tào Trường Khanh và Lư Bạch Hiệt liền trở nên phóng khoáng không chút kiêng dè, chẳng biết sao lại nhắc tới chuyện Trương Cự Lộc một tay xoay chuyển đất trời để trị quốc. Triều Ly Dương noi theo chế độ cũ là tam tỉnh lục bộ, trong ba tỉnh thì Thượng Thư tỉnh có chức trách lớn nhất, chia làm sáu bộ, Lục bộ Thượng thư đều là những trọng thần thực quyền hàng đầu của triều đình.

Trong hai tỉnh còn lại có Nội Sử tỉnh, tục gọi là Hoàng Môn tỉnh, các đại tiểu Hoàng Môn lang sở dĩ được xem là thanh lưu hiển quý chính là xuất thân từ nơi này. Làm quan ở kinh thành nhìn chung có hai con đường, một là vào Lục bộ của Thượng Thư tỉnh, làm đến đỉnh cao nhất chính là Lục bộ Thượng thư. Xét về ngắn hạn, con đường này thăng tiến nhanh hơn, lợi lộc nhiều hơn, bổng lộc hậu hĩnh, không cần phải vắt óc tích lũy quá nhiều thanh danh tốt, chỉ cần cần mẫn làm một viên quan lại mẫn cán là được.