Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhưng đối với đa số sĩ tộc nho sinh, trong lòng lại xem trọng việc nhậm chức ở Nội Sử tỉnh hơn, bởi vì một khi đã vào điện lên các, được phong danh hiệu Đại học sĩ, chưa nói đến hai vị trí siêu Nhất phẩm là Thủ phụ và Thứ phụ, chỉ cần tùy tiện nhận chức Lục bộ Thượng thư đã là hạ mình rồi. Nhưng từ Lục bộ leo lên đến đỉnh rồi quay người tranh giành thân phận học sĩ thì lại vô cùng hiếm thấy. Kinh thành lưu truyền câu nói "võ làm Chấp Kim Ngô, văn làm Hoàng Môn lang", nói hết tâm thái của trăm quan. Kinh Phụ Đô úy Kim Ngô lang đa phần do con em nhà cao cửa rộng xuất thân hoàng thân quý tộc đảm nhiệm, còn đại tiểu Hoàng Môn lang thì càng khó được phê chuẩn hơn.
Các vị Điện các Đại học sĩ đương triều và đã về hưu có đến tám chín phần mười đều xuất thân từ Hoàng Môn thị lang. Mà làm sao để thăng tiến trong nhóm người có địa vị siêu nhiên này, trước nay đều là tuyển chọn người tài qua văn chương thi phú, quy tắc quan trường này vô cùng mơ hồ. Thủ phụ Trương Cự Lộc xuất thân từ Hoàng Môn sau khi nắm quyền đã chỉnh đốn quan lại, mục tiêu đầu tiên lại không phải là Lục bộ của Thượng Thư tỉnh, mà chính là Hoàng Môn! Việc này lập tức dấy lên trời mây dị nghị, một là nói tên râu tím mắt biếc này vong bản, hai là nói hắn chỉ dám lựa quả hồng mềm mà bóp.
Tào Trường Khanh nhẹ giọng nói: "Dùng thi phú tuyển chọn nhân tài là phép xưa, tất nhiên có phần sáo rỗng, thơ viết hay chưa chắc đã trị được thiên hạ, nhưng nếu dựa theo bát đoạn văn của Trương Bích Nhãn để khảo cứu kinh nghĩa mà tuyển chọn nho sinh thì lợi hại lớn nhỏ thế nào, cũng khó mà nói."
Đường Khê tiên sinh Lư Bạch Hiệt cười nói: "Ta cứ tưởng Tào tiên sinh sẽ kịch liệt đả kích phương pháp này của Trương Thủ phụ.”
Tào Trường Khanh lắc đầu nói: "Cá chép vượt long môn, Trương Cự Lộc chính là tự tay dựng nên một đạo long môn cho giới học trò. Thủ bút hùng vĩ như vậy, chỉ thua mỗi Hoàng Long Sĩ. Phép này một khi đã ban hành, nếu thành công, lại được phổ biến ra toàn thiên hạ thì chẳng khác nào tìm cho sĩ tử hàn môn một con đường bằng phẳng, nền móng của các hào phiệt môn đệ sẽ lại một lần nữa lung lay. Điều này có nét tương đồng diệu kỳ với việc vây thành ba mặt chừa một lối thoát trong binh thư. Trương Cự Lộc quả thật có tài kinh bang tế thế, thấu hiểu đạo lý dân ý không nên chặn mà nên khơi thông, thời Xuân Thu chính là vì đã chặn đứng hoàn toàn con đường tiến thân của bá tánh nên mới có loạn lạc. Chỉ có điều, những thế tộc môn phiệt kia, không phải kẻ nào cũng là đồ mắt mù."
Nói đến đây, Tào Trường Khanh không nói nữa.
Lư Bạch Hiệt bất giác cười khổ, người khai sáng như trưởng huynh Lư Đạo Lâm, chẳng phải cũng căm ghét bát đoạn văn đến tận xương tủy à? Càng đừng nói đến hạng người như Viên Cương Yến. Chỉ là do Trương Cự Lộc lúc này đang được sủng ái như mặt trời ban trưa, lại có Hoàng đế bệ hạ hết lòng ủng hộ nên mới phải nén giận nuốt tiếng. Ân sủng dù thịnh rồi cũng có ngày phai nhạt, đến lúc đó sự phẫn nộ của các hào phiệt bộc phát, kết cục của Trương Cự Lộc sẽ ra sao, chỉ trời mới biết.
Với tầm nhìn của Trương Cự Lộc, chưa chắc đã không thấy được nguy cơ càng ẩn náu sâu thì sức bật lại càng lớn này, chỉ không biết vì sao vị đệ nhất rường cột của vương triều này vẫn một mực làm theo ý mình. Tào Trường Khanh thân ở ngoài cuộc, hơn nữa lại không giống Lư Bạch Hiệt nhiều năm chuyên tâm tu vi võ đạo nên nhìn thấu đại thế thiên hạ hơn. Hắn sở dĩ đề cao tên mắt biếc kia, là vì người này rất kiêng dè Bắc Lương Từ Kiêu, thậm chí còn có thành kiến với đám tai to mặt lớn ở bộ Binh do Cố Kiếm Đường cầm đầu, nhưng lại không chỉ giới hạn trong việc tranh giành quyền lực chốn miếu đường, mà thật sự vì sự ổn định lâu dài của vương triều mà sấm rền gió cuốn bày mưu bố trí. Nếu là một nhân vật kiệt xuất chỉ hơi ham muốn quyền lực, sẽ tốn rất nhiều tâm sức để đối phó với Dị tính vương Từ Kiêu, thậm chí là Lục đại phiên vương để củng cố địa vị trong lòng Hoàng đế. Nhưng Trương Cự Lộc thì khác, vì đại cục, y có thể hợp tác cùng Cố Kiếm Đường, có thể thành tâm thành ý với các di lão tám nước. Tào Trường Khanh giỏi quan sát thiên tượng địa lý, giỏi xét đoán thời thế, đại khái có thể nhìn ra Trương Cự Lộc khi còn sống có lẽ đã có đại ân với triều Ly Dương, đến mức dù ban cho chức Thủ tịch Đại học sĩ và thụy hiệu Văn Chính không đủ để biểu dương công lao vĩ đại của y, nhưng sau khi chết thì tám phần là sẽ gieo họa cho gia tộc, kém xa sự trí tuệ khôn khéo của bệnh hổ áo đen Dương Thái Tuế. Tào Trường Khanh trong lòng cảm khái, Thích môn tu thân tự có khí tượng pháp môn, nhưng nếu nói cứu dân khỏi nước sôi lửa bỏng thì làm sao bì được với nho sinh!