Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Từ Phượng Niên xoa cằm, nghiêm túc suy nghĩ về chuyện này.
Lão kiếm thần nhẹ giọng hỏi: "Cặp tỷ đệ bích nhân kia, rốt cuộc ngươi thích ai?"
Khoé miệng Từ Phượng Niên co giật: "Lão tiền bối nói vậy là không đúng rồi."
Lão kiếm thần "ồ" một tiếng, tự lẩm bẩm: "Đúng thật, có tên cho ngươi mượn cặp đao Xuân Lôi Tú Đông làm ngọc sáng ở trước, e rằng Mộ Dung Đồng Hoàng kia chưa chắc đã lọt vào mắt xanh của ngươi. Vậy khi nào ngươi ra tay với Bạch hồ nhi kia? Càng về sau, ngươi càng không đánh lại, đến lúc đó ngay cả cơ hội bá vương ngạnh thượng cung cũng không có. Thật ra lão phu có thể truyền cho ngươi một cách đơn giản, ngươi chỉ cần xem mình là nữ nhân là được, tên mặt hồ ly trắng kia là nam nhân thì cứ là nam nhân, dù sao cũng là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, ngươi không thiệt thòi."
Từ Phượng Niên lập tức sởn tóc gáy, nổi da gà khắp người, trong lòng đầy bi phẫn.
Lý Thuần Cương khinh thường nói: "Sao thế, muốn đánh nhau với lão phu à?"
Từ Phượng Niên lập tức nịnh nọt: "Nào có, tiểu tử còn đang chờ lão tiền bối một kiếm nghịch dòng Lục Điệp Bộc, nhấn chìm Cổ Ngưu Đại Cương kia."
Lý Thuần Cương khinh thường đáp: "Đúng là cái nết đó!"
Ra khỏi thành Tri Chương đi được một canh giờ, họ mới khó khăn tìm được một ngôi mộ hoang vắng. Ngôi mộ lẻ loi cao ba thước, cỏ dại mọc um tùm. Từ Phượng Niên ngồi xổm xuống, nhổ đi đám cỏ dại quấn quanh bia mộ, lặng lẽ nhìn tấm bia đá cao chưa đến ba thước. Hai mươi mấy năm mưa gió lạnh lẽo, chữ viết đã sớm loang lổ không rõ, chỉ lờ mờ thấy được những câu chữ đứt đoạn.
"Mặt trời mọc từ Đông Hải, địa khí cuồn cuộn mênh mông; mặt trời lặn ở Côn Luân, bầu trời lại về hư không".
"Xuân thu rồi lại xuân thu, vó ngựa đạp nát tiếng đọc sách".
"Ta sẽ thâu tóm vũ trụ, hạo nhiên cùng thanh minh một cõi".
Lão kiếm thần rảnh rỗi không có việc gì, liền ngồi xổm xuống nheo mắt nhìn tấm mộ chí với những dòng chữ đứt đoạn, tấm tắc khen ngợi. Từ Phượng Niên lấy rượu từ chỗ Thanh Điểu, từ từ rưới trước mộ.
Mộ ở trên đỉnh đồi, sau khi cúng xong một bình rượu, Từ Phượng Niên ngồi xuống đất, nhìn về phía cánh đồng xa xa, tự lẩm bẩm: "Văn chương của ta trước nay vốn dở tệ, cũng chỉ có thể bỏ tiền mua chút thi từ của đám sĩ tử Bắc Lương. Nhị tỷ nói đúng, những thứ mua về này, phần lớn cũng là vì làm thơ mới mà gượng nói sầu, đọc lên nghe như oán phụ kêu xuân, chói tai không chịu nổi. Nhưng vị trong mộ kia, sao lại không thể sống thêm vài năm, viết thêm vài câu ‘Năm mươi năm hồng nghiệp, kể cho sơn quỷ nghe’?"
Lão kiếm thần ngồi xếp bằng, cởi giày ra, dùng ngón tay ngoáy ngoáy ngón chân, đưa lên mũi ngửi rồi cười khẽ:
"Chết là hết, sạch sành sanh. Vị trong mộ này tính ra là không tệ rồi, vẫn còn có người đến thắp hương. Như lão phu đây, sau khi chết có ai mang rượu đến mộ, tiện tay quét tước nhổ cỏ giùm không?”
Từ Phượng Niên gật đầu nói: "Lý lẽ là vậy."
Lão đầu xoa xoa lòng bàn chân, quay đầu hỏi: "Từ tiểu tử, ngươi thấy mình đáng thương ư?"
Từ Phượng Niên bật cười nói: "Ta? Mẹ nó chứ, ta là thế tử Bắc Lương đường đường chính chính, tiền triều có kẻ nào đó chẳng phải đã nói ‘sống hưởng đỉnh thực, chết chịu đỉnh phanh’ đó à?
Ta sinh ra đã ngậm thìa vàng, cơm áo không lo, thiên hạ này chẳng mấy ai xa hoa hơn ta, bây giờ đến cả chức vị thế tập không thể thay thế cũng có rồi, mà còn thấy mình đáng thương thì đúng là nên lấy tóc treo cổ tự tử, hoặc không thì lấy ngực đàn bà úp vào mặt cho chết ngạt cũng được.
Cho nên những năm đó, đám con cháu vong quốc và thích khách giang hồ đến vương phủ Bắc Lương tìm chết, ta chỉ thấy chúng đáng thương chứ không thấy đáng hận. Đã là con của Từ Kiêu thì phải có cái giác ngộ này, trên đời làm gì có chuyện chỉ hưởng phúc mà không chịu đói chịu rét. Trước khi đi du ngoạn cùng lão Hoàng, trong lòng vẫn còn chút oán khí, bây giờ thì hết rồi."
Lão kiếm thần cười ha hả: "Ngươi cũng nghĩ thoáng đấy chứ.”
Từ Phượng Niên tự giễu: "Thật ra cũng sầu lắm."
Lý Thuần Cương cười hỏi: "Sầu cái gì?"
Từ Phượng Niên nhổ một cọng cỏ dại, búng sạch đất ở rễ, cho vào miệng nhai kỹ rồi nói: "Chẳng phải đang sầu học không được Lưỡng Tụ Thanh Xà đây sao."
Lão kiếm thần hào khí nói: "Tuyệt học của lão phu, há dễ dàng học được như vậy.”
Từ Phượng Niên khẽ nói: "Thật ra ta biết hai trăm mười sáu thức Thanh Xà của lão tiền bối đều như đang rèn sắt, giúp Đại Hoàng Đình trong cơ thể ta thêm vững chắc. Còn về việc ta có thể học được mấy phần tinh túy của Lưỡng Tụ Thanh Xà, hoàn toàn phải xem vào tạo hóa, đúng không?"