Tuyết Trung Hãn Đao Hành (Dịch)

Chương 522. Tuyết Trung Hãn Đao Hành 522

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lý Thuần Cương híp mắt, chậm rãi nói: "Tiểu tử ngươi quả thật không ngốc. Nói thẳng ra thì Lưỡng Tụ Thanh Xà vốn là kiếm chiêu phức tạp đến cực điểm, gần như không có dấu vết để tìm, ngươi muốn học không biết bắt đầu từ đâu, còn chiêu Nhất Kiếm Khai Thiên Môn kia thì hoàn toàn là kiếm ý, ngươi không học được."

Từ Phượng Niên mặt mày khổ sở, thở dài thườn thượt. Thanh Điểu đứng sau lưng bất giác mỉm cười.

Lão kiếm thần cũng nhặt một cọng cỏ dại, nhai nhai rồi nhổ toẹt ra, nói: "Tiếp theo lão phu sẽ phiền phức một chút, giúp ngươi luyện chiêu. Tiểu tử nhà ngươi cũng đừng có mơ mộng hão huyền, cứ thành thật luyện cho vững chắc hai mươi mấy chiêu đao pháp chắp vá lung tung kia trước đã. Thật ra quyền cước của lão phu cũng đủ để đối phó với Vương Minh Dần rồi."

Chẳng đợi Từ Phượng Niên lên tiếng, lão kiếm thần đã lau mặt, nói: "Nếu Khương nha đầu ở đây, chắc chắn sẽ nói lão phu chém gió không biết ngượng mồm.”

Từ Phượng Niên cười hì hì.

Nghĩ đến vị cô nương hì hì kia, không biết lại đang trốn ở góc nào chờ ra tay đây?

Ba người đi xuống núi, rảo bước trên con đường mòn giữa ruộng.

"Từ tiểu tử, ngươi thật sự không có ý gì với mỹ nhân tên Mộ Dung Đồng Hoàng kia à?"

"..."

"Loại tịnh đế liên hùng thư khó phân này có thể xưng là tiên phẩm, với con mắt trác tuyệt của lão phu mà nói, cũng là trăm năm mới gặp. Thật không động lòng?"

"..."

"Có thể động lòng mà! Lần này lão phu có thể nhắm mắt làm ngơ trước hành vi cầm thú của ngươi."

"..."

"Ngươi cứ coi Mộ Dung Đồng Hoàng là nữ tử đi, buổi tối tắt đèn, ngươi nhận ra ai là Mộ Dung Ngô Trúc, ai là Mộ Dung Đồng Hoàng, phân biệt được ai hùng ai thư à?"

"..."

"Tiểu tử, ngươi nói một tiếng xem nào."

"Lão tiền bối, ta chẳng qua bây giờ không đánh lại ngươi thôi!"

"Cái gì? Thằng ranh con, đừng hòng lão phu giúp ngươi luyện chiêu, sau này vẫn cứ dùng Lưỡng Tụ Thanh Xà mà chỉnh ngươi ra bã."

"Đừng mà!”

"Vậy ngươi có xơi đôi tịnh đế liên này không?"

"Cút."

"Tiểu tử nhà ngươi nhịn cũng gần một năm rồi nhỉ, vẫn chưa nhịn đến mức nội thương à?"

"Cút!”

"Một chữ thảm sao mà kể xiết! Bao nhiêu tuyệt đại giai nhân quốc sắc thiên hương lượn lờ trước mắt, kết quả một người không xơi được, thảm, thảm quá."

"Lão tiền bối, ta cút được chưa?"

Thanh Điểu đi phía sau, nghe thế tử điện hạ và lão kiếm thần đấu võ mồm, nàng cười tươi như đóa phù dung trong nước.

Trong rừng núi, sát khí bủa vây. Thư Tu, Dương Thanh Phong và hai người Ninh Nga Mi, Ngụy Thúc Dương tập hợp lại một chỗ, đều có cảm giác thất bại vì bất lực. Mấy lần sắp hình thành thế vây bắt thì đều bị gã tiểu tử kia tìm được cơ hội tẩu thoát, trơn như chạch, khó mà bắt được.

Có lần, một cây đoản kích của đại kích Ninh Nga Mi thậm chí đã đâm vào cánh tay gã, tên tiểu tử đó vẫn cắn răng chịu đựng một ống tay áo của Cửu Đấu Mễ lão đạo, rồi thuận thế lăn vài vòng, để lại một câu đầy lệ khí: "Ân một kích hôm nay của cháu trai, ông nội đây ngày sau nhất định trả lại gấp đôi", rồi dùng vai húc bay một khinh kỵ Phượng Tự Doanh phía sau, lại vọt nhanh vào trong bóng cây. Người khinh kỵ kia bị cú va chạm hung hãn đó húc cho trọng thương.

Ba con Hồng Trảo Thử của Dương Thanh Phong đã chết cả, hai con sau đều bị gã kia bóp chết tươi. Sắc mặt Thư Tu vô cùng khó coi. Cơ hội tốt nhất là lúc gã tiểu tử mồm miệng thô tục kia bị nỏ cứng bắn xối xả, dồn vào tử địa, nhưng với nội lực hùng hậu có thể thôi động cả Phù Tướng Hồng Giáp của Thư Tu, vậy mà cũng chỉ đập gã họ Viên kia vào một gốc cây. Cây đại thụ to bằng vòng tay ôm đều đã gãy mà người vẫn chưa chết.

Đây tuyệt nhiên không phải do Thư Tu có ý nghĩ mèo vờn chuột, một chưởng vỗ tới, đáng lẽ phải đánh cho tên này nát bụng lòi ruột mới đúng.

Thư Tu không sao hiểu nổi sự kỳ quái trong đó.

Nếu nói đơn thuần là cộng dồn võ lực, bên này chắc chắn vượt xa gã tiểu tử kia, thế nhưng đao pháp của Viên Đình Sơn thì cương liệt, mà tính tình lại cực kỳ cẩn thận, hơn nữa dường như có một loại khứu giác nhạy bén với nguy hiểm, hai lần lưới vây chỉ còn một chút nữa là khép lại thành công đều bị hắn chuồn mất.

Ninh Nga Mi vốc nước bên bờ suối vỗ lên mặt, bình tĩnh nói: "Người này là một tên trinh sát bẩm sinh.”

Thư Tu hơi tức giận nói: "Ninh tướng quân, không bắt được người này, chúng ta đừng ra khỏi núi nữa!"

Dương Thanh Phong mặt không cảm xúc nói: "Có Hải Đông Thanh của thế tử điện hạ giúp theo dõi thì sẽ bắt được thôi."