Dịch: Dưa Hấu
Mặt trời dần lên cao, cuối cùng bốn huynh muội cũng dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ.
Thạch Trường Sinh dẫn ba đệ muội khóa kỹ cửa viện rồi đi về phía phường thị trên trấn.
Hai bên con đường lớn dẫn vào phường thị Thanh Thạch Trấn tập trung đầy những người bán hàng rong.
Còn chưa tới gần, tiếng huyên náo đã ập vào tai.
Đủ loại tiếng rao hàng, tiếng trả giá, tiếng gà vịt kêu cùng tiếng trẻ con đùa nghịch hòa lẫn vào nhau. Trong không khí tràn ngập mùi bùn đất từ rau củ, hương thơm của thức ăn chín cùng mùi đặc trưng của gia súc.
Tam Oa mắt tinh, chỉ vào một sạp đồ sắt cách đó không xa.
“Nhị ca, ngươi nhìn kìa, bên kia có bán nồi!”
Thạch Trường Sinh gật đầu, sờ túi tiền nặng trĩu trong ngực.
Tuy trong tay hắn có hơn hai mươi lượng bạc, nhưng ngày mai, ngày kia còn phải đưa Tiểu Hoa đi tập võ, lại phải lo cho Tam Oa và Tiểu Thảo vào học đường vỡ lòng học chữ.
Chi phí tập võ là lớn nhất, chỉ riêng học phí ba tháng đã cần mười lượng bạc.
Học chữ ở học đường vỡ lòng tốn ít hơn, một học kỳ chỉ khoảng một lượng bạc, chưa kể chi tiêu sinh hoạt thường ngày của bốn người.
Số bạc thật sự có thể lấy ra mua sắm chỉ khoảng mười lượng.
Hắn phải tính toán cẩn thận, có những thứ hôm nay chưa mua thì vài ngày nữa mua cũng giống nhau.
Đi tới sạp đồ sắt, chủ quán là một hán tử mặt đen, đang cầm quạt hương bồ đuổi ruồi.
Trên sạp bày những chiếc nồi sắt lớn nhỏ khác nhau, dao phay, xẻng cùng mấy chiếc nồi cũ loang lổ vết gỉ.
Hán tử mặt đen thấy có khách tới liền lập tức chào: “Tiểu huynh đệ, xem nồi sao? Nồi sắt mới rèn, chắc chắn dùng bền!”
Thạch Trường Sinh ngồi xổm xuống, cầm một chiếc nồi sắt cỡ vừa lên ước lượng.
“Nồi này bán thế nào?”
Hán tử mặt đen giơ tay ra khoa hai cái rồi nói: “Một trăm năm mươi văn, giá trọn gói.”
“Ngươi nhìn độ dày này xem, dùng mười năm cũng chưa chắc hỏng.” Thạch Trường Sinh đang định mở miệng, Tiểu Hoa đã bước lên trước.
Nàng đưa tay sờ vành nồi, lại gõ gõ đáy nồi, phát ra mấy tiếng keng keng giòn vang.
Tiểu Hoa chỉ vào một chỗ hơi nhô lên trên vành nồi, mỉm cười. Trong nháy mắt, nàng đã biết nên mặc cả thế nào.
“Lão bản, vành nồi này của ngươi hơi thô, độ dày cũng chỉ bình thường thôi. Nồi này đâu tốt như ngươi nói, vừa rồi ta còn nhìn thấy sạp bên cạnh có chiếc lớn hơn mà chỉ bán một trăm ba mươi văn.”
Hán tử mặt đen sững sờ, không ngờ tiểu cô nương này lại thạo như vậy.
Xem ra nàng mới là người thường xuyên đi mua đồ, không dễ bị lừa.
“Này, tiểu cô nương cũng không thể nói lung tung. Nồi của ta là nồi tốt, nào có tệ như ngươi nói.”
Tiểu Hoa cười, nháy mắt với Thạch Trường Sinh, ra hiệu hôm nay cứ để nàng mặc cả, bảo đảm có thể tiết kiệm không ít tiền.
“Ta đâu có nói lung tung. Lúc vừa đi ngang qua, ta thật sự nghe thấy có người chỉ bán một trăm ba mươi văn.”
“Hay là thế này, lão bản, ngươi bán rẻ cho chúng ta một chút. Chiếc nồi này một trăm hai mươi văn đi, chúng ta còn muốn mua một con dao phay với một cái xẻng nữa.”
Thạch Trường Sinh đứng bên cạnh nghe mà âm thầm kinh ngạc, không biết Tiểu Hoa học mặc cả từ bao giờ, hơn nữa còn nói ra dáng ra hình.
Hắn trước giờ cũng không biết chuyện này, đời trước hắn cũng chẳng biết mặc cả.
Hán tử mặt đen nhìn Tiểu Hoa, rồi lại nhìn Thạch Trường Sinh.
Thấy Thạch Trường Sinh không nói một lời, rõ ràng định để Thạch Tiểu Hoa làm chủ, cuộc mua bán có thành hay không đều phải xem tiểu cô nương này.
“Được được được, thấy các ngươi thật lòng muốn mua, nồi một trăm hai mươi văn, dao phay bốn mươi văn, xẻng mười lăm văn, tổng cộng một trăm bảy mươi lăm văn.”
“Giá này thật sự không thể bớt nữa. Bớt thêm là ta lỗ!”
Nói xong, gã còn làm ra vẻ đáng thương.
Tiểu Hoa hoàn toàn không lay động, giòn giã nói: “Một trăm bảy mươi văn. Một trăm bảy mươi văn thì chúng ta mua.”
“Chúng ta vừa chuyển tới đây, sau này còn phải mua rất nhiều đồ. Lão bản bớt số lẻ cho chúng ta, sau này chúng ta thường xuyên tới ủng hộ.”
Hán tử mặt đen dở khóc dở cười.
Tiểu cô nương này quá biết mặc cả, ép lợi nhuận của gã xuống rất thấp.
“Được rồi, coi như hôm nay ta mở hàng lấy may. Một trăm bảy mươi văn thì một trăm bảy mươi văn!”
Trả tiền xong, Tam Oa vui vẻ ôm lấy chiếc nồi sắt.
Tiểu Thảo thì cẩn thận đặt dao phay cùng cái xẻng vào chiếc gùi mang theo.
Tiếp theo là sạp bán bát đĩa.
Chủ sạp là một lão nãi nãi hiền lành, trên sạp bày những chiếc bát đĩa sứ thô hoa xanh, ngoài ra còn có một số chén sành cùng bình gốm.
Tiểu Hoa cầm một chiếc bát hoa xanh lên.
“Nãi nãi, bát với đĩa này bán thế nào?” Lão nãi nãi cười híp mắt, “Ba văn một cái, mua từ mười cái trở lên thì hai mươi lăm văn.”
Tiểu Hoa giơ ngón tay lên đếm, “Chúng ta muốn mười hai cái bát, tám cái đĩa, bốn cái chén canh, thêm bốn cái đĩa nhỏ.”
Nàng vẫn chưa quá thành thạo.
Trước kia chỉ từng theo mẫu thân đi phường thị học được chút ít, lúc này vừa bẻ ngón tay vừa tính toán: “Mười hai cái bát là ba mươi văn, tám cái đĩa là hai mươi bốn văn, nhưng chắc cũng có thể tính hai mươi văn đúng không?”
Thạch Trường Sinh đứng bên cạnh nhìn rất rõ, khả năng tính toán của Tiểu Hoa quả thật chẳng ra sao.
Bát với đĩa đều ba văn một cái, cộng lại vừa đúng hai mươi cái, tổng cộng chính là năm mươi văn.
Có điều Thạch Trường Sinh cũng không nhắc nàng, sau này hắn không thể ngày nào cũng vì một hai văn tiền mà đứng mặc cả với người khác.
Những chuyện như thế này rồi sẽ phải giao cho Tiểu Hoa, thậm chí cả Tam Oa.
Lão nãi nãi cũng bị nàng tính đến hơi rối, cười nói:
“Tiểu cô nương tính nhanh thật. Được, bát với đĩa tính ngươi năm mươi văn. Bốn cái chén canh tính mười văn, bốn cái đĩa nhỏ tám văn, tổng cộng sáu mươi văn.”
“Ta tặng thêm cho ngươi một cái bình gốm, đựng muối hay đường đều được.”
“Cảm ơn nãi nãi!”
Tiểu Hoa cười ngọt ngào, quay đầu nói với Thạch Trường Sinh: “Nhị ca, so với mua riêng từng cái thì tiết kiệm gần hai mươi văn đấy!”
Thạch Trường Sinh gật đầu, trong lòng vừa vui mừng vừa chua xót.
Con nhà nghèo sớm biết lo liệu việc nhà.
Tiểu Hoa chỉ đem chút bản lĩnh trước kia học được khi theo mẫu thân đi phường thị ra dùng hết mà thôi.
Thật ra cuộc mua bán vừa rồi cũng chỉ được tặng thêm một cái bình gốm, căn bản không tiết kiệm được bao nhiêu tiền.
Mua xong nồi bát, bọn họ lại tới sạp vải mua mấy thước vải thô để làm vỏ chăn.
Chăn đệm cũ đã quá rách, bông bên trong vẫn còn dùng được, nhưng lớp vải bên ngoài phải thay.
Bốn huynh muội cũng cần thay hai bộ quần áo mỗi người. Quần áo hiện giờ đều đầy những miếng vá, mặc tới võ quán hay học đường vỡ lòng đều không thích hợp.
Lần này Tiểu Hoa không còn mạnh dạn như trước, vải vóc không phải thứ rẻ tiền.
Nàng hơi rụt rè hỏi: “Bá bá, loại vải này có thể rẻ hơn một chút không? Chúng ta muốn dùng làm vỏ chăn.”
Thạch Trường Sinh vừa nghe liền biết Tiểu Hoa xót tiền, không định mua vải may quần áo, lập tức nói thêm: “Lão bá, bốn huynh muội chúng ta mỗi người cần may hai bộ quần áo, ngươi phải tính rẻ cho chúng ta một chút.”
Chủ sạp vừa nghe liền biết đây là một mối làm ăn lớn, khoảng tám bộ quần áo cộng thêm hai bộ vỏ chăn.
Xem ra Thạch Trường Sinh quả thật định mua không ít. Hơn nữa, bốn huynh muội này rất có thể sẽ trở thành khách quen lâu dài.
Chỉ nhìn vẻ mặt cùng nụ cười của mấy người cũng biết chắc chắn vừa gặp chuyện tốt nào đó.
Chủ sạp cũng là người có nhãn lực, thái độ lập tức nhiệt tình hơn.
Bốn người tuy mặc quần áo khắp nơi đều là miếng vá, có phần rách rưới, nhưng sắc mặt lại hồng hào, vừa nhìn đã biết bình thường được ăn no, hơn nữa còn ăn không tệ, tinh khí thần rất sung túc.
Cụ thể nguyên nhân là gì, chủ sạp đương nhiên không đoán được.
Gã từng gặp những người kiếm được một khoản tiền nhỏ rồi bắt đầu sống những ngày tốt đẹp.
Cũng từng gặp người tập võ có thành tựu, tìm được công việc rồi mới bắt đầu sống khá lên.
Lại từng gặp người đọc sách có thành tựu, kiếm được việc làm rồi cuộc sống dần tốt hơn.
Loại thứ nhất mà sau khi phát tài còn dám nghênh ngang ra ngoài mua nhiều đồ như vậy thì rất hiếm.
Ai phát tài rồi mà chẳng che giấu?
Có điều, những chuyện ấy cũng không ảnh hưởng tới việc buôn bán của gã.
Nếu đã là một mối làm ăn lớn, tự nhiên có thể tính rẻ hơn một chút.