Võ Đạo Trường Sinh: Bắt Đầu Từ Nông Gia Tử Có Bảng Thuộc Tính (Dịch)
Chương 38. Ba Đứa Nhỏ Vẫn Chưa Quen
Dịch: Dưa Hấu
Náo nhiệt nhất vẫn là lúc mua thức ăn.
Trước sạp rau chen đầy người. Dưa leo tươi còn nguyên gai nhỏ, cà tím bóng loáng, trên những bó rau xanh vẫn lăn từng giọt nước.
“Cà tím bán thế nào?”
“Năm văn một cân.”
“Bên kia mới bán bốn văn.”
Tiểu Hoa chỉ sang sạp bên cạnh.
“Cà nhà ta tốt hơn, ngươi nhìn màu sắc này xem…”
“Cũng không khác nhau bao nhiêu. Bốn văn rưỡi, chúng ta mua ba cân.”
“Được được, tiểu cô nương đúng là biết mặc cả.”
Đến lúc mua thịt, Tiểu Hoa càng nghiêm túc hơn.
Chủ sạp thịt đang lọc xương, trên thớt bày những miếng thịt ba chỉ béo gầy đan xen.
“Thịt ba chỉ hai mươi văn một cân, muốn bao nhiêu?”
Tiểu Hoa chỉ vào một chỗ trên bì vẫn còn sót ít lông chưa làm sạch.
“Mười tám văn một cân, ngươi nhìn chỗ này xem.”
Chủ sạp ghé lại nhìn, cười cười rồi lắc đầu.
“Tiểu cô nương mắt thật tinh. Được, mười tám văn một cân, các ngươi muốn bao nhiêu?”
“Một cân rưỡi, thêm hai khúc xương lớn để nấu canh.”
Tiểu Hoa nói xong lại bổ sung: “Xương thì tặng thêm chút gừng hành đi, nấu canh dùng để khử mùi.”
Chủ sạp cười ha hả, vừa cắt thịt vừa nói: “Tặng, tặng. Ta không có hành, vậy tặng ngươi một miếng mỡ heo nhỏ. Tiểu cô nương sau này nhất định là người biết lo liệu cuộc sống.”
Đi một vòng phường thị, những chiếc gùi dần đầy lên: Nồi sắt, dao phay, bát đĩa, dầu muối tương giấm, gạo mì, rau củ, thịt heo, còn có một gói nhỏ kẹo mạch nha để mấy đứa trẻ ăn ngọt miệng.
Lúc trở lại đầu ngõ, mặt trời đã ngả về phía tây.
Thạch Trường Sinh nhẹ nhàng xách bao gạo, những thứ nặng nhất đều ở chỗ hắn.
Tam Oa cõng phần thịt heo được gói bằng giấy dầu, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.
Tiểu Thảo ôm một ít rau, đi từng bước cẩn thận.
Tiểu Hoa thì xách một giỏ rau củ, trong lòng vẫn đang tính xem hôm nay đã tiêu bao nhiêu tiền.
Nàng nhỏ giọng nói với Thạch Trường Sinh: “Hôm nay tổng cộng tiêu tám lượng bảy tiền lại thêm bốn mươi hai văn.”
“Trong đó vải vóc là đắt nhất. Bốn người chúng ta phải làm tám bộ quần áo, còn mua không ít vải để làm vỏ chăn.”
“Thật ra mỗi người làm một bộ quần áo là đủ rồi, nhị ca nhất định bắt mỗi người làm hai bộ, còn không chịu lấy loại vải kém hơn một chút, lãng phí không ít bạc.”
“Tiếp theo là nồi, bát, gáo, chậu cùng thịt. Gạo mua năm mươi cân, đủ ăn một thời gian.”
Thạch Trường Sinh hoàn toàn không để ý tới lời càm ràm của nàng, chỉ xoa đầu Tiểu Hoa rồi khen: “Tiểu Hoa giỏi thật. Sau này chuyện mua sắm trong nhà, nhị ca phải dựa vào ngươi rồi.”
Mắt Tiểu Hoa lập tức sáng lên, nàng dùng sức gật đầu, “Nhị ca yên tâm, chuyện mua sắm cứ giao cho ta. Ta nhất định làm cho thật tốt, bảo đảm không lãng phí tiền bạc trong nhà!”
Thạch Trường Sinh cười nói: “Nhưng ngươi cũng phải bảo đảm không được làm lỡ thời gian tập võ. Tiết kiệm bạc không phải chuyện lớn. Chỉ có tập võ mới có thể khiến cuộc sống của chúng ta tốt hơn, không thể vì nhỏ mà mất lớn.”
Thạch Trường Sinh dừng một chút rồi nói tiếp: “Ngươi sắp vào võ quán tập võ, nhưng luyện võ cũng không thể luyện mãi không nghỉ.”
“Ngươi chưa từng vào học đường vỡ lòng, lúc rảnh cũng nên học thêm vài chữ, học nhân chia cộng trừ. Sau này mua sắm, tính toán cũng thuận tiện hơn.”
Tiểu Hoa vốn còn định giãy giụa đôi câu, nhưng nghe nói học để tiện cho việc mua sắm thì lập tức không nói nữa.
Tập võ không thể quá độ, nàng đương nhiên vẫn có thời gian rảnh.
Tiểu Hoa vốn không biết nhiều chữ, tính toán cũng không tốt, học thêm hoàn toàn không có chỗ xấu.
Đẩy cửa viện ra, ánh chiều tà vừa lúc chiếu vào trong sân, phủ lên nền gạch xanh một lớp vàng óng.
Guồng nước trên thành giếng lặng lẽ đứng đó, bếp lò trống không trong nhà bếp cũng đang chờ chiếc nồi mới được đặt lên.
Tam Oa đặt thịt xuống, không kịp chờ đợi hỏi: “Tối nay chúng ta ăn gì?”
Tiểu Hoa đặt gùi xuống trước cửa bếp, hít sâu một hơi rồi xắn tay áo lên, giọng điệu bắt chước dáng vẻ người lớn.
“Tam Oa, ngươi ra giếng múc một thùng nước, rửa rau sạch đi. Nhớ kỹ, rau xanh phải tách từng lá ra, rửa sạch hết bùn.”
Tam Oa ừ một tiếng, nhưng vẫn đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích.
Ánh mắt gã liếc về phía miếng thịt ba chỉ được gói trong giấy dầu, nhỏ giọng hỏi: “Nhị tỷ, thịt rửa thế nào?”
Tiểu Hoa đương nhiên hiểu ý Tam Oa.
Miếng thịt ba chỉ này vốn là mua cho Tam Oa và Tiểu Thảo ăn, còn nàng cùng Thạch Trường Sinh đương nhiên sẽ ăn thịt lợn rừng.
“Ngươi cắt một phần ra, tự rửa đi. Chỉ cần đừng lãng phí là được.”
“Tiểu Thảo, ngươi đi vo gạo. Vo hai lần, đừng đổ quá nhiều nước, lãng phí.”
Dưới sự phân công của Tiểu Hoa, hai đứa nhỏ lúc này mới bắt đầu làm việc.
Vừa mới chuyển nhà, điều kiện trong căn nhà này tốt hơn nhà cũ trong thôn quá nhiều, Tam Oa và Tiểu Thảo đều sợ làm va đập hỏng thứ gì.
Ít nhất cũng phải mất vài ngày mới có thể quen được.
Lúc Tam Oa xách thùng nước, chiếc thùng va vào thành giếng một cái, phát ra tiếng không nhỏ.
Chính gã còn bị dọa giật mình trước, sau đó lén nhìn sắc mặt Tiểu Hoa.
Tiểu Thảo vo gạo lại càng cẩn thận hơn, khuôn mặt nhỏ căng chặt, chỉ sợ làm rơi một hạt gạo xuống đất.
Hiện giờ bọn họ ăn cơm khô, hơn nữa còn được ăn no.
Lượng gạo dùng cho một bữa hiện tại còn nhiều hơn số gạo bốn huynh muội từng được ăn trong cả một tháng ở nhà Thạch Lão Thực, bảo sao hai bọn họ không cẩn thận.
Trong thời gian ngắn, Tiểu Thảo và Tam Oa vẫn chưa sửa được thói quen ấy.
Chỉ khi cuộc sống như thế này dần trở thành chuyện bình thường, bọn họ mới có thể từ từ bỏ được những thói quen trước kia.
Tiểu Hoa thì đứng trước bếp lò trống, nhìn chiếc nồi sắt mới cùng một đống nguyên liệu, lấy lại bình tĩnh rồi mới bắt đầu nhóm lửa.
Nàng vẫn chưa quen dùng đá đánh lửa, đánh mấy lần mới tóe ra tia lửa, châm được đám cỏ tranh khô.
Tiểu Hoa vội nhét thêm mấy thanh củi nhỏ vào, cẩn thận thổi lửa.
Khói hun khiến nàng ho hai tiếng, mắt cũng hơi cay.
Đúng lúc này, ngoài cửa viện vang lên giọng Thạch Trường Sinh cùng một giọng nữ xa lạ mang theo ý cười.
Chẳng bao lâu sau, Thạch Trường Sinh dẫn một phụ nhân hơn bốn mươi tuổi, gương mặt hiền lành bước vào.
Dưới cánh tay phụ nhân kẹp một bọc vải xanh.
Thạch Trường Sinh nói: “Lưu thẩm, chính là chỗ này. Làm phiền thẩm đo kích thước cho các đệ muội của ta.”
Lưu thẩm vừa bước vào sân, đảo mắt nhìn một vòng liền cười tươi.
“Ôi, viện tử dọn dẹp chỉnh tề thật!”
“Mấy đứa nhỏ cũng lanh lợi. Nhìn nước đã múc này, gạo đã vo này, làm đâu ra đấy cả!”
Nàng đi tới bên nhà bếp, nhìn Tiểu Hoa đang loay hoay với bếp lò.
“Cô nương này càng giỏi hơn, còn nhỏ như vậy đã biết nấu cơm, thật tháo vát!”
Tiểu Hoa được khen đến đỏ mặt, vội đứng dậy.
Trên tay nàng vẫn dính tro, đành câu nệ xoa xoa hai tay.
“Thẩm hảo.”
Tam Oa và Tiểu Thảo cũng dừng việc trong tay, ngoan ngoãn đứng thẳng, nhỏ giọng gọi theo: “Thẩm hảo.”
Hai tay Tam Oa còn ướt, buông thõng bên người.
Tiểu Thảo thì vô thức giấu bàn tay dính nước vo gạo ra sau lưng.
Lưu thẩm cười đến híp cả mắt.
“Được, được, đều là những đứa trẻ ngoan. Nào, trước tiên đo cho nhị tỷ.”
Lưu thẩm lấy thước dây mềm ra, ra hiệu Tiểu Hoa đứng thẳng.
Tiểu Hoa hơi cứng người, duỗi hai tay ra.
Lưu thẩm vừa đo vừa tấm tắc khen ngợi, vẻ tán thưởng hiện rõ trên mặt.
“Nhìn thân hình này xem, thẳng tắp biết bao! Là một cô nương có tinh thần, với kích thước này, may quần áo xong chắc chắn vừa người lại đẹp mắt!”
Đến lượt Tam Oa, gã căng thẳng đến mức tay chân không biết đặt đâu.
Lưu thẩm kéo cánh tay Tam oa ra, người gã lập tức cứng đờ như khúc gỗ.
“Tiểu ca nhi này khỏe thật!” Lưu thẩm vừa nói vừa vỗ vai Tam oa một cái.
Mặt Tam Oa càng đỏ hơn.
Đến lượt Tiểu Thảo, nàng là người ngượng ngùng nhất.
Lúc đo chiều cao, nàng rụt cổ lại.
Lưu thẩm dịu dàng nâng chiếc cằm nhỏ của nàng lên.
“Tiểu cô nương, ngẩng đầu ưỡn ngực lên. Sau này mặc quần áo mới mới đẹp.”
Lúc này Tiểu Thảo mới từ từ ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vì xấu hổ.
Đo xong kích thước, Lưu thẩm lại nói với Thạch Trường Sinh vài câu, cho biết số vải đã mua đủ để may tám bộ quần áo cho bốn người.
Thạch Trường Sinh một lần nữa yêu cầu trước tiên mỗi người may xong một bộ.
Bốn bộ còn lại có thể làm chậm một chút.
Lưu thẩm lập tức đồng ý, nàng đương nhiên nhìn thấy những miếng vá trên quần áo của bốn tiểu tử, liền bảo đảm sẽ tăng tốc làm, để ngày mai bọn họ đã có quần áo mới mặc.
Sau đó nàng mới cười híp mắt rời đi.
Trước lúc ra cửa, nàng còn không quên quay đầu gọi vào nhà bếp: “Cô nương, lửa đừng lớn quá, thịt phải hầm từ từ mới thơm!”
Cửa viện đóng lại.
Ba đứa trẻ trước nhà bếp lúc này mới giống như cùng thở phào nhẹ nhõm.
Một phen náo nhiệt cùng những lời khen vừa rồi khiến bọn họ vừa có chút vui vẻ, vừa có chút không quen.
Tiểu Hoa lại ngồi xổm xuống trước bếp, nhìn ngọn lửa đang dần cháy mạnh lên, giọng nói khôi phục vẻ đâu ra đấy.
“Tam Oa, rau rửa xong thì mang qua đây.”
“Tiểu Thảo, cho gạo vào nồi đi. Nước cao hơn mặt gạo một đốt ngón tay là được.”
Tiểu Hoa chỉ huy ra dáng, quả thật đã học được vài phần từ mẫu thân.
Bốn huynh muội cùng nhau xách túi lớn túi nhỏ, mua sắm rất nhiều đồ trên trấn, đương nhiên cũng bị những người có lòng chú ý tới.
Trên trấn dù sao vẫn còn chút trật tự, chưa tới mức có thể giết người ngay bên đường mà chẳng ai quản.
Vì vậy chưa có ai trực tiếp động tới bọn họ.
Những người kia đều định trước tiên dò hỏi tình hình của bốn huynh muội.