Võ Đạo Trường Sinh: Bắt Đầu Từ Nông Gia Tử Có Bảng Thuộc Tính (Dịch)
Chương 46. Gia Nhập Hắc Sa Bang
Dịch: Dưa Hấu
Trần Bưu nhìn chằm chằm Thạch Trường Sinh mấy hơi thở.
Gã biết trong lời Thạch Trường Sinh có lẽ còn giấu giếm vài phần, nhưng cũng không so đo.
Trên đời này, loại người chuyện gì cũng nói thật vốn chẳng có bao nhiêu.
Trần Bưu bỗng hỏi: “Ngươi có biết, một khi vào Hắc Sa Bang thì phải tuân thủ bang quy, nghe lệnh điều động, sống những ngày liếm máu trên lưỡi đao là chuyện thường hay không?”
“Ngươi cũng biết chúng ta với Bạch Thủy Bang đối diện là tử địch. Chúng ta thường xuyên phải đánh nhau với Bạch Thủy Bang, đã động thủ thì chắc chắn phải thấy máu.”
“Gãy tay gãy chân, thậm chí mất mạng đều chẳng phải chuyện hiếm. Bây giờ ngươi đổi ý vẫn còn kịp.”
Những lời này vừa là cảnh cáo, vừa là thăm dò.
Trong bang tuy cần pháo hôi, nhưng phần lớn pháo hôi đều nhát gan sợ chuyện, chẳng dùng được bao nhiêu.
Thứ trong bang thật sự thiếu chính là loại cốt cán dám liều mạng, có thể dùng vào việc.
Nếu tiểu tử này bị vài câu đã dọa lui, vậy cũng chỉ là một tên nhát gan có chút sức lực, nhận vào bang cũng không có giá trị quá lớn.
Người ngoài không biết, nhưng Trần Bưu đường đường là Nhị trưởng lão, chẳng lẽ còn không rõ tình hình trong bang?
Hắc Sa Bang và Bạch Thủy Bang nhìn ngoài thì thế lực tương đương, nhưng thật ra địa bàn của Hắc Sa Bang không lớn bằng Bạch Thủy Bang.
Bọn họ thường xuyên bị Bạch Thủy Bang đè một đầu, giống như nơi Thạch Trường Sinh lần đầu bán cá, cũng là sau một phen tranh giành giữa hai bên mới thành ra như vậy.
Sở dĩ hai đối thủ lớn nhất vẫn duy trì được cân bằng, chính là bởi bang chủ hai bên đều là võ giả.
Bọn họ không thể vì lợi ích của thuộc hạ mà thật sự liều mạng sống chết với nhau.
Càng sợ hai người đánh đến lưỡng bại câu thương, cuối cùng lại để kẻ khác chiếm tiện nghi. Cho nên hai bên vẫn luôn duy trì một thế cân bằng tương đối.
Thần sắc Thạch Trường Sinh không đổi, thậm chí trong mắt hắn còn cố ý bùng lên một tia hung ác cùng lửa giận căm hận, tựa như giữa hắn và Bạch Thủy Bang thật sự có đại thù sinh tử.
“Biết. Ta bảo đảm, nếu gặp người của Bạch Thủy Bang, ta tuyệt đối sẽ không nương tay.”
“Nhất định phải để người của Bạch Thủy Bang biết lợi hại, khiến bọn chúng chịu không nổi!”
Trần Bưu nhìn chằm chằm vào mắt hắn, dường như muốn từ đó phân biệt ra sự nhát gan hoặc giả dối.
Nhưng thứ Trần Bưu nhìn thấy chỉ là một mảnh trầm tĩnh, quyết tuyệt cùng căm hận.
Chỉ cần đơn giản hỏi thăm một phen, gã sẽ biết Bạch Thủy Bang có thật sự từng kết oán với Thạch Trường Sinh hay không.
Chuyện này không lừa được Trần Bưu.
Nghĩ tới đây, Trần Bưu bỗng nhếch miệng cười, vỗ vai Thạch Trường Sinh.
“Tốt! Có gan! Hắc Sa Bang chúng ta thiếu nhất chính là loại huynh đệ vừa có công phu, vừa dám đánh dám liều như ngươi.”
“Từ hôm nay, ngươi chính là người của Hắc Sa Bang, sau này chúng ta phải hung hăng cho Bạch Thủy Bang một bài học.”
“Huynh đệ, đến lúc đó ngươi cũng đừng để tuột xích. Ta là Trần Bưu, quản sự khu bến tàu này. Ngươi tên gì?”
Thạch Trường Sinh gật đầu, ôm quyền nói: “Tại hạ Thạch Trường Sinh, gặp qua Trần quản sự.”
“Trần quản sự cứ yên tâm, Trường Sinh bảo đảm sẽ không để tuột xích.”
“Nhất định đánh đám chó má Bạch Thủy Bang kia đến quăng mũ cởi giáp, kêu cha gọi mẹ, để bọn chúng biết Hắc Sa Bang chúng ta lợi hại!”
Thấy khẩu khí của Thạch Trường Sinh lớn như vậy, địch ý với Bạch Thủy Bang cũng nặng như thế, Trần Bưu gật đầu.
“Thạch Trường Sinh, được. Cái tên này ta nhớ rồi, lời ngươi nói ta cũng nhớ kỹ!”
Hiển nhiên Trần Bưu đang chờ xem biểu hiện sau này của Thạch Trường Sinh.
Trần Bưu quay đầu nói với tên lưu manh mặt sẹo: “A Cẩu, ngươi dẫn Trường Sinh ra phía sau lĩnh một bộ quần áo, rồi nói cho hắn nghe bang quy.”
“Từ ngày mai, đi theo đội tuần tra bến tàu.”
A Cẩu vội vàng đáp lời.
Thái độ A Cửu dành cho Thạch Trường Sinh lúc này đã có thêm vài phần cung kính, võ công của Thạch Trường Sinh cao hơn gã, nói không chừng chẳng bao lâu nữa sẽ có thể ngoi lên.
Trần Bưu lại nói với Thạch Trường Sinh: “Tiền tháng tạm định hai lượng bạc một tháng, làm tốt sẽ có thưởng. Nếu lập được công, trong bang tuyệt đối không bạc đãi ngươi.”
“Quyền pháp, thối pháp, đao pháp, những loại võ công này trong bang chúng ta đều có. Nếu học cho tốt, nói không chừng còn có cơ hội trở thành võ giả.”
“Đến lúc ấy, làm Phó bang chủ cũng không phải chuyện nói đùa!”
Trong mắt Trần Bưu lóe lên hàn quang.
“Nhưng nếu phá hỏng quy củ, hoặc lâm trận bỏ chạy, hừ! Gia pháp trong bang thế nào, chẳng bao lâu nữa ngươi sẽ biết.”
Thạch Trường Sinh nghiêm túc bảo đảm: “Đã hiểu, đa tạ Trần quản sự.”
Trần Bưu phất tay, quay người trở vào lầu gỗ.
Thạch Trường Sinh đi theo A Cẩu về phía hậu viện, trong lòng cũng không có quá nhiều gợn sóng.
Bước này vừa bước ra, chẳng khác nào một chân đã giẫm vào vũng bùn ô uế.
Nhưng lựa chọn của hắn vốn không nhiều, hắn hiểu rất rõ, ở một tiểu trấn thế này, nếu không có căn cơ mà muốn nhanh chóng đứng vững, mượn thế bang phái chính là cách trực tiếp nhất.
Hắc Sa Bang là hang hùm ổ sói, nhưng cũng là bàn đạp của hắn.
Còn Bạch Thủy Bang, trong mắt Thạch Trường Sinh lóe lên một tia lạnh lẽo, trong lòng âm thầm nghĩ: Lại còn muốn ăn vạ ta, lừa bạc của ta.
Thậm chí còn dám gọi ta là Thạch Nhị Cẩu, cái nhũ danh mang tính sỉ nhục kia.
Lúc bán cá còn dám thu phí bảo kê của ta.
Bây giờ nếu đã thành đối đầu, vậy cũng chẳng cần khách khí nữa.
“Đi thôi, Trường Sinh huynh đệ, theo sát.” Lời A Cẩu cắt ngang suy nghĩ của Thạch Trường Sinh.
Thạch Trường Sinh theo A Cẩu xuyên qua tiền viện, rẽ vào một gian nhà gạch ngói thấp bé phía sau bến tàu.
Ánh sáng trong phòng lờ mờ, dựa sát tường là mấy chiếc tủ gỗ hơi cũ.
A Cẩu kéo một chiếc tủ ra, lục lấy một bộ đoản đả vải thô màu xanh đậm rồi ném cho Thạch Trường Sinh.
“Này, thay đi, đây là thường phục của bang chúng ta.”
“Sau này ra đường làm việc hay trông bãi ở bến tàu đều phải mặc, tránh để người mình không nhận ra người mình.”
“Mặc bộ quần áo này vào, sau này có thể tránh được không ít phiền phức. Người bình thường sẽ không tới tìm chúng ta gây chuyện.”
Đương nhiên người bình thường trong miệng A Cẩu không bao gồm Bạch Thủy Bang.
Bạch Thủy Bang sẽ không dùng loại chiêu trò ăn vạ này để đối phó người của Hắc Sa Bang.
Bang chúng hai bên tự mình cũng không cần thiết phải cố ý nhằm vào nhau như vậy. Chém người của đối phương là để cho người khác nhìn thấy là để tính công, không có đạo lý âm thầm làm chuyện cống hiến mà chẳng ai biết.
A Cẩu chỉ vào một góc nhỏ được che sơ sài bằng tấm vải.
“Qua đó thay quần áo đi.”
Chất vải thô cứng, còn mang theo một mùi mồ hôi, ống tay áo và ống quần dính những vết sẫm màu giặt không sạch, rõ ràng là quần áo cũ đã có người mặc qua.
Đây chính là đãi ngộ dành cho người mới.
Thạch Trường Sinh mặt không đổi sắc thay quần áo, kích thước miễn cưỡng vừa người, chỉ có phần vai hơi chật.
Hắn hơi cử động một chút, đã có thể cảm nhận được đường nét cơ bắp căng lên dưới lớp vải.
Thay xong đi ra, A Cẩu đánh giá hắn từ trên xuống dưới vài lượt.
Trong mắt A Cẩu thoáng hiện một tia kiêng dè khó nhận ra, bộ quần áo này mặc trên người Thạch Trường Sinh, vậy mà vô hình trung lại khiến hắn có thêm mấy phần khí chất tinh hãn.
A Cẩu thầm nghĩ: Thạch Trường Sinh này quả nhiên là người luyện võ, xem ra người này không đơn giản.
A Cẩu hắng giọng rồi bắt đầu giảng bang quy.
“Bang quy của Hắc Sa Bang chúng ta thật ra cũng không nhiều, nhớ kỹ mấy điều quan trọng là được.”
A Cẩu bẻ ngón tay, “Điều thứ nhất, cũng là thiết luật. Không được phản bội bang phái, không được tư thông ngoại địch, đặc biệt là Bạch Thủy Bang.”
“Người vi phạm, nhẹ thì ba đao sáu lỗ, nặng thì bị loạn đao chém chết, sau đó ném xuống nước cho cá ăn.”
“Điều thứ hai, kỷ luật nghiêm minh, bên trên bảo làm gì thì phải làm cái đó. Bảo chém ai, đao phải chém lên người kẻ đó.”
“Kẻ lâm trận lùi bước, không nghe hiệu lệnh, nhẹ thì chịu roi hình, nặng thì gãy tay gãy chân.”
“Điều thứ ba cũng rất quan trọng, không được nuốt riêng tiền bạc, hàng hóa của công. Tiền hiếu kính ở bến tàu, tiền thu từ cửa hàng, tất cả đều phải nộp lên, do trong bang thống nhất phân phối. Không được tư tàng dù chỉ một chút.”
“Đương nhiên, thứ tự mình dựa vào bản lĩnh lấy được từ đám chó má Bạch Thủy Bang thì tùy thủ đoạn của mỗi người. Chỉ cần đừng làm quá mức, bên trên bình thường cũng sẽ mắt nhắm mắt mở, không truy cứu quá nhiều.”
“Nhưng cũng đừng quá tham.”