Dịch: Dưa Hấu

A Cẩu nói xong ba điều quan trọng cần chú ý, hơi dừng lại, hạ thấp giọng. Trên mặt gã lộ ra một tia hưng phấn mang theo mùi máu tanh.

“Lúc chúng ta đánh nhau với Bạch Thủy Bang, hạ được người của bọn chúng, lấy tai hoặc binh khí làm bằng chứng, trở về là có thể lĩnh thưởng!”

“Đả thương một bang chúng bình thường, thưởng năm trăm văn, giết một tên, thưởng năm lượng bạc!”

“Nếu xử lý được tiểu đầu mục của bọn chúng, tiền thưởng tăng gấp đôi, còn có cơ hội tới Võ Đường chọn một môn công phu thô thiển để học. Đao pháp, quyền cước, bộ pháp, thứ gì cần có đều có.”

“Đây chính là con đường nhanh nhất để huynh đệ tầng dưới chúng ta trèo lên.”

A Cẩu suy nghĩ một chút rồi bổ sung: “Nếu có thể đả thương hoặc giết đầu mục cấp trưởng lão của Bạch Thủy Bang thì cơ bản coi như một bước lên trời.”

“Công pháp, võ kỹ gần như tùy ý chọn, trực tiếp có thể thăng làm tiểu đầu mục. Nếu có địa bàn trống, thậm chí thăng thẳng lên đầu mục cũng không phải không thể.”

Thạch Trường Sinh im lặng nghe, trong lòng đã hiểu rõ.

Quy củ của Hắc Sa Bang đơn giản thô bạo, cốt lõi chẳng qua chỉ là phục tùng mệnh lệnh bang phái, hạ người của Bạch Thủy Bang, giành địa bàn của Bạch Thủy Bang.

Lấy mạng người, máu tươi và địa bàn của Bạch Thủy Bang làm bậc thang thăng tiến trong nội bộ.

Quả thật trực tiếp đến mức gần như chỉ thiếu khắc mấy chữ Bạch Thủy Bang là kẻ thù lên trán.

Bang phái tranh đấu lẫn nhau, có người chết cũng chẳng tính là đại sự gì, nha môn căn bản không quản loại sống mái với nhau này.

“Ngày thường công việc của đội bến tàu chúng ta chủ yếu là tuần phố, trông coi cửa hàng, hàng rong trong địa bàn, thu tiền, không để đám rác rưởi Bạch Thủy Bang tới quấy rối.” A Cẩu tiếp tục nói: “Đôi khi còn phải giúp áp tải một ít hàng hóa.”

“Sáng mai giờ Mão ba khắc, đúng giờ tới đây điểm danh, đi theo đội ngũ xuất phát.”

“Đừng đến muộn. Trần quản sự ghét nhất phải chờ người.”

Thạch Trường Sinh ôm quyền, “Đã hiểu, đa tạ Cẩu ca chỉ điểm.”

A Cẩu khoát tay, giọng điệu thân cận hơn đôi chút, “Gọi Cẩu ca cái gì, cứ gọi ta A Cẩu là được. Trường Sinh huynh đệ, thân thủ ngươi tốt, người lại cứng cỏi. Theo Trần quản sự làm cho tốt, chắc chắn sẽ có ngày ngoi lên.”

“Đội bến tàu chúng ta tuy nguy hiểm hơn, nhưng chỉ cần dám liều, lợi lộc cũng chẳng kém những nơi trông kho, coi sòng bạc.”

A Cẩu lại dẫn Thạch Trường Sinh đi một vòng, làm quen với hoàn cảnh hậu viện, chỉ vị trí nhà xí và giếng nước, cuối cùng nói: “Hôm nay không còn việc gì, ngươi về trước chuẩn bị đi. Nhớ kỹ, sáng mai giờ Mão ba khắc.”

Thạch Trường Sinh gật đầu, mang theo bộ quần áo mới của mình, mặc bang phục rồi cáo từ rời đi.

Ra khỏi khu vực bến tàu, tiếng người huyên náo cùng mùi tanh của cá dần bị bỏ lại phía sau.

Bước chân Thạch Trường Sinh không nhanh không chậm, trong lòng lại nhiều lần cân nhắc những lời A Cẩu vừa nói.

Hạ người của Bạch Thủy Bang, đổi lấy tiền thưởng và võ công.

Đây cũng là một lý do không tệ. Không chỉ có thể lấy được công pháp, võ kỹ mới, còn có thể nhanh chóng đứng vững gót chân tại Thanh Thạch Trấn.

Giữa hắn và Bạch Thủy Bang vốn không có thâm cừu đại hận, chỉ có thể trách vận khí Bạch Thủy Bang không tốt.

Nếu hắn đã chọn Hắc Sa Bang làm bàn đạp, vậy đối lập với Bạch Thủy Bang chính là chuyện tất nhiên.

Triệu Hổ từng gọi hắn là Thạch Nhị Cẩu, hôm nay còn định cho người ăn vạ hắn. Còn có phụ thân Triệu Hổ là Triệu Khôn.

Lúc này trong lòng Thạch Trường Sinh, hai người đã từ kẻ đáng chết biến thành công lao có thể đổi lấy tài nguyên.

Vừa muốn mượn thế Hắc Sa Bang để đặt chân, lại phải tránh thật sự biến thành pháo hôi.

Phải nhanh chóng thể hiện giá trị, nhưng lại không thể quá nổi bật, dẫn tới nghi kỵ hoặc nhằm vào không cần thiết.

Thạch Trường Sinh suy nghĩ.

Trước tiên bắt đầu từ tuần phố, tìm hiểu địa bàn và tình hình nhân thủ của hai bên. Nếu phải động thủ, nhất định phải chọn đúng thời cơ. Vừa phải lập công, vừa không thể để bản thân rơi vào chỗ chết.

Còn võ công mà trong bang đã hứa, hắn ngược lại không vội.

Muội muội Tiểu Hoa đã vào võ quán, đến lúc nàng học Khai Sơn Quyền, hắn sẽ có thêm một môn võ kỹ không tệ.

Thứ Hắc Sa Bang có thể lấy ra phần lớn cũng chỉ là những môn ngoại công nông cạn, có thì đương nhiên tốt. Không có cũng không ảnh hưởng tới việc hắn tu luyện theo kế hoạch của mình.

Đương nhiên, thối công và bộ pháp vẫn có thể học một chút.

Thạch Trường Sinh mặc bang phục Hắc Sa Bang, chậm rãi đi về.

Thời gian đã không còn sớm, vừa vặn gần tới lúc có thể đi đón các đệ muội tan học.

Hắn mặc bộ bang phục xám xịt, trên đó có dấu hiệu Hắc Sa Bang rõ ràng, đi trên đường về nhà.

Hiệu quả gần như lập tức xuất hiện, mấy tên du côn vốn đang thò đầu ngó nghiêng ở góc phố, dường như tìm kiếm mục tiêu, khi ánh mắt quét tới người hắn thì rõ ràng khựng lại.

Trong số đó có một tên mặt sẹo, chính là thuộc hạ Triệu Hổ ban ngày định ăn vạ hắn.

Tên này âm hiểm nhìn chằm chằm Thạch Trường Sinh mấy hơi thở, trong miệng chửi một câu không sạch sẽ rồi nói với tên lưu manh bên cạnh: “Đúng là xui xẻo! Thạch Nhị Cẩu này chắc chắn phát hiện chúng ta định ăn vạ hắn, cho nên cố ý chạy sang gia nhập Hắc Sa Bang, đối thủ một mất một còn của chúng ta, chính là muốn khiến chúng ta khó xử.”

“Bộ da chó Hắc Sa Bang trên người hắn mặc cũng nhanh thật, nhưng hắn tưởng như vậy là an toàn sao?!”

“Ngây thơ!”

Người bên cạnh lập tức phụ họa: “Bị chúng ta để mắt tới vốn chỉ mất chút bạc. Bây giờ hắn lại dám gia nhập Hắc Sa Bang, vậy thì chẳng còn đơn giản là mất bạc nữa. Thiếu tay thiếu chân, thậm chí mất mạng, cũng không phải không thể.”

Hai người hùng hùng hổ hổ một hồi lâu, ý tứ không ngoài chuyện Thạch Trường Sinh chết chắc.

Nhưng cuối cùng bọn chúng cũng không tiến lên dùng trò ăn vạ để đối phó Thạch Trường Sinh nữa, chỉ có thể trở về báo cáo cho phụ tử Triệu Hổ, Triệu Khôn.

Triệu Khôn nghe nói Thạch Trường Sinh lại nhanh như vậy đã gia nhập Hắc Sa Bang, nhất thời cũng sững sờ.

“Sáng nay chúng ta mới cho người tìm hắn gây chuyện, chưa bao lâu hắn đã gia nhập Hắc Sa Bang. Tiểu tử này đủ giảo hoạt.” Ngay sau đó, khóe miệng Triệu Khôn nhếch lên một nụ cười lạnh, “Biết hiện giờ hắn được phân tới đâu không?”

Tên mặt sẹo lập tức đáp: “Chúng ta đã hỏi rõ. Hôm nay bên bến tàu của Hắc Sa Bang hình như có thêm một người, nghe nói là người luyện võ. Nhìn động tác của tiểu tử này sáng nay, tám chín phần chính là hắn.”

“Bến tàu?” Triệu Khôn lẩm bẩm một câu rồi không nói thêm nữa.

Bến tàu không thuộc phạm vi gã quản.

Triệu Khôn quản sòng bạc, loại chuyện nhỏ này gã cũng không cần phải để ý, vốn dĩ gã chỉ định tiện tay kiếm chút lợi mà thôi.

“Xuống đi. Sau này không cần quản hắn nữa.” Triệu Khôn phất tay, xua thuộc hạ đi.

Mấy người chỉ cảm thấy xui xẻo, cũng không có ý nghĩ gì khác. Chuyện ở bến tàu vốn cũng không liên quan đến bọn họ, bọn chúng hoàn toàn không biết Thạch Trường Sinh lại là người rất nhớ thù.

Hắn đã chuẩn bị trả thù phụ tử Triệu Hổ, thậm chí nhổ cỏ tận gốc. Chuyện này thật ra hoàn toàn khác với thói quen của đám lưu manh.

Bọn chúng thích cướp bóc, đánh gãy chân người khác rồi lại thả người đi.

Phản ứng của người qua đường khi nhìn thấy bộ quần áo trên người Thạch Trường Sinh cũng khác nhau.

Có chủ quán khẽ nhíu mày, nhanh chóng dời ánh mắt, động tác vô thức cẩn thận hơn vài phần.

Một vài người đi đường thì theo bản năng né sang bên cạnh, nhường đường cho hắn. Thái độ xen lẫn chán ghét, kiêng dè, thậm chí sợ hãi ấy truyền tới rất rõ ràng.

Sắc mặt Thạch Trường Sinh vẫn bình tĩnh, trong lòng lại hiểu vô cùng rõ.

Lớp da Hắc Sa Bang này, đối với tầng dưới cùng của Thanh Thạch Trấn, quả thật là một tấm giấy thông hành đơn giản mà trực tiếp.

Tuy rất dễ khiến người khác căm ghét, nhưng cũng tạm thời ngăn được không ít kẻ tiểu nhân nhòm ngó.

Hiện giờ hắn cũng coi như đã có chỗ dựa, mặc dù chỗ dựa ấy chỉ là Hắc Sa Bang.

Bang chủ mạnh nhất ngoài mặt của Hắc Sa Bang cũng chỉ là võ giả Luyện Bì giống như hắn.

Nhưng có chỗ dựa và một thân một mình, vốn không phải cùng một chuyện.