Điều này đồng nghĩa với việc, người của doanh địa Đại Thạch không chỉ nghênh ngang vượt ranh giới, mà mức độ xâm nhập ngày càng trở nên quá quắt và ngạo mạn hơn.
"Bốn vị của doanh địa Đại Thạch, các ngươi đã vượt quá giới hạn rồi đấy!"
Lần này, Hạ Hồng không còn chọn cách nhắm mắt làm ngơ. Hắn đứng thẳng người dậy, sải bước dứt khoát về phía cây Băng Thạc rồi nghiêm giọng quát lớn.
Viên Thành và Hạ Xuyên nghe tiếng Hạ Hồng mới vỡ lẽ bốn kẻ kia là người của doanh địa Đại Thạch, cả hai lập tức giận dữ bật dậy, bám sát theo sau hắn.
Kẻ trộm thì luôn có tật giật mình, bốn tên người của doanh địa Đại Thạch đang hái Tinh quả trên cây, vừa nghe tiếng quát mắng liền giật nảy mình nhảy xuống, quay đầu đầy cảnh giác nhìn chằm chằm về phía nhóm Hạ Hồng.
Trong lúc tiến lại gần, ánh mắt Hạ Hồng vẫn liên tục đảo quanh đầy đề phòng.
Doanh địa Đại Thạch có hai cung thủ, hắn không chắc lúc này chúng có đang phục kích ở gần đây hay không.
"Dám hỏi ba vị đây là ai?"
Một trong bốn tên bước lên phía trước chất vấn, nghe chất giọng trầm đục thì có vẻ là một gã trung niên.
Hạ Hồng tiến gần thêm một chút mới nhìn rõ mặt bốn người. Tất cả đều là nam nhân trung niên, kẻ vừa bước ra chính là người duy nhất cầm đao trong nhóm.
Chủ nhân cũ của thanh đao kia vốn đã bị con Tuyết Tông chém bay đầu từ lâu.
"Doanh địa Đại Hạ, Hạ Hồng."
"Là con trai của lão Đỉnh."
Hạ Hồng nhìn rõ đối phương, đối phương cũng tự khắc nhận ra hắn.
Gã cầm đại đao vừa thấy rõ mặt Hạ Hồng liền thốt lên ngay.
"Trẻ tuổi nhường này sao?"
"Đêm hôm mà dám ra ngoài, ắt hẳn đã đạt tới Phạt Mộc cảnh rồi."
"Lão Đỉnh thật là sinh được một đứa con trai giỏi giang."
Dường như ba tên còn lại cũng có quen biết với Hạ Đỉnh, chẳng rõ là cố ý tâng bốc hay thực sự kinh ngạc trước sự trẻ tuổi của Hạ Hồng, nhao nhao lên tiếng bàn tán.
"Bốn vị đừng hòng lảng sang chuyện khác. Các ngươi hái quả ở đây, rõ ràng là đã vượt quá ranh giới rồi!"
"Hừ, tiểu tử ngươi..."
Kẻ cuối cùng nhảy từ trên cây xuống thấy Hạ Hồng không nể nang, cứ mãi bám lấy chuyện vượt ranh giới thì không khỏi thẹn quá hóa giận. Gã ta gầm gừ, hằn học tiến về phía Hạ Hồng hai bước.
Nhưng gã ta còn chưa kịp nói hết câu thì tên cầm đao đã giơ tay cản lại.
"Hiền chất, ta tên Vương Minh, cũng có quen biết với cha cháu là Hạ Đỉnh. Nếu cháu không chê thì cứ gọi ta một tiếng Minh thúc. Gần đây doanh địa của chúng ta gặp chút khó khăn, lượng Tinh quả thiếu hụt quá lớn, thực sự không còn cách nào khác, đêm nay ta mới phải dẫn bọn họ tới đây, muốn hướng doanh địa Đại Hạ các cháu mượn tạm ít lương thực."
"Chờ qua đợt khó khăn này, chúng ta nhất định sẽ lập tức trả lại, cháu thấy thế nào?"
Nghe xong những lời lẽ của Vương Minh, sắc mặt Hạ Hồng lập tức sa sầm xuống.
Rõ ràng đối phương đang coi hắn như một đứa trẻ để đùa cợt!
Hạ Hồng chỉ lặng im nhìn trừng trừng vào Vương Minh, rất lâu sau không hé răng nửa lời.
Thế nhưng, Hạ Xuyên đứng phía sau đã không nhịn nổi cơn giận, lớn tiếng quát:
"Trộm thì cứ nhận là trộm, còn bày đặt mượn với vá cái gì! Ca, không cần phí lời với bọn chúng nữa! Năm xưa khi doanh địa Lạc Cách phân chia địa bàn đã có quy định rõ ràng, tự ý xâm phạm địa bàn của nhà khác thì tội trạng ngang bằng với giết người! Đệ lập tức quay về báo cho phụ thân, để ông dẫn người qua đây xử lý!"
Nghe thấy lời dọa dẫm của Hạ Xuyên, sắc mặt của Vương Minh cùng ba kẻ phía sau đồng loạt sa sầm xuống.
Nếu không phải lúc này thời cơ chưa thích hợp, Hạ Hồng thực sự muốn cất lời tán thưởng Hạ Xuyên vài câu.
Lúc trước hắn còn lo lắng đệ đệ tuổi trẻ bồng bột, khó lòng kiềm chế được bản tính nóng nảy, không ngờ hắn ta lại có thể lanh lợi, cơ trí đến mức khiến người khác kinh ngạc thế này.
Nhìn biểu cảm biến hóa rõ rệt trên gương mặt của bốn kẻ thuộc doanh địa Đại Thạch kia.
Đêm nay mò tới đây, có lẽ chỉ có bốn tên này mà thôi.
Hạ Hồng khẽ híp mắt, đảo qua bốn gã một lượt, cuối cùng dừng lại trên thanh đại đao trong tay Vương Minh, thầm cân nhắc xem có nên ra tay tiễn cả bốn kẻ này đi chầu trời hay không.
Đêm nay hắn dám đơn thương độc mã bước chân ra ngoài, đương nhiên là đã có chỗ dựa vững chắc cho mình.
Thế nhưng gã Vương Minh kia nào biết, cử chỉ dò xét của Hạ Hồng rơi vào mắt gã lại biến thành việc hắn đang đắn đo xem có nên đi gọi Hạ Đỉnh tới hay không.
Chạm trán với ba đứa nhóc vắt mũi chưa sạch này, nếu thực sự phải liều mạng thì Vương Minh gã cũng chẳng hề e sợ.
Nhưng nếu trong khoảng thời gian ngắn không thể giải quyết gọn gàng, hoặc sơ sẩy để một đứa chạy thoát, gọi đám người Hạ Đỉnh kéo tới thì đó chắc chắn sẽ là một cục diện tử chiến không hồi kết.
Không đúng, một khi Hạ Đỉnh thật sự dẫn theo mười mấy gã cường giả Phạt Mộc cảnh rầm rộ kéo đến.
Tất nhiên, cho dù có thanh đại đao này trong tay, đêm nay bốn người bọn gã cũng chỉ có một con đường chết.
Trong đầu Vương Minh không ngừng tính toán, rồi nhanh chóng đưa ra quyết định sáng suốt nhất.
"Hai vị hiền chất, không cần phải gay gắt như vậy. Chúng ta gác lại số Tinh quả này rồi rời đi là được, từ nay về sau tuyệt đối không tự ý bước vào địa bàn của Đại Hạ nữa. Cáo từ!"
Một khi Vương Minh đã quyết định liền không hề do dự, lập tức ngoắc tay bảo đồng bọn đặt toàn bộ số Tinh quả đã hái được xuống đất, buông một lời cáo từ rồi dẫn theo ba người kia bước nhanh về phía tây, đầu cũng chẳng buồn ngoảnh lại.
Hạ Hồng lặng lẽ nhìn theo bóng lưng bốn người bọn chúng cho đến khi khuất dạng hoàn toàn vào màn đêm, lại đứng đợi thêm một lát mới quay đầu lại, giơ ngón tay cái lên hướng về phía Hạ Xuyên.
"Khá lắm tiểu tử, có bản lĩnh thật!"
Hạ Xuyên gãi đầu cười hì hì: "Nếu đánh thật thì chắc chắn chúng ta chẳng phải đối thủ, thế nên chỉ có thể mượn oai hùm để dọa bọn chúng chạy mất dép thôi."
Nghe đệ đệ nói vậy, Hạ Hồng khẽ nhướn mày, nhưng rốt cuộc cũng không nói thêm lời nào.
Hiện tại mà nổ ra xung đột trực diện với doanh địa Đại Thạch thì quả thực là một hành động vô cùng thiếu khôn ngoan.
Hơn nữa chuyện Hạ Đỉnh cùng Phạt Mộc đội đã mất tích hơn một tháng nay, suốt một thời gian dài như vậy không hề lộ mặt ở Hồng Mộc Lĩnh, chắc chắn người của doanh địa Đại Thạch đã sớm nhận ra điều bất thường.
Bằng không bọn chúng cũng chẳng dám ngang nhiên vượt ranh giới sang đây vơ vét tài nguyên một cách trắng trợn như thế.
Nếu thời gian kéo dài thêm nữa, e rằng bọn chúng sẽ lần ra được một vài manh mối bất lợi.
Ba lần trước khi Hạ Hồng chạm trán bọn chúng, đối phương đều có từ bảy người trở lên, do đó hắn chỉ có thể chọn cách nhẫn nhịn chịu đựng.
Nhưng đêm nay bên kia chỉ có bốn tên, lại không hề có cung thủ đi kèm.
Một thời cơ tốt như thế, Hạ Hồng sao có thể bỏ qua một cách phí hoài.
Hắn tin rằng sau biến cố đêm nay, trong một khoảng thời gian tới người của doanh địa Đại Thạch sẽ không dám hoành hành ngang ngược như trước nữa.
"Nhưng vẫn phải nghĩ cách giúp bọn người Nhạc Phong nhanh chóng đột phá. Chiêu trò cáo mượn oai hùm này cùng lắm chỉ có thể dùng một hai lần, nếu lạm dụng quá nhiều ngược lại sẽ tự chuốc lấy nguy cơ bại lộ."