Vô Tận Hàn Đông

Chương 24. Doanh địa bí ẩn

Lúc này Hạ Xuyên và Viên Thành đã gom hết số Tinh quả trên mặt đất bỏ vào gùi, ước chừng sức nặng cũng phải lên tới cả ngàn cân, gương mặt cả hai lập tức rạng rỡ hẳn lên.

Lần đầu tiên ra ngoài đốn củi mà đã có được thu hoạch ngoài mong đợi thế này, quả thực vô cùng đáng mừng.

"Được rồi, vị trí của cây Băng Thạc thụ thứ ba này hai người các ngươi phải nhớ cho kỹ. Tiếp theo đi theo ta đốn củi, đêm nay mỗi người tự mình chặt một thân cây mang về."

Hai người vội vàng gật đầu vâng lệnh, sải bước nhanh bám sát theo sau Hạ Hồng.

.....

Ở phía đông Hồng Mộc Lĩnh, ngay phía bắc của dốc đất nơi doanh địa Đại Hạ tọa lạc, có một ngọn núi nhỏ dựng đứng, cao chừng trăm mét.

Ngọn núi mang hình tháp đứng, bề ngang rộng khoảng năm sáu chục mét, đỉnh núi bị tuyết trắng xóa phủ kín hoàn toàn, giữa sườn núi chỉ có vài thân cây vươn ra gánh đỡ những lớp tuyết dày, phần thân núi còn lại đều được cấu thành từ những khối đá đen kịt.

Những khối đá kia không chỉ đen đúa mà bề ngoài còn phủ một lớp tinh thể dày cộm, rõ ràng là do luồng hàn khí tích tụ suốt năm này tháng nọ đóng băng tạo thành.

Phía sườn đông của ngọn núi có treo một sợi dây leo dài thượt thòng xuống dưới.

Ngay lúc này, trên sợi dây leo đang có bốn bóng người nhanh nhẹn leo lên phía trên.

Mặc dù vách núi cao tới hơn trăm mét nhưng động tác của bốn người vô cùng thuần thục, chỉ loáng cái vài phút đã lên tới đỉnh núi.

Đỉnh núi là một khoảng sân bằng phẳng rộng chừng năm mươi mét, trống trải không có lấy một bóng cây.

Sau khi đặt chân lên đỉnh núi, bốn người đi thẳng về phía trung tâm, gạt lớp tuyết dày phủ trên mặt đất ra, một tấm ván gỗ hình vuông rộng chừng năm mét lập tức hiện rõ trước mắt.

Người dẫn đầu động tác nhẹ nhàng, thông thạo gạt tấm ván gỗ sang một bên, để lộ ra một cửa hang rộng chừng ba mét. Ngay bên dưới, những ánh lửa bập bùng đã lập tức hắt lên.

Bốn người lần lượt nhảy xuống hang, kẻ cuối cùng cũng không quên kéo tấm ván gỗ theo, khéo léo che đậy cửa hang lại như cũ.

Bên dưới lối vào là một không gian hình vuông rộng lớn đến kinh ngạc, đường kính lên tới hơn ba mươi mét.

Không chỉ vậy, khoảng cách từ trần hang xuống mặt đất cũng cao đến ba, bốn mươi mét, ở giữa còn được ngăn cách thành hai tầng bằng những cấu trúc đá hộc và gỗ chắc chắn.

Tại khu vực sàn đá, một đống lửa lớn cao hơn hai mét đang reo vui, tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

Vây quanh đống lửa là ba bốn trăm con người, tiếng cười nói trò chuyện vang vọng không dứt.

Ở phía gần đó, vài đứa trẻ đang nô đùa nghịch ngợm, không khí vô cùng náo nhiệt.

So với bên phía Đại Hạ, tinh thần và sắc diện của đám người nơi đây rõ ràng tươi tỉnh và sung túc hơn hẳn.

Vừa thấy bốn người nhảy xuống, một kẻ trong đám đông liền tươi cười tiến tới đón tiếp.

Thế nhưng, khi lại gần và nhìn thấy hai bàn tay trống trơn của bọn họ, nét mặt kẻ kia lập tức biến đổi, lộ vẻ hoài nghi.

"Lão Vương, sao đi về mà tay không thế này?"

"Xui xẻo thật, đừng nhắc nữa. Đại ca đâu rồi? Ta có việc quan trọng cần báo với huynh ấy."

"Đang luyện bắn tên ở tầng dưới ấy."

"Được, chúng ta xuống đó trước."

Vương Minh đáp qua loa vài câu rồi vội vã rảo bước về phía đông hang núi.

Vách đá phía đông có độ dốc thoai thoải kéo dài xuống đáy, Vương Minh men theo con dốc ấy, chẳng mấy chốc đã tới được tầng thấp nhất của hang.

Tầng này có diện tích không kém cạnh gì tầng trên, cũng được sưởi ấm bởi một đống lửa, chỉ là quy mô nhỏ hơn đôi chút.

Cạnh đống lửa, hai người đang đứng đối diện với một tấm ván gỗ gắn trên vách, tay lăm lăm cánh cung, tư thế vô cùng tập trung.

"Đại ca, phía Hồng Mộc Lĩnh vừa xảy ra chuyện."

Nghe tiếng Vương Minh, cả hai cùng hạ cung xuống, đồng loạt quay đầu lại.

Cả hai đều ở độ tuổi trung niên, vóc dáng tương đồng, người gầy gò với đôi bàn tay đầy những vết chai sần do dùng cung lâu ngày.

Không chỉ vóc dáng mà ngay cả gương mặt họ cũng giống nhau đến bảy phần.

Điểm khác biệt duy nhất là người bên trái có một vết sẹo dài chừng một tấc vắt ngang mặt, kết hợp với làn da ngăm đen khiến ngừi này trông cực kỳ dữ tợn.

Ngược lại, người bên phải lại có nước da trắng trẻo hơn, thần thái ôn hòa và hiền hậu.

Vương Minh không chút do dự tiến thẳng về phía nam nhân bên phải.

Rõ ràng, vị "đại ca" mà gã nhắc đến chính là người này.

Thấy Vương Minh bước tới, người nọ nheo mắt lại, từ tốn lên tiếng hỏi:

"Có chuyện gì vậy?"

"Vừa rồi khi thuộc hạ đang đi hái Tinh quả ở khu vực rìa ngoài thì đụng độ ba kẻ bên doanh địa Đại Hạ."

"Là lão Đỉnh ư?"

"Không phải, là hai thằng con trai của ông."

Nghe câu trả lời của Vương Minh, Thạch Thanh hơi ngẩn người, sau đó ánh mắt bàng hoàng, gặng hỏi lại: "Hai đứa con của lão Đỉnh sao? Ngươi chắc chứ?"

Vương Minh suy ngẫm một chút rồi khẳng định chắc nịch: "Chắc chắn. Hai thằng nhóc đó thuộc hạ đều đã nhìn rõ mặt, đường nét rất giống lão Đỉnh, tuổi tác cũng khớp, chắc chắn là con ông."

"Hai đứa con trai của lão mới bao nhiêu tuổi chứ? Chỉ với mười ba người bên phía Đại Hạ đó, họ lấy đâu ra thịt Hàn thú dư thừa mà cho hai thằng nhỏ tu luyện cơ chứ?" Thạch Đông, kẻ nãy giờ vẫn im lặng lập tức kinh ngạc thốt lên.

Nhưng vừa dứt lời, y quay đầu lại thì bắt gặp gương mặt của đại ca Thạch Thanh đã trở nên vô cùng u ám.

Tuy tính tình Thạch Đông nóng nảy, bộc trực nhưng không hề ngốc, y nhanh chóng nhận ra điểm bất thường.

"Đại ca, huynh đang nghi ngờ con Tuyết Tông lần trước đã bị đám người lão Đỉnh nẫng tay trên?"

Vương Minh đập mạnh vào trán, vỡ lẽ ra: "Đúng rồi, chắc chắn là vậy! Phía Đại Hạ chỉ có mười ba người, thực lực kém xa chúng ta, bao năm qua chỉ biết nhặt nhạnh vài cái xác Hàn thú, bản thân họ còn chưa đủ ăn, lấy đâu ra thịt Hàn thú dư thừa cho lũ trẻ chứ? Chắc chắn là do con Tuyết Tông kia rồi!"

Cả ba người đi đến cùng một suy đoán, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi.

Lần trước vây săn con Tuyết Tông đó, bọn họ đã phải trả giá bằng ba mạng người, trong đó có cả tam đệ Thạch Không của Thạch Thanh.

Kết quả cuối cùng lại là tháo chạy thảm hại, công cốc hoàn toàn.

Giờ đây, khi biết doanh địa Đại Hạ đã hưởng trọn món hời lớn này, tâm trạng của bọn họ tồi tệ đến mức không cần nói cũng hiểu.

Không chỉ đơn thuần là nhặt được may mắn, mà rất có thể, ngay lúc bọn họ vây sát con Tuyết Tông đó, người của Đại Hạ đã nấp trong bóng tối từ bao giờ.

Chỉ chờ họ tháo chạy rồi mới nhảy ra ngư ông đắc lợi.

"Dám âm thầm giở trò đâm sau lưng ta. Mấy ngày nữa đến Hồng Mộc Lĩnh, ta sẽ đích thân dẫn đội. Ta phải xem thử rốt cuộc thực lực hiện tại của Đại Hạ đạt đến mức độ nào rồi."

Thạch Thanh cất giọng lạnh lẽo, vẻ mặt vốn ôn hòa nay đã sầm lại đáng sợ.

Thạch Đông và Vương Minh đứng cạnh cũng tức giận đến mức mặt mũi đỏ bừng.

Vì sao doanh địa Đại Thạch lại khẳng định chắc nịch rằng Tuyết Tông là món hời mà Đại Hạ tình cờ nhặt được ư?

Lý do thực ra vô cùng đơn giản, bởi lẽ các doanh địa lân cận khu vực Hồng Mộc Lĩnh đều quá yếu ớt.

Nơi duy nhất có khả năng duy trì hoạt động săn bắn ổn định để thu hoạch thịt và xương Hàn thú chỉ có vỏn vẹn một cái tên: doanh địa Lạc Cách, nơi sở hữu tới năm vị cường giả cấp Quật Địa.