Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Ta là nhị đại gia nhà lão Huyền Thiên..." Lý Chấn Nghĩa suýt chút nữa là thốt ra câu đó khi nghe thấy một giọng nói thỏ thẻ bên tai.

Hắn vừa mới khoanh chân ngồi ổn định thì ngẩng đầu lên, nương theo tia nắng hoàng hôn cuối ngày rọi qua khe cửa, đập vào mắt hắn là một khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh xắn.

Bảy tám nha hoàn trong phòng này đa số đều mới mười ba, mười bốn tuổi, có người nhìn mặt có vẻ còn nhỏ hơn nữa. Tại cái thời Đại Đường này họ thuộc tầng lớp tiện tịch, được thanh lâu của địa phương nuôi nấng từ bé.

Công việc hằng ngày là bưng trà rót nước cho các kỹ nữ có danh tiếng ở nơi này. Đợi đến khi đủ mười lăm tuổi, bọn họ sẽ được tổ chức lễ xuất các, chính thức có một màn ra mắt tại Đại Đường.

Tuy Lý Chấn Nghĩa còn lờ mờ về luật pháp thời này nhưng đạo đức cá nhân trong hắn vẫn trỗi dậy. Hắn vội vàng cúi gầm mặt, đảo mắt đi chỗ khác, tuyệt đối không dám nhìn những cô nha hoàn ăn mặc quá mức mát mẻ này.

"Ngại quá, ngại quá, ta chỉ là khách qua đường thôi." Lý Chấn Nghĩa lầm bầm: "Chẳng hiểu kiểu gì mà bị bọn họ bắt vào đây nữa."

Mấy nha hoàn này chẳng hề sợ người lạ, vô cùng hòa đồng. Nghe hắn nói thế, cả bọn xúm lại cảm thán, cũng khiến Lý Chấn Nghĩa thu hoạch được rất nhiều tin tức.

"Ngươi đúng là đen đủi!"

"Đúng rồi đó, mấy người kia thật là thô lỗ! Nhưng mà hào phóng thật đó!"

"Bọn họ đưa cho Vương giả mẫu hai cái bánh vàng to! Vàng thật tuyệt đối đó! Họ nói bao trọn gói cái lầu này hai ba ngày, rồi còn nhốt bọn ta vào đây, cơm bưng nước rót tận nơi."

"Không cần bọn ta hầu hạ, chắc là sợ bọn ta lắm miệng nói sai."

"Yên tâm đi, mấy người đó nhìn không giống kẻ xấu đâu, chỉ là sợ chúng ta nhìn rồi nói linh tinh thôi."

"Vương giả mẫu?" Lý Chấn Nghĩa không hiểu lắm.

Nha hoàn ban đầu nói chuyện với hắn nhanh nhảu đáp: "Bà ấy là đại quản gia của Noãn Phong Các bọn ta, bọn ta đều phải nghe lệnh Vương giả mẫu."

"À, ra là thế."

Lý Chấn Nghĩa gật gù, rồi thì thào: "Thôi các ngươi đừng bàn tán nữa, tai vách mạch rừng, cẩn thận bọn họ nghe thấy. Miễn bọn họ không lấy mạng chúng ta là tốt rồi."

Mấy nha hoàn nghe vậy thì rụt cổ sợ hãi.

Lý Chấn Nghĩa ra hiệu im lặng, nhưng thực chất… hắn đang vô cùng muốn thử xem cái gọi là tu hành có cảm giác như thế nào.

Nửa canh giờ sau.

Úi chà chà sướng quá đi mất!

Lý Chấn Nghĩa bừng tỉnh, trong mắt lóe lên một tia sáng. Một cảm giác kỳ diệu, huyền ảo chưa từng có lan tỏa khắp cơ thể hắn.

Thật không thể tin được!

Cái Buff "Cứ hễ làm việc là buồn ngủ" đeo bám hắn bao năm nay giờ hết tác dụng rồi, Lý Chấn Nghĩa tập trung nhìn kỹ. Trong không khí bỗng xuất hiện những luồng khí mỏng manh, không hình không sắc, nhưng kỳ lạ thay hắn lại thấy được chúng.

Linh khí?

Cảnh giới đầu tiên của tu hành là luyện khí ngưng thần. Bây giờ ta đã chính thức trở thành tu sĩ dự bị rồi, đang ở giai đoạn nạp khí trước cửa cảnh giới đầu tiên. Chỉ cần hít được luồng linh khí đầu tiên vào người, ta sẽ trở thành tiểu tu sĩ Luyện Khí cảnh rồi.

Vấn đề tới rồi đây...

Lý Chấn Nghĩa nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu rồi từ từ mở ra. Một luồng khí nhạt nhòa lững lờ trôi qua trước mặt hắn. Cái hiệu ứng hình ảnh này không tắt đi được sao? Sao lúc nào cũng nhìn thấy thế này!

Hắn đưa mắt nhìn quanh mấy nha hoàn ở góc phòng, đa số bọn họ đều đã nằm trên chiếu trần đánh một giấc cả rồi. Từng luồng linh khí mỏng manh cứ thế bay lơ lửng quanh người họ nhưng tuyệt nhiên chẳng có chút tương tác nào.

Thôi được rồi, có thể luôn nhìn thấy những linh khí này cũng không sao. Đợi sau này tu vi cao lên, chắc hắn có thể tự chủ động khống chế có thể nhìn thấy linh khí hay không nhỉ?

Sẵn lúc rảnh rỗi, Lý Chấn Nghĩa quyết định thừa thắng xông lên, thử xem đêm nay có thể thành công "nạp linh" luôn không. Hắn vừa định nhắm mắt thì ánh trăng ngoài cửa sổ lọt vào tầm mắt làm hắn thoáng ngẩn người.

Ánh trăng sáng trong trải dài trên nền gạch khá sạch sẽ, soi rõ cả những hạt bụi li ti nơi kẽ gạch mà chẳng ai thèm chú ý. Nếu là trước kia, tầm giờ này chắc chắn hắn đang… Thôi bỏ đi, chẳng qua là chút cảm xúc khó tiêu tan mà thôi.

Nếu phải dùng một cách giải thích sinh động cho loại cảm xúc này thì đại loại là mạch não đang khao khát một sự bùng nổ của vi điện lưu, một linh hồn cô đơn đang tìm kiếm sự an ủi trong nỗi độc hành!

Nói ngắn gọn cho nó vuông thì là... hắn muốn chơi điện thoại rồi. Lý Chấn Nghĩa sờ mũi, gãi cổ, nhắm mắt cố gắng lĩnh ngộ tinh đồ nhưng tâm không thể nào tịnh được.

Đại não của hắn đang liên tục khao khát được gột rửa bởi những đoạn video ngắn! Lượng hormone đang trực chờ được kích thích bởi những màn nhảy nhót sôi động!

“Không ngờ lại có triệu chứng cai nghiện.”

"Này!" Bên cạnh truyền đến tiếng gọi khẽ. Thiếu nữ bắt chuyện với hắn lúc nãy vẫn đang mở to đôi mắt trên tấm chiếu trần, dùng tay chống thân mình nhỏ nhắn, thầm thì hỏi: "Tiểu ca ca, huynh không ngủ được sao?"

Chẳng phải trời mới tối chưa bao lâu sao? Lý Chấn Nghĩa mỉm cười lịch sự, tiếp tục nhắm mắt đả tọa không màng tới việc tiếp chuyện đối phương.

Nào ngờ thiếu nữ kia lại càng hăng hái, ngồi dậy rón rén đi tới.

Noãn Phong Các là thanh lâu, tuy cô nương này chưa đến tuổi mười lăm nhưng cách ăn mặc đã bắt chước các vị tỷ tỷ xinh đẹp ở đây, trang phục cơ bản là một chiếc yếm ngắn phối với áo khoác nhỏ bên ngoài. Lúc này cô nương đi chân trần nên bước đi chẳng nghe chút tiếng động nào.

"Huynh đang làm gì vậy?" Cô nương kia dùng giọng thì thầm hỏi: "Cứ khoanh chân ngồi mãi thế này không thấy mệt sao?"

Lý Chấn Nghĩa bất đắc dĩ mở mắt, giơ tay ra hiệu mời sang bên cạnh, ý bảo cô nương hãy ngồi cách xa ba thước.

"Tiểu cô nương, chúng ta đừng ngồi gần quá, nam nữ thụ thụ bất thân."