Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Hả?" Tiểu cô nương nghiêng đầu, mái tóc dài buộc lỏng khẽ đung đưa, lẩm bẩm: "Các tỷ tỷ nói, đàn ông đều là quân tử nhưng phải chia thành ba loại."
"Loại thứ nhất gọi là ngụy quân tử, lúc không có người thì lao vào ngay, lúc có người thì đạo mạo trang nghiêm, lễ tiết vô cùng chu đáo."
"Loại thứ hai gọi là chân quân tử, loại này thì đọc sách đến lú người rồi, rõ ràng là cái thế có thể 'vui vẻ' một phen mà vẫn cứ phải giữ kẽ, hở ra là 'chi hồ giả dã'*, miệng lúc nào cũng nói gì mà không hợp với lễ nghi."
*Chi hồ giả dã lời nói kiểu văn vẻ, cổ lỗ sĩ, khó hiểu.
"Còn loại thứ ba này mới lợi hại, gọi là chúc quân tử."
"Ồ?" Lý Chấn Nghĩa hơi tò mò, hỏi nhỏ: "Ngụy quân tử hay chân quân tử thì ta hiểu nhưng 'chúc quân tử' là ý gì?"
"Huynh không biết đúng không, toàn là kiến thức thâm sâu thôi đấy." Tiểu cô nương ngẩng đầu cười đắc ý: "Là 'chúc' trong cây nến ấy, cái chỗ cần cứng thì cứng không nổi, toàn dùng mấy cái trò bẩn thỉu để hành hạ người ta thôi."
Lý Chấn Nghĩa lập tức hiểu ngay. Khuôn mặt thiếu niên đỏ bừng lên thay cho ngàn lời muốn nói. Tiểu cô nương "phì" một tiếng cười rộ lên, lầm bầm: "Biết ngay mà, huynh đúng là 'tiểu quân tử', vẫn chưa hiểu mấy cái chuyện này đâu rồi."
Hỏng! Hắn bị một tiểu cô nương cổ đại trêu chọc rồi.
Lý Chấn Nghĩa hừ một tiếng: "Cô nương còn nhỏ tuổi mà không học gì tử tế cả."
"Sao ta lại không học điều tử tế?" Tiểu cô nương ngồi bệt xuống cạnh hắn, cũng bắt chước tư thế khoanh chân, hạ giọng nhưng vẫn cố tranh luận: "Khi ta sinh ra đã mang tiện tịch, tổ tiên vốn là tàn dư của tiền triều. Nếu muốn học những điều tử tế thì điều tử tế đó là phải trở thành hoa khôi của nơi này!"
Lý Chấn Nghĩa vốn không muốn khuyên ai hoàn lương, nhưng đối với hai chữ “tiện tịch” lại cảm thấy hơi khó chịu, cau mày hỏi: "Vậy không còn con đường nào khác sao?"
"Tổ tiên ta không bị chu di cửu tộc đã là phúc đức lắm rồi, còn mong đường lối gì nữa." Tiểu cô nương khẽ thở dài, vẻ mặt lộ ra nét cô đơn khó tả.
Lý Chấn Nghĩa thấy thế cũng không đành lòng: “Vậy nếu có người chuộc thân cho cô nương thì sao?”
"Chuộc thân? Thì cũng chỉ là đi làm nô tỳ cho người ta thôi, từ nơi này bán ta đi nơi khác. Tuy nhiên..." Tiểu cô nương đảo mắt một cái, cười hì hì nói: "Nếu tiểu quân tử huynh sau này lớn lên thành đại quân tử, học rộng tài cao, đỗ đạt Trạng nguyên mà nhất quyết muốn nạp hồng nhan tri kỷ là ta đây về làm thiếp thì ta cũng có thể miễn cưỡng đồng ý đấy."
Lý Chấn Nghĩa hốt hoảng đứng phắt dậy né sang một bên: "Ai thèm nạp cô nương chứ... Không phải! Ai là hồng nhan tri kỷ của cô nương hả!"
"Lang quân, huynh định 'quất ngựa truy phong'*, ruồng bỏ thiếp sao?"
*Quất ngựa truy phong nghĩa đen là chỉ ngựa phi cực nhanh, lao đi vun vút. Nghĩa bóng trong câu này là phụ bạc không màng tình nghĩa, chỉ bỏ trốn là nhanh.
"Ta còn chưa nuôi nổi cái thân mình đây này!" Lý Chấn Nghĩa lùi thẳng vào góc phòng, cố tình nói lời nặng nề: "Ta chỉ là khách qua đường bị bắt nhầm thôi, ngày mai ta đi rồi. Có chỗ nào thất lễ mong cô nương lượng thứ, sau này chúng ta chắc cũng chẳng có dịp gặp lại đâu... Cô nương nhìn bộ dạng ta xem, giống kẻ có tiền vào đây uống rượu lắm chắc?"
Tiểu cô nương không giận cũng chẳng hờn, ngược lại còn làm mặt quỷ trêu hắn.
Lý Chấn Nghĩa vội vàng nhắm mắt đả tọa, hắn không dám tán gẫu tiếp nữa. So với mấy tiểu nha đầu thanh lâu này, một kẻ đến từ thời hiện đại như hắn lại bảo thủ giống y như mấy bức tượng cũ kỹ trong học viện Khổng Tử vậy!
Nhưng nhờ tiểu cô nương này quậy một trận, lòng Lý Chấn Nghĩa lại bình lặng lại. Hắn nhanh chóng nhập định, cảm nhận từng luồng linh khí, tham ngộ tinh đồ trong tâm trí, không ngừng thử "tóm" lấy một luồng khí nhưng mãi vẫn chưa tìm được bí quyết.
Tiểu cô nương kia cũng nhanh chóng về góc phòng ngủ tiếp. Đám cô nương xì xào bàn tán với nhau, có vẻ như đang khen Lý Chấn Nghĩa là người thú vị.
Thấm thoát đêm đã khuya.
Tùng... tùng! Tùng!
Ngoài tường xa xa vọng lại tiếng của phu canh: "Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa. Đã điểm canh hai!"
Lý Chấn Nghĩa bừng tỉnh khỏi trạng thái tham ngộ, hoạt động một chút đôi chân đã tê rần, định bụng nằm xuống làm một giấc thì bên tai bỗng nghe thấy tiếng chiêng quen thuộc.
Đoong!
Hắn rút cuộn tranh nhỏ ra xem, quả nhiên là Nhiệm vụ hằng ngày đã cập nhật.
[Nhiệm vụ hàng ngày: Tìm ra kẻ có ngộ tính căn cốt cao nhất trong Noãn Phong Các, dẫn người đó rời đi trước giờ Ngọ hôm nay.
Phần thưởng: Ba thỏi bạc.
Hình phạt thất bại: Không có.
Lưu ý: Đây là nhiệm vụ cơ duyên, có người này tương trợ sẽ đạt được hiệu quả gấp đôi. Dùng ngón trỏ bên tay phải có thể chọn mục tiêu để giám định.]
"Hừm..."
Lý Chấn Nghĩa trầm ngâm một hồi lâu.
Ừm, phải nói sao nhỉ, có phải cái Huyền Thiên lão tặc kia vừa mới đọc vài quyển sách, học được cái gọi là "xung đột kịch tính" với "kịch bản trùng hợp" nên bắt đầu gượng ép tình tiết không?
Trời ạ, cái nhiệm vụ vừa được giao này còn có thể ám chỉ lộ liễu hơn được nữa không?
Tiểu cô nương trêu chọc hắn suốt đầu buổi tối kia chẳng phải sắp trở thành đồng đội của hắn sao? Ngay từ đầu đã tạo thiết lập nhân vật luôn rồi.
Lý Chấn Nghĩa nhíu mày suy nghĩ hắn lặng lẽ giơ ngón trỏ tay phải lên, nhắm thẳng về phía tiểu cô nương đang ngủ khì với tư thế chẳng mấy duyên dáng kia.
Tút!
Trong mắt hắn, hình dáng cô nương hiện lên một vòng sáng màu đỏ.
Hả? Lý Chấn Nghĩa nhấn thêm hai cái nữa, trên vòng tròn đỏ hiện lên một dấu X chà bá.
Cái này không đúng nha! Với chỉ số thông minh của lão Huyền Thiên kia, đáng lẽ không đủ trình độ để tạo ra cái kiểu kịch bản "phản hệ thống" hay "cua gắt" thế này chứ...
Kẻ có ngộ tính căn cốt cao nhất ở đây, nếu không phải là tiểu cô nương hướng ngoại lanh lợi này thì còn có thể là ai? Không lẽ là con mèo đang đứng trên bệ cửa sổ kia? Mà con mèo này ở đâu ra thế nhỉ?
Ting ting!
Tiếng thông báo giòn giã vang lên bên tai. Nụ cười của Lý Chấn Nghĩa cứng đờ ngay lập tức. Theo hướng ngón tay, hắn nhìn trân trân vào con mèo mướp đang đứng trên bệ cửa sổ.
Con mèo kia đang thong thả nhấc chân trước lên liếm láp, xung quanh người nó tỏa ra một tầng hào quang màu xanh lá cây mà chỉ có Lý Chấn Nghĩa mới thấy được.