Vừa Xuyên Không Hệ Thống Liền Cho Công Pháp Song Tu
Chương 73. Đều Có Vết Hằn Rồi
Sau khi Vương Thư Nguyệt hôn Mộc Thần Dật xong, nép vào lòng hắn, cảm giác tội lỗi trong lòng lại càng thêm sâu sắc!
Nàng không sợ người khác nói mình lẳng lơ bất chính, không sợ người ta chê trách mình câu dẫn kẻ trạc tuổi con trai, nàng chỉ sợ duy nhất một điều là có lỗi với Mộc Lệ Dao.
Nàng lắc đầu, định tiếp tục khuyên nhủ Mộc Thần Dật.
“Tên súc sinh kia đối xử với Dao nhi từ trước đến nay vẫn không tệ, lần này hắn chọn phu quân cho Dao nhi tuy là vì bản thân hắn, nhưng cũng đã hao tâm tổn trí cân nhắc cho con bé, chỉ là ta không muốn nhìn thấy Dao nhi bị hắn lợi dụng.”
“Ngươi hãy dẫn Dao nhi đi đi! Tên súc sinh kia nếu biết Dao nhi có thể chất đặc thù thì chắc chắn lại muốn mượn con bé để leo lên cao hơn!”
Vương Thư Nguyệt thực ra cũng muốn tránh mặt Mộc Thần Dật, đêm nay hai người tuy chưa đi quá giới hạn cuối cùng, nhưng trên thực tế đã là có lỗi với Mộc Lệ Dao rồi.
Mộc Thần Dật lắc đầu, suy nghĩ một lát rồi nói: “Tỷ tỷ, ta và Dao nhi chắc chắn sẽ không đi đâu.”
“Ngươi muốn làm gì?”
“Tỷ tỷ cứ đem chuyện của Dao nhi nói cho tên cẩu tặc kia biết là được, qua Tết một cái là Dao nhi tròn mười sáu tuổi, có thể gia nhập tông môn rồi.”
Mộc Thần Dật nói: “Đến lúc đó, tên cẩu tặc kia ắt sẽ tìm cách đưa Dao nhi vào một tông môn danh tiếng, điều này cũng có lợi cho Dao nhi.”
“Chờ tới lúc đó, ta lại nghĩ cách giải quyết hắn là xong.”
Vương Thư Nguyệt cau mày, lo lắng nói: “Không được! Mấy hôm trước hắn đã đột phá lên Vương Cảnh tứ trọng rồi, ngươi không phải đối thủ của hắn đâu. Ngươi mà xảy ra chuyện gì thì ta... thì Dao nhi nhà ta biết làm sao?”
Mộc Thần Dật khẽ cười, hai mẹ con nhà này nói chuyện quả thực rất giống nhau.
Hắn nói: “Tỷ tỷ cứ yên tâm đi! Ta sẽ không làm bậy đâu, càng không bao giờ bỏ mặc tỷ và Dao nhi.”
“Ngươi chỉ cần đối xử tốt với Dao nhi là được rồi.”
Trong lòng Mộc Thần Dật tính toán dĩ nhiên vẫn là hạ độc Mộc Thiên Hành, có Thần Ẩn Nhẫn thì chuyện này đối với hắn không quá khó khăn, nhưng thời điểm ra tay thì phải nắm bắt thật chuẩn xác.
Mộc Vương phủ gia đại nghiệp đại, có Mộc Thiên Hành tọa trấn thì người trong thành không dám nhòm ngó tới Mộc gia, nhưng một khi Mộc Thiên Hành chết đi thì Mộc Vương phủ này sẽ hữu danh vô thực ngay.
Đến lúc đó, kết cục của những người trong phủ e rằng đều chẳng ra sao, đặc biệt là thê thiếp và con cái của Mộc Thiên Hành.
Cho nên trước khi làm việc đó, hắn phải nghĩ cách giúp Vương Thư Nguyệt nâng cao tu vi lên Vương Cảnh.
Điểm này không khó, có thể đưa công pháp Nguyên Linh Bảo Lục cho Vương Thư Nguyệt, lại thêm vài giọt Đại Đế tinh huyết, qua vài tháng chắc là được.
Khó là khó ở chỗ Mộc Lệ Dao không hề hay biết ân oán giữa phụ mẫu nàng, nếu Mộc Thiên Hành mất mạng, Mộc Lệ Dao chắc chắn sẽ đau đớn muốn chết.
Quan trọng nhất là nếu Mộc Lệ Dao thông qua chuyện trúng độc mà đoán ra là do hắn ra tay thì đến lúc đó biết giải thích thế nào?
Mộc Thần Dật nhìn sang Vương Thư Nguyệt, nói: “Tỷ tỷ, có muốn tự tay giết chết Mộc Thiên Hành không?”
Ánh mắt Vương Thư Nguyệt chợt lạnh, nhưng sau đó liền ảm đạm đi rất nhiều.
“Nằm mơ cũng muốn, nhưng tu vi của ta quá thấp, không giết nổi hắn.”
Mộc Thần Dật nói: “Tu vi có thể nâng lên, còn có thể hạ độc hắn nữa! Đến lúc đó chúng ta có thể diệt trừ hắn rồi.”
Vương Thư Nguyệt nghe đề nghị của Mộc Thần Dật thì tự nhiên có chút dao động, nhưng sau đó vẫn lắc đầu.
Tu vi tăng tiến không phải chuyện một sớm một chiều, nàng muốn đột phá lên Vương Cảnh thì còn cần rất nhiều thời gian.
Hơn nữa Mộc Thiên Hành trước nay luôn cẩn thận dè dặt, hạ độc cũng không phải chuyện dễ dàng.
Nàng sợ Mộc Thần Dật nhất thời kích động, việc không thành thì thôi lại còn chuốc vạ vào thân, như vậy thì quá không đáng, liền vội vàng khuyên can: “Ngươi đừng có làm bậy, ngươi xảy ra chuyện thì Dao nhi sẽ đau lòng lắm đấy!”
Mộc Thần Dật hỏi: “Nàng thì không đau lòng sao?”
Hắn vừa nói vừa cúi xuống hôn lên môi Vương Thư Nguyệt một cái.
“Tiểu hỗn đản!”
Sau đó Mộc Thần Dật không nhắc tới những chuyện này nữa, hắn còn phải tính toán cho thật kỹ càng mới được.
Gần lúc tảng sáng, Mộc Thần Dật mới lén lút chuồn ra khỏi phòng Vương Thư Nguyệt.
Vương Thư Nguyệt nhìn Mộc Thần Dật rời đi, nằm lại trên giường, ôm lấy ngực, nhìn vết đỏ ửng trước ngực, đó là do Mộc Thần Dật vừa rồi trước khi đi đã dùng sức bóp mạnh một cái để lại.
“Tiểu hỗn đản kia cũng không biết nhẹ tay một chút, đều có vết hằn rồi.”
Nàng đặt tay lên ngực mình, gò má ửng hồng chẳng khác nào thiếu nữ e ấp khi được tình lang nắm tay.
Nhưng ngay sau đó nàng lại rơi vào ảm đạm đau thương.
Mộc Thần Dật rất nhanh đã quay trở về phòng mình.
[Dật ca, đó rõ ràng là người đầu tiên thật lòng không hề từ chối ngươi đấy.]
“Ta biết!”
[Vậy tại sao ngươi lại...?]
“Lúc đó ta mà không dừng tay mà tiếp tục làm tới, nàng nhất định sẽ nghĩ ta thấy sắc nổi lòng tham, sẽ tổn thương đến nàng. Nàng đã đủ đáng thương rồi, ta cứ từ từ vững chắc mà tới thì hơn!”
[Nói đến đáng thương thì phải là Mộc Thiên Hành mới đúng, ngươi chiếm tiện nghi của vợ người ta, lại còn muốn câu kết với vợ người ta để mưu hại người ta, ngươi đúng là một kẻ tàn nhẫn a!]
“Cái loại súc sinh đó, giết cũng chẳng sao.”
Mộc Thần Dật thầm nghĩ: Nói đi cũng phải nói lại, ta với Mộc Thiên Hành đều chẳng phải thứ tốt lành gì, hắn dùng vũ lực với Vương Thư Nguyệt, còn ta hồi trước cũng từng bức bách Dao nhi.
[Phát hiện đạo tâm của ký chủ có chút dao động, xin ký chủ nhất định phải điều chỉnh lại tâm thái.]
[Dật ca, đừng có ngốc, hai người không giống nhau, ít nhất ngươi đối với Mộc Lệ Dao là thật lòng. Hắn là nhất thời thấy sắc nổi lòng tham, còn ngươi đối với Mộc Lệ Dao là tình sâu bén rễ, mưu đồ đã lâu a!]
Mộc Thần Dật thầm nghĩ: Ta đúng là thích Dao nhi, nhưng tình cảm này thực sự sâu đậm đến vậy sao?
[Sâu hay không tự ngươi không biết chắc? Ngươi có thể dung túng cho Mộc Lệ Dao làm loạn với ngươi, thử đổi thành Vương Thi Mộng hoặc con bé Tiểu Nguyệt kia xem, ngươi có cho bọn họ sắc mặt tốt không?]
“Cái đó thì không đời nào!”
[Thế là xong rồi còn gì, Mộc Lệ Dao từ sớm đã là sự tồn tại không thể thiếu, không thể thay thế trong lòng ngươi rồi!]
“Thì ra là thế!” Mộc Thần Dật nghĩ tới Mộc Lệ Dao: Hì hì... Dao nhi... Dao nhi của ta...
[Phát hiện đạo tâm của ký chủ đã vững vàng, lại là một ngày tràn đầy năng lượng tích cực!]
“Hiện tại trước tiên phải giúp tỷ tỷ thức tỉnh thể chất, để có thể nhanh chóng tăng tiến và củng cố cảnh giới, như vậy mới đảm bảo nàng có thể tự tay giết chết Mộc Thiên Hành.”
“Sau lần này coi như đã nước chảy thành sông rồi, tối nay lại qua giúp nàng thức tỉnh thể chất.”
[Mấy ngày này ngươi có đi cũng vô dụng thôi!]
“Ý gì đây?”
[Đến lúc đó ngươi tự khắc sẽ biết.]
Mộc Thần Dật nói tiếp: “Ngươi đưa ta ba giọt Đại Đế tinh huyết đi.”
[Tự ngươi mở giao diện hệ thống ra mà đổi chứ!]
“Nói với ngươi là bởi vì ta không định tốn Điểm hệ thống!”
[Thế này không được đâu, không đúng quy định!]
“Hồi ở trong đồi núi ngươi gài bẫy ta suốt dọc đường, ta còn chưa tính sổ với ngươi đâu, ngươi đưa ba giọt ra đây thì chuyện cũ bỏ qua.” Mộc Thần Dật hung dữ đe dọa: “Nếu ngươi không chịu đưa ra thì hừ hừ! Ta khuyên ngươi đừng có rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!”
[Ngươi chỉ giỏi đe dọa ta thôi!]
“Mau đưa ra đây!”
[Cho ngươi đấy!]
Mộc Thần Dật nhận lấy Đại Đế tinh huyết, cất cẩn thận vào trong bình ngọc.
“Được rồi, hết việc của ngươi rồi, lui về đi!”
[???]
[Ăn sạch sành sanh xong là đập nồi! Qua cầu rút ván, ngươi chơi chiêu này đúng là đỉnh thật đấy!]
“Thôi được rồi, về đi! Bây giờ làm gì có trò vui gì, ngươi thò ra cũng vô dụng!”
[Hừ!]
Mộc Thần Dật khẽ mỉm cười, trước kia cách đối xử với hệ thống chưa được chuẩn cho lắm.
Cái hệ thống này, ngươi phải đối xử với nó không nóng không lạnh mới được!
Ngươi đối tốt với nó thì nó được đằng chân lân đằng đầu, ngươi mắng nó thì nó nghe chừng lại càng hưng phấn hơn.