Vừa Xuyên Không Hệ Thống Liền Cho Công Pháp Song Tu

Chương 74. Nằm Mơ Cũng Chưa Thấy Nhiều Tiền Như Vậy

Mộc Thần Dật nằm trên giường, vẫn còn đang hồi tưởng lại những chuyện xảy ra trong đêm, sau đó liền đột ngột bật dậy vỗ đùi một cái.

“Vãi chưởng, sao lại quên béng mất chuyện của tên hắc y nhân rồi!”

Hắn lập tức bước ra cửa phòng, nhưng nhìn ra ngoài thì trời đã sáng tỏ, đành phải lui trở vào.

Trời sáng rồi thì người đông mắt nhiều, không tiện cho hắn đi thăm dò.

“Chỉ đành đợi đến tối thôi, hy vọng người nọ vẫn chưa rời đi!”

Buổi chiều, Mộc Thần Dật rời khỏi Mộc Vương phủ, đi tới tiểu viện mà hắn đã mua. Lúc tới trước cửa, hắn phát hiện then cửa không khóa.

Gia đình nhị thúc của hắn đã dọn tới rồi, nghe tiếng động trong sân thì hình như đang quét dọn sân bãi.

Mộc Thần Dật hít sâu một hơi, liền bước tới, đẩy cổng bước vào.

Mộc Tiểu Tình nghe thấy tiếng động, quay đầu lại nhìn thấy Mộc Thần Dật bước vào liền lập tức vứt cây chổi sang một bên, chạy ùa tới.

“Ca, muội còn đang tính dọn dẹp xong xuôi sẽ qua tìm huynh đấy!”

“Ta đoán chừng cả nhà cũng đã tới rồi nên qua xem sao.”

Lúc này, một người đàn ông trung niên cùng một thanh niên từ trong nhà bước ra.

Mộc Thần Dật vừa nhìn là nhận ra ngay, người đàn ông trung niên chính là “nhị thúc” Mộc Thiên Chí của hắn, còn thanh niên kia là con trai của Mộc Thiên Chí tên là Mộc Thần Quang.

Hắn lập tức tiến lên chào hỏi: “Nhị thúc, đại ca.”

Mộc Thiên Chí cười nói: “Thần Dật, mau vào nhà đi!”

Mộc Thần Quang thì kéo tay Mộc Thần Dật, nói: “Tiểu Dật, khá lắm nha! Đã lăn lộn giỏi giang đến mức này rồi, mua được cả nhà trong thành cơ đấy.”

Mộc Thần Dật cười đáp: “Đâu có, so với đại ca thì đệ vẫn còn kém chút.”

“Khá khen cho cái thằng nhóc thối này, dám trêu chọc cả ta rồi!”

“Đâu dám đâu dám!”

Hai người vừa nói vừa cười bước vào trong phòng.

Trên chiếc ghế trong phòng có một phụ nữ trung niên đang ngồi, vẻ mặt tiều tụy, sắc mặt trắng bệch.

Mộc Thần Dật bước tới: “Nhị thẩm.”

Người phụ nữ nói: “Tiểu Dật tới rồi đấy à, mau lại đây để thẩm nhìn xem nào.”

Bà nắm lấy tay Mộc Thần Dật, cẩn thận nhìn từ trên xuống dưới một lượt, sau đó lại sờ nắn khắp người hắn, mới cười nói: “Tiểu Dật lớn tướng vạm vỡ ra rồi, thẩm cũng yên tâm.”

“Nhị thẩm, con ở bên ngoài rất tốt, người không cần phải lo lắng đâu.”

Mộc Thần Dật sau đó lấy ra một tấm ngân phiếu đưa cho Mộc Thiên Chí, nói: “Nhị thúc, người mau mời đại phu về khám cho nhị thẩm đi.”

Tình trạng của nhị thẩm hắn rõ ràng là rất tệ, cái chân bị thương vẫn còn băng bó, hiển nhiên là vẫn còn vấn đề lớn.

Mộc Thiên Chí nhìn tấm ngân phiếu một trăm lượng trong tay, hỏi: “Nhiều thế này, Thần Dật, con lấy tiền này ở đâu ra?”

“Đều là Lục tiểu thư trong phủ thưởng cho con đấy ạ.”

Mộc Thần Dật tùy tiện tìm một cái cớ.

“Nhị thúc, bệnh tình của nhị thẩm không thể kéo dài được đâu, người phải nhanh chóng mời đại phu!”

Lúc này, người phụ nữ liền nói: “Bố nó à, tôi không sao đâu, số tiền này không được động vào, giữ lại để hỏi vợ cho Tiểu Dật.”

Mộc Thiên Chí gật đầu nói: “Bà nói phải, đại ca bọn họ mất sớm, Tiểu Dật nay cũng sắp mười sáu rồi, chúng ta quả thực nên tính chuyện cưới xin cho nó.”

Mộc Thần Quang nói: “Cha, con nha đầu nhà họ Lưu hồi trước chơi thân với Tiểu Dật lắm, hay là qua bên đó ướm thử xem.”

“Ngày mai ta sẽ về thôn, nhờ người qua đó mối lái.”

Mộc Thiên Chí trước kia không dám nghĩ tới chuyện này, con trai ông lớn hơn Mộc Thần Dật mấy tuổi còn chưa thành gia lập thất, nhưng bây giờ có tấm ngân phiếu này trong tay, dĩ nhiên là có đủ tự tin rồi.

Lúc này, Mộc Tiểu Tình ở bên cạnh liền nói: “Cha, hôm qua ca ca bảo muội nhắn lại với Lưu tỷ tỷ là đừng đợi huynh ấy nữa, tìm người tốt mà gả đi, tối qua muội đã sang nói rồi.”

Mộc Thiên Chí vừa nghe thấy thế liền cởi giày ra định đánh Mộc Tiểu Tình.

“Cái con nhóc ranh này, mày không thêm dầu vào lửa thì chết à!”

Mộc Tiểu Tình vội vàng trốn ra sau lưng Mộc Thần Dật, nói: “Cha, là ca ca bảo muội đi nói mà! Cùng lắm thì sau này muội làm vợ ca ca là được chứ gì!”

Mộc Thần Dật nghe vậy thì nhăn mày lại, chuyện này sao càng nói càng đi xa quá thế? Biết thế này cứ để bọn họ ở lại trong thôn cho xong!

Thành thân là chuyện của rất lâu sau này, bây giờ mà thành thân thì chẳng phải sẽ bỏ lỡ biết bao nhiêu điều hay ho sao?

Hắn lập tức nói: “Nhị thúc, là con bảo Tiểu Tình đi nói đấy, chuyện này không trách con bé được!”

Mộc Thiên Chí thở dài một tiếng, xỏ lại chiếc giày vào chân.

“Thần Dật, con cứ yên tâm, ngày mai ta sẽ sang Lưu gia.”

“Nhị thúc, số tiền này người cầm đi chữa thương cho nhị thẩm đi, con còn nhỏ, chưa vội cưới xin đâu.”

...

Dưới sự kiên trì giải thích của Mộc Thần Dật, chuyện này rốt cuộc mới tạm thời lắng xuống.

Sau đó Mộc Thần Dật gọi Mộc Thiên Chí ra ngoài sân.

Mộc Thần Dật lấy ra một tấm ngân phiếu một ngàn lượng đưa qua. Một ngàn lượng tuy không phải quá lớn nhưng cũng đủ cho gia đình bốn người này chi tiêu ăn mặc thoải mái cả đời.

Mộc Thiên Chí nhìn thấy mệnh giá thì suýt chút nữa ngất xỉu, đời ông nằm mơ cũng chưa từng thấy nhiều tiền đến mức này!

“Thần Dật, cái này... cái này cũng là tiểu thư trong vương phủ thưởng sao?”

“Nhị thúc, người đừng hỏi nhiều nữa, nguồn gốc số tiền này không có vấn đề gì đâu, người cứ yên tâm mà dùng.”

“Thế này không được, ta cất đi cho con, sau này con lấy vợ còn cần dùng tới.”

“Nhị thúc, chỗ con vẫn còn, chỗ này là đưa cho cả nhà.”

Mộc Thần Dật nói: “Nhị thúc, ở trong thành không giống như ở trong thôn chúng ta, mọi chuyện đều phải cẩn thận. Số tiền này người giữ lấy, đừng nói cho ai biết, ngộ nhỡ bị người ngoài dòm ngó sẽ sinh ra tai họa.”

Mộc Thiên Chí ngơ ngác gật đầu, mắt vẫn dán chặt vào tấm ngân phiếu.

Mộc Thần Dật nói tiếp: “Nhị thúc, hiện giờ con làm việc trong Mộc Vương phủ, sau này e là không thể thường xuyên tới hiếu kính mọi người được.”

Mộc Thiên Chí nói: “Không sao, chỉ cần con bình bình an an là ta với nhị thẩm con mãn nguyện rồi, hơn nữa bên cạnh chúng ta còn có Thần Quang và Tiểu Tình, con cứ yên tâm đi!”

“Nhị thúc, làm việc trong vương phủ, nói không chừng ngày nào đó sẽ đắc tội với người ta, cho nên người nhất định phải dặn dò người trong nhà, tuyệt đối đừng nói có quan hệ với con, vạn nhất ngày nào đó con xảy ra chuyện cũng không đến mức liên lụy tới mọi người.”

Mộc Thiên Chí gật đầu, thở dài nói: “Nhị thúc hiểu mà.”

Ông cũng từng nghe nói, hạ nhân ở những nhà quyền quý một khi đắc tội với chủ nhân thì có kẻ bị đánh chết, có kẻ bị đuổi đi, lại có kẻ bỗng dưng mất tích không thấy tăm hơi.

Mộc Thần Dật dặn dò thêm vài chuyện nữa rồi mới từ biệt nhị thúc và nhị thẩm.

Giải quyết xong chuyện của “người thân”, hắn chỉ cảm thấy cả người nhẹ nhõm sảng khoái hơn hẳn, tháo gỡ được một mối bận lòng, cảm giác tâm cảnh cũng có chút tăng tiến.

Mộc Thần Quang nhìn theo bóng lưng Mộc Thần Dật đi xa, nói: “Tiểu Dật thay đổi nhiều thật đấy, chẳng giống ngày xưa chút nào.”

Mộc Thiên Chí nói: “Thần Dật lớn rồi, có tiền đồ rồi, phụ mẫu nó dưới suối vàng cũng có thể an lòng nhắm mắt.”

Mộc Tiểu Tình nói: “Cha, sau này không được đi tìm ca ca nữa sao?”

“Không được, trừ phi thực sự có chuyện lớn! Ca ca con ở bên ngoài không dễ dàng gì, chúng ta cố gắng đừng gây thêm phiền phức cho nó, đặc biệt là con đấy, nhớ kỹ cho ta!”

“Con nhớ rồi.”

Thời gian thấm thoát trôi tới đêm muộn.

Mộc Thần Dật thay một bộ dạ hành y, che kín mặt, lén lút chuồn ra khỏi tiểu viện của Mộc Lệ Dao, sau đó đi tới tiểu viện mà đêm qua tên hắc y nhân từng ghé vào.

Hắn rón rén đi tới trước cửa phòng chứa đồ, mở cửa bước vào rồi tiện tay khép cửa phòng lại.

Bên trong phòng tối đen như mực, nói là giơ tay không thấy năm ngón cũng chẳng ngoa.

Mộc Thần Dật chậm rãi bước tới phía trước, ngay sau đó hắn liền cảm nhận được một luồng hàn ý ập tới, một thanh đao đã kề sát vào cổ hắn.

Hắn lập tức giả vờ sợ hãi nói: “Đại hiệp, tha mạng a!”

“Đừng nhúc nhích! Ngươi tới đây làm gì?”