Vừa Xuyên Không Hệ Thống Liền Cho Công Pháp Song Tu
Chương 75. Nàng Hẳn Là Không Để Ý Chứ?
Mộc Thần Dật ngẩn ra, đối phương hóa ra lại là một nữ nhân, bất giác cau mày, nữ nhân nhiều quá cũng không tốt chút nào! Cầu xin sắp xếp ít lại giùm đi! Cái thắt lưng này chịu không nổi đâu!
Hắn vội vàng nói: “Nữ hiệp, ta... ta chỉ muốn trộm ít đồ thôi mà!”
Nữ tử hỏi: “Trộm đồ mà lại chạy vào phòng chứa tạp vật làm gì? Ngươi coi ta là kẻ ngu dễ lừa chắc?”
Mộc Thần Dật run rẩy nói: “Nữ hiệp, ta trước giờ đã vào Mộc Vương phủ bao giờ đâu, làm sao biết đây là phòng chứa đồ chứ! Nơi này rộng lớn như vậy, ta chỉ tùy tiện chọn bừa một gian phòng chui vào thôi!”
Nữ tử ngẫm nghĩ thấy cũng có lý, đêm qua trước khi vào đây nàng cũng đâu ngờ đây là phòng chứa đồ tạp nham.
Nàng không nghĩ ngợi nhiều, liền thu đao lại.
Dù sao trên người đối phương không có lấy một chút dao động tu vi, cho dù nàng đang mang trọng thương thì đối phó với một kẻ phàm nhân bình thường chắc chắn chẳng có chút vấn đề nào.
Nàng móc từ trong ngực ra một tấm ngân phiếu, sau đó nói: “Cầm lấy tiền rồi mau cút đi! Sau này đừng có làm mấy trò trộm gà bắt chó này nữa, nếu còn để ta bắt gặp lần nữa, tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi đâu!”
Mộc Thần Dật nhận lấy ngân phiếu, mệnh giá một trăm lượng, tấm lòng của nữ nhân này cũng tốt quá mức rồi đấy chứ!
Thế này thì bảo hắn hạ thủ thế nào đây?
Nếu ra tay với một nữ tử thế này, lương tâm của hắn ắt hẳn sẽ bứt rứt không yên mất.
Hắn cầm lấy ngân phiếu, vội vàng khom lưng nói: “Đa tạ nữ hiệp, ta nhất định sẽ sửa đổi tâm tính, làm lại cuộc đời.”
Lời nói ra quả thực tràn đầy cảm xúc chân thành.
“Nữ hiệp, xin nhận của tại hạ một lạy.”
Mộc Thần Dật vừa nói vừa làm bộ quỳ xuống dập đầu.
Nữ tử vốn chỉ là tiện tay làm việc thiện, không hề nghĩ tới việc đối phương sẽ cảm tạ long trọng như vậy, tự nhiên vội vàng vươn tay ra đỡ lấy Mộc Thần Dật.
Bàn tay nàng vừa mới chạm vào cánh tay Mộc Thần Dật thì đã thấy đối phương đột ngột vươn ngón tay ra, điểm thẳng vào lồng ngực nàng.
Nữ tử cả kinh, lập tức muốn lùi về sau, nhưng ở khoảng cách gần như thế này xem như đã chẳng còn đường lui, nữ tử nếu lựa chọn phản kích thì may ra còn có tác dụng, chứ lùi bước thì chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Ngón tay của Mộc Thần Dật dễ dàng điểm trúng lên người đối phương.
Linh khí trong cơ thể nữ tử trong nháy mắt không thể vận chuyển, thân thể mềm nhũn ra.
Mộc Thần Dật lại điểm thêm vài cái lên trán và khắp các khiếu huyệt toàn thân nàng, lúc này mới hài lòng gật đầu, như vậy là an toàn rồi.
[Lương tâm của ngươi không phải sẽ bứt rứt không yên sao?]
“Ta vứt nó đi rồi, giữ lại chỉ tổ thêm phiền chứ chẳng được cái tích sự gì.”
[...]
Mộc Thần Dật quay sang nói với nữ tử: “Nữ hiệp, lần sau ra ngoài nhớ phải cẩn thận hơn đấy, tính cảnh giác của nàng kém quá!”
Nữ tử toàn thân tê liệt, ngã ngồi bệt xuống đất, tức giận đến tột cùng.
“Cẩu tặc, ngươi dám ám toán ta!”
Đối phương lại dám ẩn giấu tu vi, điều này thực sự nằm ngoài dự liệu của nàng. Nàng cũng không thể hiểu nổi, một kẻ ở nơi thâm sơn cùng cốc nhỏ bé này sao lại có được thủ đoạn bậc này?
Mộc Thần Dật nói: “Cô nương nói vậy là sai rồi, ta là đường đường chính chính ra tay ngay trước mặt, làm gì có chuyện ám toán ở đây?”
“Hơn nữa, cô nương ra ngoài bôn tẩu, chẳng lẽ lại trông mong gặp được toàn là chính nhân quân tử sao, sẽ không ngây thơ thế chứ?”
Nữ tử tức giận khôn cùng nhưng cũng chẳng biết nói gì để phản bác, nàng không thể vận chuyển linh khí, căn bản không cách nào chống lại đối phương.
Quan trọng nhất là căn cứ theo dao động linh khí khi đối phương ra tay vừa rồi, tu vi của hắn rõ ràng là Linh Cảnh đỉnh phong.
Nàng đang mang trọng thương, cho dù có vận chuyển được linh khí thì cũng chưa chắc đã là đối thủ của hắn.
“Ngươi muốn làm gì?”
Mộc Thần Dật cười nói: “Đêm dài đằng đẵng, cô nam quả nữ thế này, hắc hắc hắc... còn cần ta phải nói thẳng ra sao?”
Nữ tử nghe vậy liền lập tức chửi ầm lên: “Ngươi... đồ súc sinh!”
Mấy lời vừa rồi của Mộc Thần Dật thực ra chỉ là dọa nạt đối phương một chút mà thôi, dù sao hắn cũng chẳng phải loại ma đói khát sắc, không thể thấy nữ nhân nào cũng lao vào được.
Hắn đã dùng Thám Trắc Chi Nhãn xem qua rồi, thiên tư của nữ nhân này quả thực không tệ, có tới 48 điểm, chỉ tiếc là không có thể chất đặc thù.
“Nàng có thể la lớn hơn một chút, nếu như kinh động đến những người khác kéo tới, với trạng thái hiện tại của nàng thì e là khó mà sống sót rời khỏi đây được đâu.”
Nữ tử cau mày, trong lòng vẫn không ngừng mắng chửi Mộc Thần Dật, nhưng thanh âm đã nhỏ đi rất nhiều.
Mộc Thần Dật cúi người xuống, tiện tay giật phăng chiếc khăn che mặt của đối phương ra, sau đó lấy ra một khối linh thạch để chiếu sáng.
“Ừm! Cô nương trông xinh đẹp thật đấy!”
“Cẩu tặc!”
Mộc Thần Dật khẽ mỉm cười, sau đó nói: “Bây giờ nàng có hai lựa chọn, một là giao nộp hết đồ tốt trên người ra, ta tha mạng cho nàng; hai là sau khi chúng ta “hắc hắc” xong xuôi, ta tự mình lục soát tìm đồ.”
“Nàng muốn chọn cái nào?”
Nữ tử cắn răng hỏi: “Ngươi nói lời có giữ lời không?”
Mộc Thần Dật đường hoàng đĩnh đạc đáp: “Hàn Minh ta là một trang chính nhân quân tử, há lại là kẻ nuốt lời thất tín?”
Nữ tử vô cùng khinh bỉ, chính nhân quân tử, bằng vào ngươi sao? Ngươi chơi không đẹp, ngươi chuyên đánh lén, đồ tiểu nhân rác rưởi!
“Đồ đạc đều ở trong nhẫn trữ vật trên tay ta, ngươi có thể lấy đi, hy vọng ngươi giữ đúng lời hứa, bằng không ta biến thành quỷ cũng không tha cho ngươi.”
Mộc Thần Dật ngẩn ra một chút, câu nói này nghe quen tai quá, hắn chợt nhớ ra trước kia Đơn Mẫn cũng từng nói câu tương tự, rồi sau đó biến thành quỷ thật.
“Yên tâm đi, người như ta chẳng có ưu điểm gì lớn, chỉ được cái không biết lừa người bao giờ!”
Hắn tháo chiếc nhẫn trên tay nữ tử xuống rồi cất thẳng vào túi.
Nữ tử nói: “Đồ đạc ngươi đã lấy rồi, có thể thả ta ra được chưa?”
Mộc Thần Dật lắc đầu, nói: “Trên người nàng còn có bảo bối nào khác không, ví dụ như nhuyễn giáp hộ thân chẳng hạn?”
“Không có!”
“Ta không tin lắm, muốn khám xét thân thể một chút, nàng hẳn là không để ý chứ? Hắc hắc hắc...”
“Ngươi vô sỉ!”
Mộc Thần Dật nói: “Đây cũng là chuyện bất đắc dĩ thôi, lời nàng nói ta không tin được, chi bằng cứ khám người cho trực quan. Nàng phối hợp một chút, đừng có la hét om sòm, bằng không ta không dám đảm bảo mình sẽ làm ra chuyện gì đâu.”
Hắn vừa dứt lời liền trực tiếp vươn tay tới, chậm rãi, tỉ mỉ sờ soạng khám xét khắp toàn thân đối phương một lượt, dĩ nhiên là có vài chỗ được chăm sóc khám xét đặc biệt kỹ càng.
Nữ tử suốt cả quá trình đều nhắm nghiền mắt lại, cắn chặt môi dưới, vẻ mặt tràn đầy phẫn nộ.
Mộc Thần Dật nhìn sang nữ tử, nói: “Xem ra cô nương nói thật, là tại hạ lòng dạ hẹp hòi rồi, mong cô nương lượng thứ!”
Nữ tử lạnh lùng nói: “Có thể giải khai cho ta được chưa?”
Mộc Thần Dật nói: “Không lâu nữa nàng sẽ tự động khôi phục thôi, không cần lo lắng.”
Hắn mà giải trừ hiệu quả của Kiếp Linh Chỉ cho nàng thì ngộ nhỡ nàng rút đao chém hắn thì phiền phức to.
Hắn bế bổng nữ tử đặt vào một góc khuất, sau đó cầm lấy một tấm vải lớn bên cạnh.
“Cô nương, hôm nay Hàn Minh ta có nhiều đắc tội, xin cáo từ tại đây, ngày sau tái ngộ sẽ tạ tội với cô nương sau!”
Mộc Thần Dật nói xong liền trùm tấm vải lên người nữ tử rồi xoay người rời khỏi phòng.
“Hàn Minh, ta nhớ kỹ ngươi rồi, đợi khi ta khôi phục nhất định sẽ đòi lại công đạo ngày hôm nay.” Nữ tử nghiến răng nghiến lợi nói.
Mộc Thần Dật sau khi ra ngoài liền nấp trên nóc nhà bên cạnh, không lập tức rời đi ngay.
Dù sao tâm địa của cô nương này cũng tốt, hiện tại lại không thể vận dụng linh khí, nếu bị người khác phát hiện thì quá mức nguy hiểm, hắn đã chiếm tiện nghi của người ta thì cũng nên ở lại bảo hộ một chuyến coi như trả nghĩa.
Nửa canh giờ sau, Mộc Thần Dật mới rời khỏi nóc nhà, đi tới chỗ của Vương Thư Nguyệt.
Vương Thư Nguyệt nằm trên giường đã có chút buồn ngủ, trong lúc mơ màng nghe thấy tiếng động ngoài cửa liền lập tức quay đầu nhìn qua.
Ngay sau đó nàng liền thấy một bóng đen bước vào rồi khép cửa phòng lại.
Tiểu hỗn đản này sao lại tới nữa rồi!
Nàng trước đó đã dặn dò Mộc Thần Dật không được tới đây nữa cơ mà.