Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tạ Học Lễ cười rất vui vẻ, ông ta hoàn toàn không chú ý đến ánh mắt khác thường của mấy người phụ nữ phía sau đang nhìn mình và Lý Ngọc Phượng.

Lý Ngọc Phượng đứng đối diện, thu trọn ánh nhìn của những người phụ nữ ấy vào mắt, mặt bà ta không khỏi trắng bệch đi. Tiêu rồi, danh tiếng của bà ta ở trong khu tập thể này đã hoàn toàn đi tong.

Nhưng không sao cả, Tạ Dư Thành sắp phải đi nông thôn rồi, chỉ cần lấy lòng được ông Tạ thì chẳng có gì phải sợ hết. Dù nhìn thế nào thì việc Tạ Dư Thành đi nông thôn cũng mang lại vô vàn lợi ích.

"Người xấu! Không cho phép mày bắt nạt mẹ tao! Tao phải đánh chết mày!" Bình thường Tạ Giai Thần nghe không ít những lời Lý Ngọc Phượng và Tạ Học Lễ mắng chửi Tạ Dư Thành.

Đặc biệt là Lý Ngọc Phượng còn thường xuyên dặn dò cậu ta nhất định phải đề phòng Tạ Dư Thành nhiều hơn, rằng Tạ Dư Thành sẽ tranh giành gia sản nhà họ Tạ với cậu ta, bảo cậu ta phải cố gắng lấy lòng Tạ Học Lễ.

Tạ Giai Thần vốn chẳng ưa gì người anh này, thấy có nhiều người chỉ trỏ mẹ mình, cậu ta liền đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Tạ Dư Thành.

Cậu ta hệt như một khẩu pháo nhỏ, lao sầm sập về phía Tạ Dư Thành. Nhưng anh nhanh nhẹn né sang một bên nên Tạ Giai Thần cứ thế tông thẳng vào người Lý Ngọc Phượng, húc ngã bà ta.

Tạ Dư Thành quay lưng lại, anh nhìn Tạ Giai Thần và Lý Ngọc Phượng, làm khẩu hình.

Đáng đời!

Tạ Giai Thần đang ngồi bệt trên mặt đất càng tức giận hơn. Sau khi bò dậy, cậu ta lại muốn tiếp tục lao vào húc Tạ Dư Thành nhưng anh lại tránh được một lần nữa. Lần này, người bị Tạ Giai Thần tông ngã lăn ra đất là Tạ Học Lễ.

"Tạ Dư Thành!" Tạ Học Lễ ngã ngồi dưới đất, ánh mắt ông ta nhìn Tạ Dư Thành tràn ngập sự chán ghét.

“Gọi con làm gì? Con đâu có đụng ngã ba, là cậu con trai quý hóa của ba đụng mà. Ba, ba nói lý một chút đi. Đừng lúc nào cũng đổ hết mọi chuyện lên đầu con. Con không muốn hết lần này đến lần khác gánh tội thay cho đứa con trai quý hóa của ba, cùng với người mẹ kế kia đâu.”

“Con về nhà hôm nay chỉ có một việc, lấy lại số tiền mẹ để lại cho con. Ba đừng nói là không có. Con có đầy đủ giấy tờ ghi chép rõ ràng.” Tạ Dư Thành móc từ trong túi ra một tờ giấy viết thư đã hơi ố vàng.

“Mẹ con đã viết rõ ràng ra hết rồi, bà ấy để lại cho con ba ngàn đồng để sinh hoạt, để lại hai ngàn đồng cho con cưới vợ, còn có mười tờ phiếu ngoại tệ, năm tờ phiếu xe đạp... Những thứ này mẹ con đều ghi chép rõ ràng ở đây. Ba và người vợ sau của ba… chẳng lẽ định nuốt trọn hết sao?

“Ba, dù gì ba cũng là giáo viên. Làm người… vẫn nên giữ lại chút thể diện chứ! Dùng tiền vợ trước để lại cho con trai đi nuôi người vợ hiện tại và đứa con trai riêng của mình, ba không thấy chột dạ, không sợ bị người ta chửi bới sau lưng sao?” Phong thư trên tay Tạ Dư Thành là thật.

Chẳng qua nội dung bên trong tờ giấy viết thư là giả. Đúng là mẹ anh có để lại tiền cho anh, nhưng không có nhiều như vậy.

Phần dư ra Tạ Dư Thành cứ xem như là phí tổn thất danh dự mà Tạ Học Lễ và Lý Ngọc Phượng bồi thường cho anh trong những năm qua.

Hai người bọn họ không ít lần bôi nhọ anh, anh vớt vát chút đỉnh từ chỗ hai người họ cũng không quá đáng.

“Mày nói bậy bạ gì đó! Rõ ràng chỉ có ba ngàn!” Tạ Học Lễ não theo không kịp miệng, bất giác thốt ra.

Đến khi ý thức được bản thân vừa nói cái gì, Tạ Học Lễ vô cùng hối hận, sao ông ta lại nhanh miệng nói ra cơ chứ! Tạ Học Lễ nhìn thoáng qua những người đang xem náo nhiệt xung quanh, thấy những người đó bàn tán càng hăng say thì hối hận đến xanh ruột.

Sao ban nãy ông ta lại nói ra cơ chứ!

“Ba! Con cũng là con trai ba mà. Ngay cả hai nghìn tiền sính lễ mẹ để lại cho con cưới vợ… ba cũng muốn giữ luôn sao? Làm người không thể quá đáng như vậy.”

“Ba… vẫn nên chừa lại cho mình chút thể diện chứ. Lấy tiền mẹ con để lại, đem cho con trai của ba và người vợ sau tiêu xài… ba thật sự không thấy chột dạ sao?” Tạ Dư Thành không dám tin nhìn Tạ Học Lễ.

“Nói bậy! Tiền trong nhà đều là của tao, không có phần của mày!” Tạ Giai Thần vừa nghe nói Tạ Dư Thành đòi nhiều tiền như vậy liền lớn tiếng la lên.

Nhìn thái độ ngang ngược này của Tạ Giai Thần, cánh phụ nữ trong khu tập thể càng thêm hoài nghi tính chân thực của những chuyện mà Lý Ngọc Phượng kể trước đây.

“Thật không biết xấu hổ mà! Uổng công Tạ Học Lễ còn là một giáo viên cơ đấy, lại dùng tiền vợ trước để lại cho con trai đi nuôi vợ sau và đứa con trai riêng của họ.”

“Câu đó nói thế nào ấy nhỉ!”

“Kẻ bạc tình phần lớn là người đọc sách!”

“Đúng đúng đúng, chính là câu này.”

“Lý Ngọc Phượng này giả vờ giỏi thật đấy, uổng công trước đây tôi còn cho rằng bà ta đối xử tốt với Tạ Dư Thành thật! Kết quả toàn là giả vờ.”

“Cũng đâu phải mẹ ruột, chị còn thật sự trông mong bà ta có thể đối xử tốt với Tạ Dư Thành sao! Nếu bà ta thật sự tốt với Tạ Dư Thành, thì cũng sẽ không mặc kệ danh tiếng của Tạ Dư Thành ở khu tập thể chúng ta tồi tệ đến mức này.”

Nghe thấy tiếng bàn tán xì xầm phía sau, Tạ Học Lễ không giữ được bình tĩnh, ông ta cảm thấy thể diện của bản thân sắp mất sạch rồi.

“Vào nhà!” Tạ Dư Thành cái thằng khốn kiếp này, bôi xấu danh tiếng của ông ta thì có lợi ích gì cho nó cơ chứ.

“Con không!” Tạ Dư Thành khoanh hai tay trước ngực, hiện giờ người nắm giữ quyền chủ động chính là anh.

Thấy Tạ Dư Thành hoàn toàn không định nhúc nhích, Tạ Học Lễ tiến lên hai bước, ông ta tóm lấy cánh tay Tạ Dư Thành, hạ thấp giọng.

“Tạ Dư Thành, mày không vì tao, thì mày cũng phải nghĩ cho ông nội mày chứ.”

“Buông ra.” Sắc mặt Tạ Dư Thành thay đổi, anh hất tay Tạ Học Lễ ra rồi đi vào nhà.

Nếu không phải vì ông nội, anh đã sớm phanh phui chuyện xấu của hai người bọn họ ra rồi.

Tạ Học Lễ và Lý Ngọc Phượng dắt Tạ Giai Thần bám sát theo sau, hai người họ vừa vào nhà liền đóng chặt cửa lớn, kéo rèm cửa sổ trong nhà lại.

Mặc dù vậy, bên ngoài nhà họ Tạ vẫn còn không ít người đứng xem náo nhiệt.