Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sau khi vào nhà, Tạ Dư Thành thu hồi vẻ ấm ức trên mặt, anh ngồi trên sô pha, đôi chân dài trực tiếp gác lên bàn trà.

“ Năm nghìn đồng mẹ tôi để lại, cùng với toàn bộ tem phiếu kia, không được thiếu một xu, ông phải giao hết cho tôi. Còn nữa, với tư cách là ba tôi, tôi phải xuống nông thôn… chẳng lẽ ông không nên bày tỏ chút tâm ý sao?”

“Tôi xuống đó, cũng không biết phải ở bao lâu, lỡ như lấy vợ sinh con, chắc chắn không thiếu được chi tiêu, tôi cũng không đòi nhiều, ông cứ cho tôi hai ngàn đồng là được, tổng cộng là bảy ngàn đồng, còn có những tem phiếu tôi nói lúc nãy, một tờ cũng không được thiếu.” Tạ Dư Thành bỏ chân xuống, anh tự rót cho mình một ly nước.

“Bảy ngàn đồng? Sao mày không đi ăn cướp luôn đi!” Tạ Học Lễ hét lên.

“Dư Thành à, mẹ con đúng là có để lại cho con một ít tiền, nhưng những năm qua, con cũng tiêu xài không ít rồi, không còn nhiều tiền như vậy đâu.” Lý Ngọc Phượng đúng là quen thói giả vờ, dù chỉ có mấy người bọn họ mà bà ta vẫn không quên đóng vai người tốt.

“Hai người không muốn đưa đúng không, vậy thì đừng trách tôi tuyệt tình, bệnh viện vẫn có thể tra ra được Tạ Giai Thần có phải sinh đủ tháng hay không đấy, ông nói xem nếu tôi đi tố giác thì hai người có mất việc không?” Tạ Dư Thành cười nhìn về phía Tạ Học Lễ và Lý Ngọc Phượng.

“Ông nội mày cũng sẽ bị ảnh hưởng đấy!” Tạ Học Lễ hét lên, ông ta biết Tạ Dư Thành quan tâm điều gì, nếu không thì anh đã sớm phanh phui chuyện này ra rồi.

“Tôi hoàn toàn có thể thuyết phục ông nội cắt đứt quan hệ với ông. Ông nội đã ở tuổi này, địa vị cũng đến đó rồi, không còn đường thăng tiến nữa. Chỉ cần cắt đứt quan hệ, chuyện của ông sẽ không còn ảnh hưởng đến ông nội.”

“Còn nữa, tôi sắp phải xuống nông thôn, cũng không biết bao giờ mới có thể trở lại thành phố. Tôi đã không thể sống yên ổn thì cũng sẽ không để hai người yên ổn đâu.”

“Ông thử nghĩ xem, nếu đội thanh tra điều tra sâu hơn… Hai kẻ vô liêm sỉ như các người, liệu có bị đày xuống nông trường không?” Tạ Dư Thành cười nhìn Tạ Học Lễ.

“Được! Bảy ngàn thì bảy ngàn!” Tạ Học Lễ cắn răng đồng ý.

“Bảy ngàn là cái giá ban nãy, bây giờ phải là tám ngàn rồi.” Đồng ý nhanh như vậy, hai người bọn họ chắc chắn không chỉ có chừng này tiền.

“Tạ Dư Thành!” Tạ Học Lễ thật sự nghiến răng nghiến lợi.

“Chín ngàn.” Tạ Dư Thành tựa lưng vào sô pha, dù sao người hoảng loạn cũng không phải là anh, anh có gì mà phải sợ chứ.

“Tám ngàn, không thể nhiều hơn được nữa.” Ánh mắt của Tạ Học Lễ hận không thể chém cho Tạ Dư Thành vài nhát dao.

“Ông xã!” Phải đưa cho Tạ Dư Thành nhiều tiền như vậy, trái tim Lý Ngọc Phượng như đang rỉ máu, tám ngàn đồng gần như là tất cả gia tài của hai người bọn họ rồi.

Tạ Học Lễ liếc mắt nhìn Lý Ngọc Phượng một cái, ông ta cũng đâu muốn đưa chứ, nhưng chuyện Giai Thần sinh non thật sự không thể bị điều tra được.

“Ba mươi phút! Ba mươi phút nữa, tôi muốn nhìn thấy tiền.” Tạ Dư Thành không nhanh không chậm lên tiếng.

“Đợi đó!” Tạ Học Lễ đi lên lầu tìm tiền, Lý Ngọc Phượng dắt theo Tạ Giai Thần đi theo sau ông ta.

Sắc mặt của hai người Tạ Học Lễ và Lý Ngọc Phượng người này còn tệ hơn người kia.

“Ông xã, ông thật sự muốn đưa tiền cho Tạ Dư Thành sao?” Lý Ngọc Phượng không cam tâm chút nào.

Tám ngàn! Là tám ngàn đồng đấy!

Nếu đưa số tiền này rồi, hai người bọn họ sẽ chẳng còn bao nhiêu tiền nữa, Giai Thần của bà ta phải làm sao đây!

“Nếu không thì sao! Không đưa tiền, lỡ như Tạ Dư Thành thật sự đi tố giác chúng ta thì sao! Chẳng lẽ bà muốn đi nông trường?” Tạ Học Lễ đổi giọng.

Nhìn thái độ liều mạng bất chấp tất cả lúc này, đúng là Tạ Dư Thành rất có khả năng tố giác bịn họ thật.

Đến lúc đó, lỡ hai người bọn họ không may phải đi nông trường cải tạo thì trong tay có nhiều tiền hơn nữa cũng vô dụng thôi.

Ông ta sẽ nhớ kỹ chuyện tám ngàn đồng này, sau này sớm muộn gì ông ta cũng phải tìm cơ hội bắt Tạ Dư Thành nôn ra.

Trước đây Tạ Dư Thành cũng đâu có như vậy! Sao hôm nay nó đột nhiên lợi hại hơn không ít.

“Nhanh lên!” Tiếng của Tạ Dư Thành từ dưới lầu truyền lên.

“Đến đây, đến đây.” Tạ Học Lễ nhanh chóng chạy xuống lầu, ông ta miễn cưỡng móc trong túi ra một xấp tiền, còn có vài tờ biên lai tiền gửi.

“Đưa đây cho tôi!” Tạ Dư Thành đứng dậy, anh giật lấy tiền trên tay Tạ Học Lễ. Tạ Dư Thành nhét tiền vào túi mình rồi trực tiếp lên lầu.

Anh còn phải chuẩn bị đồ dùng để xuống nông thôn nữa! Không có nhiều thời gian dây dưa với hai người bọn họ đâu.

Lúc Tạ Dư Thành xuống lầu, Lý Ngọc Phượng cũng từ trên lầu đi xuống, ánh mắt anh chạm phải Lý Ngọc Phượng, nhìn thấy biểu cảm khó coi đó của bà ta, khóe miệng Tạ Dư Thành cong tớn lên.

Nhìn thấy dáng vẻ vừa nghẹn khuất vừa khó chịu này của Lý Ngọc Phượng, thật là thỏa mãn quá đi!

Sau khi quay về phòng mình, Tạ Dư Thành đóng kín cửa, anh còn dùng đồ chặn cửa lại.

Tạ Dư Thành gom tám ngàn vừa mới lấy được và số tiền trước đây mình tự dành dụm để chung một chỗ, Tạ Dư Thành cất kỹ tiền, anh chỉ giữ lại trên người hơn một trăm đồng.

Lấy được nhiều tiền như vậy, Thiển Thiển chắc chắn sẽ rất vui, nói không chừng còn sẽ hôn anh!

Nghĩ đến chuyện này, Tạ Dư Thành lại bắt đầu nhớ lại chuyện hồi chiều, tai anh hơi ửng hồng.

Vẫn nên mau chóng dọn dẹp đồ đạc thôi, gom hết những thứ đáng giá mang đi, tránh cho hai kẻ không biết xấu hổ đó lén lút vào phòng anh lấy đồ.

Tiếp nhận giáo dục cả một buổi chiều, Lê Vi Dân còn viết bản cam kết dài đúng một ngàn chữ, ký tên, điểm chỉ xong thì Chủ nhiệm Hội phụ nữ mới chịu thả ông ta rời đi.

Lê Vi Dân vừa mới đi ra định về nhà, đã nhìn thấy Hứa An Noãn đang đứng bên đường đợi ông ta.

Hứa An Noãn trán đầy mồ hôi, tỏ ra vô cùng hoảng hốt nhưng trong mắt cô ta lại có chút đắc ý khó bị mà phát giác.

Bác sĩ nói chưa biết chỗ đó của Lê An rốt cuộc có thể khỏi hẳn hay không vì còn phải xem tình trạng sau này, cẩn thận một chút, không bị tổn thương thêm nữa thì hẳn là không có vấn đề gì.