Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhưng dù sao chỗ đó cũng hơi khó mở miệng, rốt cuộc có thể dùng được hay không cũng chỉ có tự Lê An mới biết.
Có điều Lê An lần này bị Lê Thiển hại thành ra thế này, chút tình nghĩa anh em cuối cùng của anh ta đối với Lê Thiển hẳn là cũng biến mất sạch sẽ rồi nhỉ?
Cô ta cũng không cần lo lắng Lê An và Lê Vi Dân sẽ vì Lê Thiển là con ruột mà lạnh nhạt với cô ta nữa.
Chuyện hôm nay làm ầm ĩ đúng là khó coi, thế nào Lê Vi Dân và Lê An cũng tức giận và oán hận Lê Thiển, nói chung chuyện này vẫn có lợi cho cô ta.
Lê Thiển lại sắp sửa xuống nông thôn rồi, sau khi cô xuống nông thôn, e là Lê Vi Dân và Lê An sẽ càng không nhớ tới nữa, sau này nhà họ Lê sẽ chỉ có mình cô ta là con gái thôi!
Còn về những lời bàn tán mà những người ngoài đồn thổi, đợi thời gian trôi qua lâu thì sẽ không có ai nhớ tới nữa.
“Noãn Noãn, sao con lại tới đây, có phải tình hình bên phía anh con không được tốt lắm không.”
“Ba, bác sĩ nói chưa thể xác định được tình trạng của anh, anh vẫn còn đang nằm trên giường bệnh ở bệnh viện.”
Nhìn thấy Lê Vi Dân, Hứa An Noãn như nhìn thấy trụ cột, cô ta trực tiếp bật khóc.
“Con nói cái gì!” Nghe Hứa An Noãn nói vậy, mắt Lê Vi Dân tối sầm lại, ông ta không khống chế được mà ngã ngửa ra sau.
“Ba! Ba! Ba sao vậy?” Hứa An Noãn vội vàng đỡ lấy Lê Vi Dân.
Lê Vi Dân chịu kích thích ngất lịm đi, phải người qua đường đi ngang qua giúp đỡ đưa Lê Vi Dân đến bệnh viện, nếu không một mình Hứa An Noãn không xoay xở nổi.
Cả một đêm, Hứa An Noãn không bận rộn chăm sóc Lê Vi Dân thì cũng là bận rộn trông chừng Lê An.
Không sao đâu, ba và anh sẽ nhớ đến điểm tốt của cô ta. Hứa An Noãn cầm hộp cơm đi vào phòng bệnh.
“Anh, anh ăn nhiều một chút, Thiển Thiển cũng không phải cố ý không muốn đến đâu, anh chắc chắn sẽ khỏe lại thôi, anh ăn chút đồ đi.” Hứa An Noãn mở hộp cơm ra.
Nghe thấy lời của Hứa An Noãn, Lê An không khỏi nhớ lại chuyện hồi trưa một lần nữa, anh ta cúi đầu nhìn lướt qua bản thân. Lê An không đáp lời Hứa An Noãn, anh ta xoay người, né tránh ánh mắt của Hứa An Noãn.
Lần này, anh ta và An Noãn là vĩnh viễn không còn khả năng nào nữa rồi.
Tất cả đều tại Lê Thiển! Tại sao nó lại né! Nếu không phải do nó, anh ta cũng sẽ không biến thành dáng vẻ như bây giờ!
“Anh, em để hộp cơm trên bàn rồi, nếu anh muốn ăn thì ăn một chút, không ăn là không được đâu, em đi chăm sóc ba đây.” Hứa An Noãn đặt hộp cơm trên bàn.
“Ba làm sao vậy?” Nghe Hứa An Noãn nói phải đi chăm sóc Lê Vi Dân, Lê An ngồi dậy, động tác của anh ta hơi mạnh làm động đến vết thương, khiến biểu cảm của anh ta có hơi đau đớn.
“Anh, anh cũng biết lòng tự trọng của ba rất cao, lần này bị Chủ nhiệm Hội phụ nữ đưa đi như vậy, còn bị giáo dục cả một buổi chiều, lại còn phải viết kiểm điểm, ba làm sao chịu nổi những thứ này, ba bị chọc tức đến ngất đi rồi. Còn nữa, chị cũng không biết đi đâu rồi, không có ở nhà.”
“Em nói cái gì! Hay cho Lê Thiển!” Không phải chỉ là bảo nó xuống nông thôn thôi sao? Nó phải ghi hận đến mức này ư?
“Anh, chị chắc hẳn là vẫn còn đang tức giận, anh muốn trách thì cứ trách em đi, nếu không phải do sức khỏe em không tốt, không thể xuống nông thôn thì chị cũng không cần phải đi.” Hứa An Noãn cụp mắt xuống.
“Noãn Noãn, đây không phải lỗi của em, em đừng có đổ hết mọi chuyện lên đầu mình, em rất tốt.”
“Thật sao?”
“Thật, em là cô em gái tốt nhất trên thế giới này.”
Mới tờ mờ sáng, trong khu tập thể không có mấy người qua lại, Tạ Dư Thành tay xách một chiếc vali nhỏ rời khỏi nhà họ Tạ.
Lúc Tạ Dư Thành ra cửa, đúng lúc phải mấy bà thím đang chuẩn bị đi mua thức ăn. Nhìn thấy Tạ Dư Thành như vậy, mấy bà thím đó không khỏi lắc đầu.
Tạ Học Lễ và Lý Ngọc Phượng thật đúng là không phải người mà! Hai người bọn họ đăng ký xuống nông thôn cho Tạ Dư Thành thì không nói, lại còn chỉ để Tạ Dư Thành mang theo một chút đồ đạc thế này thôi sao?
Cũng không biết thằng bé có lấy được tiền mà mẹ nó để lại cho hay không. Đúng là đáng thương mà!
Sau khi nhìn thấy ánh mắt đồng tình của mấy thím kia, Tạ Dư Thành cố gắng kiềm khóe miệng của mình.
Sau khi ra khỏi khu tập thể quân khu, anh đi đến chợ đen trước, Tạ Dư Thành mua một vài đồ dùng để xuống nông thôn, còn mua bữa sáng cho Lê Thiển.
Hơn bảy giờ, Tạ Dư Thành mang theo những đồ đạc mà mình vừa mua đến nhà khách tìm Lê Thiển.
“Thiển Thiển, anh tìm người giúp đỡ, mua được vé xe lửa hôm nay rồi, chiều nay chúng ta đã có thể qua đó.” Tạ Dư Thành đưa ly nước đã rót sẵn và bàn chải đã nặn sẵn kem đánh răng cho Lê Thiển.
“Được!” Lê Thiển nhận lấy ly nước và bàn chải đánh răng.
Xuất phát sớm một chút cũng tốt, nếu không Lê Vi Dân và mấy người kia phát hiện tiền trong nhà biến mất rồi, e là sẽ đi tìm cô.
“Đúng rồi, hôm qua anh lấy được bao nhiêu tiền?” Lê Thiển nhìn về phía Tạ Dư Thành, cô vẫn luôn bận tâm chuyện Tạ Dư Thành lấy được bao nhiêu tiền.
Điều này liên quan đến chuyện những ngày tháng sau này hai người họ sống dưới nông thôn có tốt không. Chỉ mấy trăm đồng cô lấy từ nhà họ Lê chắc chắn là không đủ cho hai người họ tiêu.
Cho Tạ Dư Thành tiêu khoảng hai mươi, năm mươi thì còn được, nhiều hơn cô thật sự không cam tâm.
“Lát nữa nói với em, em đánh răng trước đi! Nhưng mà Thiển Thiển, em thật lợi hại, đây vẫn là lần đầu tiên anh không cần dựa vào ông nội mà vẫn khiến cho ba anh và Lý Ngọc Phượng chịu trận đấy! Lý Ngọc Phượng chính là người vợ ba anh cưới sau này.”
“Đó chẳng phải là do anh quá vô dụng sao, nếu như trước đây anh tàn nhẫn một chút, thì đã sớm xử lý ba anh và bọn họ rồi.” Lê Thiển nhận lấy chiếc khăn lông Tạ Dư Thành đưa tới, cô lau sạch mặt, bôi kem dưỡng da.
Con người chỉ cần không kiêng kỵ thì sẽ không có điểm yếu nào, có đôi khi những chuyện mà anh kiêng kỵ thì người khác cũng vậy.
“Anh biết rồi, Thiển Thiển ăn bữa sáng đi.” Tạ Dư Thành đã mở hai hộp cơm ra, trong đó một hộp cơm có ba cái bánh bao nhân thịt lớn, một hộp khác bên trong toàn là sủi cảo.