Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Bánh bao này mùi vị không tồi.” Lê Thiển cắn một miếng to, mùi thơm của bánh bao nhân thịt lan tỏa trong miệng.
“Thiển Thiển, em nếm thử sủi cảo này đi!”
“Sủi cảo cũng không tồi, là nhân ngô trộn thịt heo.”
“Còn có nhân tam tiên nữa, Thiển Thiển, em có muốn nếm thử xem không.”
“Được.”
“Ngon, anh cũng ăn nhiều một chút.” Lê Thiển cũng gắp cho Tạ Dư Thành một cái sủi cảo, Tạ Dư Thành không đưa hộp cơm đón lấy mà trực tiếp ghé miệng vào đũa của Lê Thiển, ăn luôn sủi cảo.
“Ngon.” Tạ Dư Thành nhìn Lê Thiển chằm chằm.
“Ngon thì anh ăn nhiều một chút.” Lê Thiển hơi mất tự nhiên cúi đầu xuống.
Lê Thiển ăn xong rất nhanh, cô ăn một cái bánh bao nhân thịt lớn và năm cái sủi cảo, xét về sức ăn này thì đã nhiều hơn bình thường rồi.
Phải biết rằng bánh bao nhân thịt bây giờ to hơn cả nắm đấm của một người trưởng thành, nhân thịt bên trong cũng rất nhiều, cắn một cái là có thể cắn trúng nhân thịt, đúng là vỏ mỏng nhân nhiều danh bất hư truyền. Không giống như sau này, cắn mấy miếng rồi mà vẫn chưa tới nhân thịt bên trong.
“Thiển Thiển, tiền đều ở trong chiếc túi đeo chéo đó, em đếm thử xem, sau này giữa hai chúng ta em sẽ quản lý tiền, mỗi tháng em phát tiền cho anh tiêu có được không? Hiện tại trên người anh giữ lại hơn một trăm đồng.”
Tạ Dư Thành đưa chiếc túi đeo chéo cho Lê Thiển, anh chờ câu trả lời của Lê Thiển.
“Được.” Lê Thiển không chờ kịp kéo khóa của túi đeo chéo ra, cô cũng muốn xem thử thằng nhóc Tạ Dư Thành này rốt cuộc lấy được bao nhiêu tiền.
Vừa mở túi ra, nhìn thấy xấp tiền bên trong, Lê Thiển kinh ngạc đến mức nói không nên lời.
Sao lại có nhiều tiền như vậy.
Lê Thiển lấy tiền ra, cô phát hiện lẫn trong đó là vài tờ biên lai tiền gửi.
Năm trăm, một ngàn, ba ngàn, năm trăm, một ngàn! Lại còn có một tờ biên lai tiền gửi năm ngàn!
Chỉ tính riêng biên lai tiền gửi cộng lại đã có hơn mười ngàn đồng rồi, số tiền mặt kia cô còn chưa đếm xong!
Ước lượng bằng mắt hẳn là cũng có gần hai ngàn, số tiền này cộng lại ít nhất phải được mười ba ngàn!
Sao Tạ Dư Thành lại có thể có nhiều tiền như vậy, gia cảnh của anh ta rốt cuộc thế nào.
“Sao có thể có nhiều tiền như vậy?” Lê Thiển dò hỏi.
“Anh đòi ba anh cùng với bà vợ sau của ông ta, lấy tám ngàn, năm ngàn này là trước đây ông nội gửi cho anh, cộng thêm tiền những năm qua anh dành dụm được, được gần khoảng mười bốn ngàn. Đúng rồi Thiển Thiển còn cái này nữa!” Tạ Dư Thành móc trong túi ra một thỏi vàng nhỏ hình cá đưa cho Lê Thiển.
“Cái này là mẹ anh để lại cho anh.”
Lê Thiển đã đủ chấn động lắm rồi, lúc nhìn thấy thỏi vàng hình cá nhỏ đó thì gần như không nói nên lời.
Cô cảm thấy mình phải xem xét lại gia thế của Tạ Dư Thành một chút, đây là những thứ một gia đình công nhân viên chức có thể sở hữu được sao?
Thảo nào nguồn vốn đầu tiên để Hứa An Noãn làm giàu lại dựa vào số tiền lừa được từ chỗ Tạ Dư Thành.
Hóa ra thằng nhóc này lại có tiền như vậy!
Vừa nghĩ tới trong cốt truyện gốc, Hứa An Noãn lấy đi nhiều tiền như vậy từ trong tay Tạ Dư Thành, Lê Thiển càng nghĩ càng tức. Cô trực tiếp đưa tay véo tai Tạ Dư Thành!
“Anh nói xem sao anh lại…” Lê Thiển không nói hết câu, hiện giờ chuyện vẫn chưa xảy ra mà! Cô cũng không tiện vì chuyện chưa xảy ra mà chỉ trích Tạ Dư Thành.
Nếu không phải tên ngốc này đối xử với cô không tồi, cô thật muốn tát cho anh ta một cái.
“Thiển Thiển? Anh lại làm sai chuyện gì sao?”
“Tạ Dư Thành! Tiền của anh chỉ cho phép để cho em và ông nội anh dùng, nghe thấy chưa! Anh tuyệt đối không được để người khác chiếm lấy tiền của anh.” Lê Thiển vẫn biết trọng lượng của ông nội Tạ Dư Thành trong lòng anh.
“Ừm, anh biết rồi.”
“Còn nữa, rốt cuộc hoàn cảnh gia đình anh thế nào? Anh không phải là gia đình công nhân viên chức đúng không?”
“Hả? Thiển Thiển, anh nói với em gia đình anh là công nhân viên chức lúc nào?”
“Không phải anh nói anh sống trong khu tập thể sao?”
“Đúng vậy! Khu tập thể quân khu.”
Nghe Tạ Dư Thành trả lời, Lê Thiển rốt cuộc không nhịn được gõ vào đầu anh một cái.
Tạ Dư Thành bị đau ôm đầu.
“Thiển Thiển, là anh lại làm sai chuyện gì sao? Nếu em tức giận, em cứ gõ thêm cho anh mấy cái nữa đi.”
“Bỏ đi.” Lê Thiển dùng hai tay ôm lấy mặt Tạ Dư Thành.
“Anh nhớ phải thông minh một chút, làm việc phải để tâm nhiều hơn, đúng rồi ông nội của chúng ta giữ chức vụ gì vậy?”
Sống trong khu tập thể quân khu, lại còn lấy ra được nhiều tiền như vậy, Lê Thiển cảm thấy bản thân không cần phải tìm kiếm đối tượng kết hôn khác nữa.
Bỏ qua gia thế, người vừa đẹp trai lại còn nghe lời cô như Tạ Dư Thành, quả thực là khó tìm.
Ngốc một chút thì ngốc thôi!
Ngốc cũng có chỗ tốt của ngốc, đó chính là biết nghe lời, cô bảo Tạ Dư Thành làm gì, Tạ Dư Thành sẽ làm cái đó.
“Tư lệnh, nhưng ông nội có việc đi thủ đô rồi, mấy tháng nay không có ở nhà.”
“Ông nội là Tư lệnh à.” Lê Thiển gật gật đầu, khóe miệng cô sắp không kiềm được.
“Được rồi, anh ăn cơm trước đi, đợi anh ăn cơm xong, hai chúng ta tới ngân hàng rút tiền ra trước, đến ngân hàng gần nhà khách làm lại sổ tiết kiệm, sau đó thu dọn đồ đạc đi đến ga xe lửa.”
“Được.”
Hơn một giờ chiều, Lê Thiển và Tạ Dư Thành lên xe lửa, phải ngồi xe lửa một ngày một đêm mới có thể đến nơi bọn họ đăng ký. Tạ Dư Thành cố ý nhờ người kiếm được hai tấm vé giường nằm mềm.
Một mình anh chịu khổ thì không sao nhưng không thể để Thiển Thiển chịu khổ cùng anh được.
Hơn nữa, anh cũng đâu phải không có quan hệ và tiền bạc, làm gì có chuyện không kiếm được vé giường nằm mềm.
“Thiển Thiển! Chỗ này.” Tạ Dư Thành xách đồ đạc đi vào toa của bọn họ.
Bên trong toa có tổng cộng bốn chiếc giường, cấu trúc giường tầng trên và tầng dưới, Tạ Dư Thành mua được một giường trên và một giường dưới, anh nhanh chóng đặt đồ đạc xuống dưới gầm giường dưới, lật chăn trên giường ra, để Lê Thiển ngồi xuống.
“Mệt rồi đúng không, lau mồ hôi đi.” Vốn tưởng phải cùng những người khác ngồi ghế cứng cơ! Không ngờ Tạ Dư Thành lại có thể kiếm được vé giường nằm mềm.
“Cảm ơn Thiển Thiển.” Tạ Dư Thành cười lau mồ hôi trên mặt.