Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Việc dọn dẹp vệ sinh căn nhà thuê ngoài đại đội mà thanh niên trí thức Lê dọn ra ở riêng cũng một tay thanh niên trí thức Tạ lo liệu. Trước kia khi hai người chưa lãnh giấy chứng nhận kết hôn, ngày nào thanh niên trí thức Tạ cũng dậy từ sáng sớm để làm đồ ăn sáng cho cô, đến tối lại chuẩn bị cơm nước xong xuôi mới chịu quay về khu tập thể thanh niên trí thức.
Hai người họ đẹp đôi biết chừng nào!
Phải chi cô ấy cũng tìm được một người yêu vừa đẹp trai lại siêng năng chịu khó như thanh niên trí thức Tạ thì tốt biết mấy. Nếu bạn trai của cô ấy cũng tháo vát giống thanh niên trí thức Tạ, cô ấy cũng sẵn lòng bỏ tiền ra nuôi.
"Hai anh tốt nhất là nên tự soi gương lại xem bản thân có bộ dạng gì đi. Vừa xấu xí lại còn lười biếng, chỉ có tính toán là giỏi. Thanh niên trí thức Lê có tiền thì liên quan gì đến hai anh chứ?"
Trần Vượng và Mã Nguyên Long vừa há miệng định phản bác lại liền bắt gặp ngay những ánh mắt chẳng mấy thân thiện của các thanh niên trí thức khác. Hai người bọn họ đành thức thời mà ngậm chặt miệng lại.
Trận cãi vã của đám thanh niên tri thức đã lọt vào tai những hộ dân làm nông ở xung quanh. Lúc này bọn họ mới vỡ lẽ cái tin đồn Tạ Dư Thành là đồ bám váy vợ, ngày ngày chỉ biết tiêu tiền của Lê Thiển rốt cuộc bắt nguồn từ đâu.
Trùng hợp thay, mấy bà thím ban nãy cũng có mặt ở đó. Từ khi nghe được những đoạn quá khứ của hai đứa trẻ tội nghiệp là Tạ Dư Thành và Lê Thiển, các thím vốn đã vô cùng thương cảm cho họ rồi.
Giờ lại tóm ngay được những kẻ đầu sỏ tung tin đồn nhảm, mấy thím lập tức dồn toàn lực phản pháo.
"Ối giời ơi! Sao trên đời lại có cái loại người vô liêm sỉ đến vậy chứ? Hai cậu không phải là thấy thanh niên trí thức Lê có tiền nên muốn cướp người yêu nhưng đập chậu cướp hoa không thành nên mới quay ra bôi nhọ thanh niên trí thức Tạ đấy chứ? Chuyện vợ chồng nhà người ta thì liên quan cái rắm gì đến hai người?"
"Tú Phân này! Bà đừng nói thế, chẳng qua hai người bọn họ cay cú vì không bòn rút được tiền của thanh niên trí thức Lê, thế nên mới tìm đủ mọi cách để hạ nhục thanh niên trí thức Tạ thôi."
"Thanh niên trí thức Lê mà thèm để mắt tới hai con cóc ghẻ này sao?"
"Ha ha ha ha ha ha!" Câu nói này vừa thốt ra, không ít người cười phá lên.
Còn sắc mặt của Trần Vượng và Mã Nguyên Long thì lúc xanh lúc đỏ.
"Tạ Dư Thành là một thằng đàn ông to xác mà còn dám làm chuyện xài tiền của phụ nữ, bọn tôi chê bai vài câu thì có làm sao?" Mã Nguyên Long lớn giọng.
"Vợ chồng son nhà người ta góp gạo thổi chung, tiền nong trong nhà đều nằm trong tay thanh niên trí thức Lê cả, thanh niên trí thức Lê trả tiền thì có gì mà không bình thường cơ chứ? Hai người quan tâm chuyện đời tư của vợ chồng người ta làm gì?"
"Đúng vậy! Chuyện này gọi là gì nhỉ, gia... gia đình... phân công trong gia đình? Đúng rồi! Đây gọi là phân công trong gia đình, thanh niên trí thức Lê và thanh niên trí thức Tạ có sự phân công trong gia đình khác nhau!"
"Các thím ơi, các thím dông dài với hai tên này làm gì, chẳng qua là hai tên đó đang thói ghen ăn tức ở thôi! Bọn họ chỉ hận một nỗi thanh niên trí thức Lê không đưa tiền cho bọn họ." Một nữ thanh niên trí thức lên tiếng.
"Ra là vậy!"
"Tôi nhổ vào! Đúng là không biết xấu hổ."
Trần Vượng và Mã Nguyên Long không còn mặt mũi nào mà ở lại thêm nữa, cả hai đành ê chề rời đi.
"Ha ha ha ha ha ha ha!"
Thấy bộ dạng chạy trối chết của Trần Vượng và Mã Nguyên Long, những người xung quanh đều cười nhạo.
Đáng đời!
Đang lúc nhàn rỗi chẳng có việc gì làm, Lê Thiển mang một chiếc ghế ra trước cửa để sưởi nắng, nhân tiện bóc luôn chút đậu nành non.
Gã lưu manh trong đại đội nghe phong phanh chuyện Lê Thiển vung tiền cho Tạ Dư Thành nên cố tình tới tìm cô.
"Lê Thiển, nghe nói cô yêu đương với Tạ Dư Thành toàn phải xuất tiền túi hả? Hay là cô theo tôi đi? Tôi không chê bai chuyện cô từng qua tay Tạ Dư Thành đâu, lại còn cho cô hẳn năm mươi đồng làm tiền sính lễ nữa cơ!”
“Cô thấy tôi đối xử với cô có tốt không nào? Chẳng phải tốt hơn cái tên bám váy đàn bà kia nhiều sao?" Lúc nói chuyện, gã lưu manh còn cố tình nhếch mép cười.
Ngay từ ngày đầu tiên Lê Thiển đặt chân tới đại đội bọn họ, gã đã để mắt tới cô rồi. Sống ngần ấy năm trời, đây là lần đầu tiên gã nhìn thấy một người phụ nữ quyến rũ nhường này.
Gã đã thề rằng nhất định phải cưa đổ bằng được Lê Thiển. Ngờ đâu Lê Thiển vậy mà đã có người yêu, hai người bọn họ lúc nào cũng như hình với bóng, khiến gã chẳng tìm đâu ra cơ hội lúc cô ở một mình.
Chẳng ai ngờ thằng bạn trai của Lê Thiển lại vô dụng đến thế, còn phải xài tiền của phụ nữ.
Cái loại con gái không cần đàn ông tiêu cho mình một xu, ngược lại còn dốc tiền nuôi trai như Lê Thiển đây, phần lớn đều thuộc dạng thiếu thốn tình thương. Nếu gã mà chịu chi cho cô vài đồng, chắc chắn cô sẽ cảm động rơi nước mắt, có khi còn lấy thân báo đáp gã cũng nên.
Gã mơ mộng hão huyền rõ đẹp.
Nghe những lời của tên gã, Lê Thiển dùng đầu lưỡi đẩy vòm má. Cô tự nhủ với bản thân phải kiềm chế lực một chút, nhỡ đánh người ta tàn phế thì rách việc lắm.
Ngần ấy năm trời, hai người đàn ông là Lê Vi Dân và Lê An luôn thiên vị Hứa An Noãn. Nếu Lê Thiển mà không biết chút võ phòng thân thì chẳng biết đã bị hai người bọn họ đánh bao nhiêu lần rồi.
Nhất là Lê An, anh ta vừa ngu ngốc, tính tình lại nóng nảy lại thêm thầm thương trộm nhớ Hứa An Noãn nên mỗi lần ra tay với cô, anh ta đều dùng hết toàn lực.
"Sao nào? Có muốn theo tôi không? Tôi đảm bảo sẽ khiến cô sướng lên tiên luôn!" Gã lưu manh thấy Lê Thiển im lặng thì càng thêm đắc ý.
"Tôi cũng có thể khiến anh lập tức muốn sống muốn chết đây. Anh tiến lại gần chút đi, được không?" Lê Thiển mỉm cười, cô nhìn chằm chằm gã lưu manh, dịu dàng lên tiếng.
Nghe Lê Thiển nói, gã cảm giác xương cốt mình như nhũn cả ra.
Tuy rằng Lê Thiển đã mất cái ngàn vàng nhưng nhan sắc của cô quả thực là quá mỹ miều!
Gã lưu manh vội vã sải mấy bước dài về phía trước, khoảng cách giữa gã và Lê Thiển ngày một thu hẹp.