Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ngay lúc gã dang hai tay định ôm chầm lấy cô, Lê Thiển nhấc chân, giáng cho gã một cú đá, khiến gã ngã lăn lóc trên mặt đất.
Gã lưu manh còn chưa kịp bò dậy, Lê Thiển đã vớ lấy cây chổi, quật lấy quật để vào người gã.
"Mày là cái thá gì? Còn dám chạy tới trước mặt bà đây kiếm chuyện hả? Nhà mày không có gương thì cũng có nước tiểu chứ, tự đái một bãi rồi soi lại cái bản mặt mày đi." Lê Thiển vung chổi liên hồi không dứt.
Đúng là xui xẻo!
"Kinh tởm!" Lê Thiển chê cầm chổi đánh không đủ đô, cô vứt phăng cây chổi trên tay, xông vào bồi cho tên lưu manh mấy cước dồn dập.
"Dám tới chỗ bà đây kiếm chuyện hả, mày không chịu đi dò la xem bà đây là ai sao? Bà đây đánh chết mày! Cho mày làm tôi thấy tởm này, cho mày làm tôi tởm này!" Động tác của Lê Thiển không hề có dấu hiệu dừng lại.
Tên lưu manh ôm lấy đầu, khóc rú lên: "Hu hu hu hu hu!"
"Tôi sai rồi, tôi không bao giờ dám nữa đâu, cô tha cho tôi đi có được không?"
Tại sao gã lại đụng đến sát tinh này cơ chứ?
Sớm biết thế này thì gã đã chẳng thèm tới đây.
Đáng sợ, thực sự là quá sức khủng khiếp rồi, gã chịu không nổi nữa.
"Tha cho mày à? Dựa vào đâu mà bà đây phải tha cho anh!"
"Bà cố ơi, tôi thực sự biết lỗi rồi. Chỉ cần cô bằng lòng buông tha cho tôi, cô bắt tôi gì cũng được." Gã lưu manh nức nở nói.
Cứ tiếp tục ăn đòn thế này thì gã sẽ mất mạng tại đây mất.
"Chuyện gì cũng được à?" Lê Thiển dừng chân, khoanh hai tay trước ngực, quét mắt đánh giá gã lưu manh từ trên xuống dưới.
"Bất cứ chuyện gì cũng được ạ!" Chỉ cần không bắt gã phải ăn đòn thêm nữa, bảo gã làm cái gì cũng được hết. Gã lưu manh quỳ rạp dưới đất, vùi đầu xuống không dám ngước nhìn Lê Thiển.
Mẹ ơi! Gã muốn về nhà, gã không bao giờ dám chọc vào sát tinh này nữa đâu.
"Thời gian của tao quý giá lắm đấy. Huống hồ ban nãy mày còn muốn bắt nạt tao, bồi thường chút tổn thất tinh thần chắc không quá đáng đâu nhỉ. Tao cũng không đòi hỏi nhiều." Lê Thiển xòe năm ngón tay ra.
Tên lưu manh ngẩng đầu lên, trông thấy năm ngón tay của Lê Thiển thì lạnh toát cả người. Năm trăm đồng, có bán thân thì gã cũng chẳng gom nổi số tiền lớn nhường ấy.
"Chị... À không, bà cố ơi, tôi thực sự không đào đâu ra năm trăm đồng, tôi không có nhiều tiền đến vậy đâu. Hay là một trăm sáu mươi đồng có được không ạ? Tôi chỉ có ngần ấy thôi." Tên lưu manh chực khóc thành tiếng, gã thực sự sợ bị Lê Thiển đánh.
Người phụ nữ này thật sự quá mức đáng sợ.
Lê Thiển không nói gì, lạnh lùng nhìn chòng chọc vào tên lưu manh. Vốn dĩ cô chỉ định vòi năm mươi đồng nhưng tên lưu manh này lại tự giác đẩy giá lên cao, đương nhiên cô sẽ chẳng từ chối.
"Một trăm sáu mươi đồng, mày ném tiền cho ăn mày đấy à!" Lê Thiển đá cho tên lưu manh thêm một cước.
"Bà cố ơi, tôi thực sự không có năm trăm đồng đâu mà!"
"Thôi được rồi, tao cũng không làm khó anh. Mày đi tẩn cho mấy kẻ phao tin đồn nhảm một trận đi, một trăm sáu mươi đồng cũng không phải là không thể chấp nhận được."
"Đội ơn bà cố, cảm ơn bà cố." Gã lưu manh dập đầu lia lịa xuống đất cảm ơn Lê Thiển.
Cuối cùng cũng được giải thoát rồi. Người đàn bà này đúng là bạo chúa. Lát nữa gã sẽ rời đi ngay, trốn lên thành phố. Gã đố người đàn bà này tìm được gã ở cái chốn thành thị rộng lớn đấy.
Ở đó mà một trăm sáu mươi đồng, một cắc gã cũng sẽ không xì ra cho cô.
"Nếu mày dám không nghe lời, chuồn mất tăm, tôi sẽ báo công an là mày dở trò lưu manh với tao. Đến lúc bị tống cổ vào đồn, chẳng biết sẽ bị đày ải tới nông trường nào đâu.
Tao nghe đồn cuộc sống trong nông trường khổ sở lắm, đã ăn không đủ no mặc không đủ ấm thì chớ, lại còn phải làm việc suốt ngày đấy." Lê Thiển lên tiếng, liếc mắt nhìn gã lưu manh.
"Chắc mày sẽ không định chạy trốn, quỵt tiền của tao đâu nhỉ?"
"Làm gì có chuyện đó cơ chứ?" Gã lưu manh gượng gạo nặn ra một nụ cười.
"Trước khi mặt trời lặn, tôi nhất định sẽ mang tiền đến dâng tận tay. Còn về phần hai tên tung tin đồn thất thiệt kia, tôi thề sẽ tuân nghe lời dạy dỗ bọn chúng một trận ra trò."
"Cái gì gọi là lời?" Lê Thiển nhướng mày.
"Bà cố ơi, cô không nói gì cả, là do tôi, là tự tôi chướng mắt bọn chúng." Nụ cười của gã lưu manh lúc này còn khó coi hơn khóc. Nếu không phải sợ Lê Thiển cho ăn đòn, gã thực sự muốn khóc cho thỏa.
"Cút đi." Lê Thiển chán ghét xua tay. Tên lưu manh vội vàng bò dậy khỏi mặt đất, gã quay đầu chạy ra ngoài, vừa hay đụng ngay Tạ Dư Thành đang trở về nhà.
Nhìn thấy Tạ Dư Thành, gã lưu manh khựng bước.
"Chào ông cố." Gã cung kính gật đầu chào Tạ Dư Thành một cái, sau đó tiếp tục chạy bán sống bán chết.
Tạ Dư Thành đúng là điếc không sợ súng, vậy mà dám kết hôn với mụ điên Lê Thiển này.
Tất cả là tại hai thằng thanh niên trí thức kia, nếu bọn chúng không tung tin xằng bậy bên ngoài thì gã có bị đánh thảm như này không?
Gã không xử được mụ điên Lê Thiển, chẳng lẽ lại không trừng trị nổi hai tên đó sao?
"Thiển Thiển, em không sao chứ?" Tạ Dư Thành vội vàng quan sát Lê Thiển từ đầu đến chân.
Kẻ vừa nãy là gã lưu manh khét tiếng trong đại đội, gã không dở trò bắt nạt Thiển Thiển đấy chứ?
"Anh còn lạ gì bản lĩnh của em nữa. Cái loại cặn bã như gã, một mình em dư sức xử mấy tên cùng lúc." Lê Thiển nắm tay thành quyền.
"Phép vua thua lệ làng, Thiển Thiển à, chúng ta cứ cẩn thận một chút thì hơn. Nếu em thực sự muốn trừng trị kẻ nào thì tối đến anh sẽ đi trùm bao tải." Tạ Dư Thành nắm chặt tay Lê Thiển.
"Vâng, em biết rồi."
"Tạ Dư Thành, anh xem, chỗ đậu nành non này đều do tự tay em bóc cả đấy. Trưa nay chúng ta ăn món đậu xào thịt nhé?" Lê Thiển chỉ tay vào bát đậu nhỏ vừa bóc vỏ xong.
"Được!" Tạ Dư Thành cầm chiếc bát trên mặt đất lên, dắt tay Lê Thiển bước vào trong nhà.
Ngay buổi chiều hôm đó, tin tức Trần Vượng và Mã Nguyên Long liên tiếp ngã xuống hố xí đã lan truyền khắp nơi.
"Bà cố, ông cố, đây là tiền bồi thường đã thỏa thuận ạ." Gã lưu manh hai tay cung kính dâng tiền lên, chỉ hận không thể rúc đầu xuống đất.