Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bà thím béo tốt trước khi nói còn đảo mắt nhìn quanh một lượt, rồi hạ thấp giọng, khẳng định chắc nịch với mẹ Lý.
Cô út nghe xong thì cau mày, lo lắng nhìn mẹ Lý. Dù mẹ Lý cố giữ bình tĩnh nhưng vạt áo đã bị bà ấy vò nát thành một cục.
Cô út vội vàng đỡ lấy chị dâu.
Thấy mẹ Lý và cô út im lặng, mấy bà thím kia lại tiếp tục thao thao bất tuyệt.
“Tôi nói thật, cái con bé đó đúng là có thủ đoạn, dỗ dành ba nuôi với anh nuôi đối xử với nó còn tốt hơn cả con ruột.”
“Chứ còn gì nữa! Nghe nói con gái ruột nhà họ Lê xuống nông thôn nửa năm trời mà Lê Vi Dân chẳng thèm gửi lấy một lá thư, trong khi hai cha con ông ta lại gửi không biết bao nhiêu tiền cho Hứa An Noãn.”
“Nhưng tôi nghe nói Lê Thiển cũng đâu có gửi thư về nhà.”
“Nếu tôi mà là Lê Thiển, tôi cũng chẳng thèm nhận cái người cha với ông anh đó nữa. Bị ép buộc phải đăng ký xuống nông thôn đã đành, còn không cho được một xu dính túi. Nghe đâu trước khi đi, Lê Thiển còn suýt bị Lê Vi Dân đánh chết đấy.”
“Chuyện này tôi biết này! Lê Vi Dân còn bị Chủ nhiệm Hội Phụ nữ đưa đi giáo dục, lúc đó trên người Lê Thiển toàn là vết thương.”
“Đúng là tạo nghiệt mà.”
“Con bé Lê Thiển đó có thật là con ruột không vậy?”
“Cha con Lê Vi Dân nghĩ cái gì không biết? Đối tốt với Hứa An Noãn như thế, mà với con ruột lại độc ác đến vậy.”
“Ai mà biết được! Nhưng cái con bé Hứa An Noãn đó có số hưởng thật, trước đây có Lê Vi Dân và Lê An chiều chuộng, giờ lại sắp gả cho sĩ quan, làm vợ sĩ quan rồi.”
“Mà này, Hứa An Noãn xuống nông thôn mới được vài tháng đã về, làm sao cô ta lấy được suất về thành phố hay vậy?” Một bà thím khác lấy từ trong túi ra một nắm hạt hướng dương vừa cắn vừa hỏi.
“Chuyện này tôi biết rõ nhưng mọi người đừng có nói ra ngoài đấy nhé. Nơi Hứa An Noãn xuống nông thôn là ở Đại Tây Bắc, vừa đến đó cô ta đã cặp kè với một nam thanh niên trí thức lâu năm ở đó.”
“Mọi công việc đồng áng đều do anh chàng đó làm giúp, cô ta còn dỗ dành anh ta nhường suất về thành phố cho mình nữa. Nếu không thì sao chỉ mới hơn ba tháng mà cô ta về được.”
“Thật không vậy?”
“Tôi lừa mọi người làm gì, tôi còn tận mắt thấy anh chàng đó đến tìm cô ta mà! Nghe đâu anh ta quê ở tỉnh An.”
“Chúng ta đi thôi.” Mẹ Lý lúc này đã đứng không vững, bà ấy tức đến mức không thốt nên lời.
Nhà bà ấy rốt cuộc đã đắc tội với ai mà suýt chút nữa rước cái loại này về làm dâu cơ chứ!
“Chị dâu, chị bình tĩnh một chút, biết đâu đều là tin vịt thì sao!” Cô út an ủi.
“Cô út à, chúng ta về nhà trước đã.”
“Vâng.” Cô út dìu mẹ Lý đi về.
Sau khi họ rời đi, mấy bà thím đang hăng say buôn chuyện cũng tản ra. Mỗi người đi đến chỗ một chàng trai trẻ nhận hai tệ tiền công.
“Cậu em, lần sau có việc gì thế này cứ tìm bọn tôi nhé.” Bà thím béo tốt cười hớn hở.
“Vâng, lần sau có việc chắc chắn sẽ nhờ các thím.”
Vài phút sau, Tạ Dư Thành từ góc khuất bước ra, vỗ vai người thanh niên: “Làm tốt lắm.”
“Anh Tạ, đây là việc em nên làm mà, có chuyện gì anh cứ gọi anh em một tiếng.”
“Cảm ơn nhé.”
“Thứ Sáu tuần tới là đám cưới của anh và chị dâu cậu, nhớ đến tham dự nhé.” Tạ Dư Thành lấy từ trong túi ra một tấm thiệp mời.
“Em nhất định sẽ đến.” Thanh niên cười rạng rỡ nhận lấy thiệp.
Còn bên kia mẹ Lý đã được cô út dìu về đến nhà. Sau khi ngồi xuống ghế, uống một ngụm trà nóng, mẹ Lý mới dần lấy lại được tinh thần.
“Mẹ và mợ làm sao vậy? Không phải hai người ra ngoài mua gạo sao?”
Thấy mẹ Lý như vậy, con gái và con dâu của cô út nhà họ Lý đều rất lo lắng.
“Tiểu Duyệt, Tiểu Hà, hai đứa có thể giúp mợ nghe ngóng một chuyện được không?”
Mẹ Lý nắm chặt lấy tay Hạ Tiểu Hà.
“Mợ, mợ cứ nói đi ạ, chỉ cần bọn con giúp được mợ.”
“Hai đứa giúp mợ đi nghe ngóng về mối quan hệ giữa Hứa An Noãn và thằng anh nuôi của nó, còn cả chuyện hai tháng trước rốt cuộc làm thế nào mà nó lấy được suất về thành phố.”
“Chuyện này...”
Hạ Tiểu Hà vừa định nói gì đó, cô út nhà họ Lý đã đưa mắt ra hiệu cho cô ấy, cô ấy liền gật đầu đồng ý.
“Vâng ạ.”
Hơn một giờ sau, đám người Hạ Tiểu Hà quay về, mặt mũi ai nấy đều đỏ bừng vì tức giận.
Đặc biệt là Hạ Tiểu Hà, nghĩ tới việc anh họ mình suýt cưới phải người phụ nữ như vậy rồi hối hận cả đời, cô ấy lại thấy tức giận không chịu nổi.
Vừa vào nhà, Hạ Tiểu Hà đã định lên tiếng mắng nhiếc Hứa An Noãn một trận cho hả giận, nhưng thấy môi mẹ Lý tái nhợt, lời đến cửa miệng lại đành nuốt ngược vào trong.
“Hai đứa cứ nói thẳng đi, phát hiện ra nhân phẩm Hứa An Noãn có vấn đề trước khi cưới còn tốt hơn là cưới về rồi mới biết.”
Mẹ Lý đứng dậy nói.
“... Chuyện là như vậy ạ.”
Hạ Tiểu Hà thuật lại toàn bộ những gì nghe ngóng được.
Mẹ con cô út nhà họ Lý ở lại bầu bạn với mẹ Lý, đợi đến khi Lý Hạo Trạch về nhà mới rời đi.
“Chị dâu, vậy chúng em xin phép về trước.”
Cô út vỗ vỗ tay mẹ Lý.
“Được, cô út, mấy ngày nay vất vả cho mọi người quá.”
“Đều là người nhà cả, không cần khách sáo.”
Cô út dẫn con gái và con dâu rời đi, để lại không gian riêng cho mẹ Lý và Lý Hạo Trạch nói chuyện.
“Mẹ, mẹ thấy không khỏe sao? Có cần con đưa mẹ đến bệnh viện khám không?”
Lý Hạo Trạch nhận ra sắc mặt mẹ Lý không tốt.
“Hạo Trạch, con ngồi xuống đi, mẹ có chuyện muốn nói với con.”
Mẹ Lý liếc nhìn chiếc ghế bên cạnh, ra hiệu cho anh ta ngồi xuống.
“Mẹ, mẹ có chuyện gì muốn nói với con ạ?”
Lý Hạo Trạch ngồi xuống cạnh bà.
“Mẹ muốn nói về chuyện của con và An Noãn.”
Vẻ mặt mẹ Lý vô cùng nghiêm trọng.
Không ngờ bà ấy mong chờ bấy lâu, cuối cùng lại nhận được kết quả thế này. Đúng là chuyện tốt lắm gian truân, Hạo Trạch nhà mình ưu tú như vậy, nhất định sẽ tìm được người tốt hơn.
“Mẹ, có phải mẹ định nói về chuyện theo quân không? Con và Noãn Noãn đã bàn bạc xong rồi...”
“Không phải chuyện đó! Hạo Trạch, hôn sự giữa con và Hứa An Noãn hủy bỏ đi.”
Mẹ Lý không muốn nghe đến cái tên đó thêm một lần nào nữa.