Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Mẹ, mẹ nói gì vậy! Hôn sự sao có thể nói hủy là hủy được chứ!”
Lý Hạo Trạch biến sắc rõ ràng.
“Mẹ, có phải mẹ nghe thấy lời ra tiếng vào gì không? Sự việc không như mẹ nghĩ đâu, Noãn Noãn là một cô gái tốt, cô ấy và Lê An không phải như người ta nói, tất cả đều là do người chị nuôi kia vì chuyện xuống nông thôn mà cố ý vu oan cho cô ấy thôi.”
Hứa An Noãn biết có những chuyện không thể giấu giếm mãi, nên đã chủ động nói với Lý Hạo Trạch rồi đẩy hết mọi tội lỗi lên đầu Lê Thiển.
“Vu oan? Lý Hạo Trạch, Hứa An Noãn chỉ là một đứa con nuôi mà sống còn sung sướng hơn cả con đẻ, con thật sự tin nó là hạng người đơn thuần, vô tội, không có thủ đoạn sao?”
“Con tỉnh táo lại đi! Nếu con không tin thì tự mình đi mà điều tra, xem một thanh niên trí thức vừa mới xuống nông thôn như nó làm cách nào mà lấy được suất về thành phố!”
Mẹ Lý đứng phắt dậy, không muốn nói thêm với Lý Hạo Trạch nữa.
“Mẹ, con không có ý đó! Con không phải nghi ngờ mẹ, con chỉ sợ...”
“Hạo Trạch, con tự mình đi tra cho rõ đi, mẹ thấy cuộc hôn nhân này thôi dẹp đi là vừa.”
Mẹ Lý nắm lấy tay Lý Hạo Trạch, thái độ dịu lại.
“Vâng.”
Đối mặt với người mẹ một lòng lo nghĩ cho mình, Lý Hạo Trạch chỉ đành khẽ gật đầu.
Lý Hạo Trạch nhờ một người đồng đội ở tỉnh An đi nghe ngóng giúp. Khi nghe được sự thật, anh ta đã ngồi lặng yên trong phòng suốt một đêm, hút hết điếu thuốc này đến điếu khác.
Sau khi đã bình tĩnh lại, anh ta đến nhà họ Lê để hủy hôn trước giờ đi làm.
“Cộc cộc cộc cộc!”
Một tràng tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
“Hạo Trạch!”
Tầm giờ này không có mấy ai đến nhà họ Lê, Hứa An Noãn nhanh chóng ra mở cửa, thấy người đến là Lý Hạo Trạch, cô ta liền nở một nụ cười thật tươi.
“Hạo Trạch, anh đã ăn sáng chưa? Để em nấu cho anh bát mì nhé”
“Hứa An Noãn, hôn sự của chúng ta hủy bỏ.”
Nói xong, Lý Hạo Trạch quay người định rời đi.
Hứa An Noãn từ phía sau ôm chầm lấy anh ta: “Hạo Trạch, anh làm sao vậy? Có phải anh nghe thấy lời đồn thổi gì không? Sự việc không phải như anh nghĩ đâu.”
Lý Hạo Trạch gỡ tay Hứa An Noãn ra, xoay người lại nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh lùng.
“Nếu cô định nói những lời đồn về cô và Lê An là do chị nuôi cô cố ý vu oan, vậy còn suất về thành phố của thanh niên trí thức Đinh thì sao?”
Lý Hạo Trạch lắc đầu, cảm thấy như mình vừa mới thực sự hiểu rõ Hứa An Noãn.
Cô ta đúng là không có lấy một câu thật lòng.
“Thiển Thiển vu oan cho cô hả?”
Bà thím hàng xóm đang định ra ngoài mua thức ăn, vừa đi tới cửa đã nghe thấy động tĩnh bên nhà họ Lê.
Bà ấy nhanh chóng đẩy cửa ra, lườm Hứa An Noãn một cái cháy mặt.
“Cậu là người định kết hôn với Hứa An Noãn hả? Tôi bảo cho mà biết, mắt nhìn người phải sáng suốt một chút, đừng có rước cái thứ tai họa này về nhà! Hứa An Noãn, tôi cảnh cáo cô, nếu cô còn dám nói xấu Thiển Thiển thêm một câu nào nữa, tôi sẽ xé nát miệng cô ra đấy! Tự mình làm chuyện đồi bại rồi còn đổ lên đầu Thiển Thiển, cô có tin tôi gọi mọi người đến đây phân xử không?”
Bà thím hàng xóm không muốn phí lời thêm, xách giỏ rau bỏ đi.
“Hạo Trạch, không phải như vậy đâu.”
Hứa An Noãn vẫn muốn giải thích với Lý Hạo Trạch, cô ta níu lấy tay anh ta.
Tại sao? Tại sao những người đó cứ không muốn để cô ta được yên ổn chứ? Lê Thiển rõ ràng không có ở Hải Thành, vậy mà cái tên đó cứ hết lần này đến lần khác vang lên bên tai cô ta.
“Hứa An Noãn, chúng ta chia tay trong êm đẹp đi, đây coi như là chút thể diện cuối cùng tôi chừa cho cô. Nếu cô còn muốn dây dưa, đừng trách tôi không khách khí.”
Lý Hạo Trạch hất tay cô ta ra, không thèm ngoảnh đầu lại mà rời đi.
“Hạo Trạch!”
“Lý Hạo Trạch!”
Hứa An Noãn đuổi theo xuống lầu, nhưng chỉ thấy bóng lưng Lý Hạo Trạch đang đạp xe đi xa dần.
“Noãn Noãn, là Lý Hạo Trạch không biết điều, anh ta không xứng để em phải như vậy.”
Lê An cũng đuổi theo xuống, hai tay giữ chặt vai Hứa An Noãn.
“Noãn Noãn, em hãy cân nhắc những người khác ở bên cạnh mình đi, biết đâu bên cạnh em có người còn yêu em hơn.”
Lê An nói đầy ẩn ý.
Trước đây anh ta cứ nghĩ mình có thể đứng nhìn Hứa An Noãn lấy chồng, nhưng khi thấy cô ta thật sự sắp kết hôn với Lý Hạo Trạch, anh ta mới nhận ra mình không làm được. Anh ta không thể trơ mắt nhìn người mình yêu ở bên kẻ khác.
Trước đây là do anh ta quá nhút nhát, lần này anh ta nhất định phải dũng cảm bày tỏ lòng mình với Noãn Noãn.
Hứa An Noãn nghe ra ý tứ của Lê An.
Cô ta đẩy ngã Lê An xuống đất, chỉ thẳng vào mặt anh ta, mất kiên nhẫn quát lên:
“Tôi không ở bên một sĩ quan quân đội như Lý Hạo Trạch, chẳng lẽ lại đi theo một kẻ vô nghề nghiệp như anh sao!”
Hứa An Noãn chẳng thèm che giấu vẻ chán ghét trên khuôn mặt:
“Lê An, tôi cảnh cáo anh, đừng có mơ tưởng đến người không thuộc về mình. Tôi tuyệt đối sẽ không ở bên loại người như anh đâu.”
“Hứa An Noãn! Cô có ý gì hả? Tôi là kẻ thất nghiệp, nhưng tôi mất việc là vì ai?”
Lê An gần như không thể tin vào tai mình.
“Nếu anh thực sự có bản lĩnh thì đã chẳng mất việc, đừng có chuyện gì cũng đổ lên đầu tôi. Tôi chính là sinh viên chuẩn bị vào Đại học Hải Thành, không phải đối tượng mà hạng lưu manh vô nghề nghiệp, suốt ngày lêu lổng như anh có thể mơ tưởng tới.”
“Hứa An Noãn, cô đừng có quá đáng!”
“Thế này mà đã gọi là quá đáng? Tôi nói có câu nào sai không?”
“Hứa An Noãn!”
Lê An quát lên giận dữ.
“Tránh xa tôi ra.”
Hứa An Noãn khinh bỉ lườm Lê An một cái. Hành động này đã hoàn toàn châm ngòi cho ngọn lửa giận dữ trong lòng anh ta. Lê An lao tới tóm chặt lấy Hứa An Noãn.
Lê An còn chưa kịp ra tay, Hứa An Noãn đã nhanh tay cào hắn một cái. Lê An đưa tay lên sờ vết máu trên mặt, không thể nhịn thêm được nữa. Anh ta dùng lực hất mạnh Hứa An Noãn xuống đất.
“Con tiện nhân! Khinh thường tao, muốn gả cho sĩ quan, muốn làm sinh viên đại học cơ đấy? Mày nằm mơ đi!”
“Để xem Đại học Hải Thành có nhận loại sinh viên phẩm hạnh tồi tệ như mày không? Tao sẽ đến trường tố cáo mày ngay lập tức, phanh phui hết thảy những chuyện thối nát của mày ra. Đừng tưởng tao không biết suất về thành của mày từ đâu mà có.”