Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tờ báo có in hình cô đã lọt vào mắt của Lê Vi Dân và Lê An. Hai cha con bọn họ không thể chờ đợi thêm một giây nào, lập tức tìm cách đi nhận thân với Lê Thiển.

“Ba!”

Sau khi Lê An nhìn thấy ảnh trên báo, việc đầu tiên là cầm tờ báo chạy đi tìm Lê Vi Dân.

“Hét lớn như thế làm gì?”

Lê Vi Dân đã bị cho nghỉ việc. Nhà máy kinh doanh thua lỗ, một loạt công nhân rơi vào cảnh thất nghiệp, Lê Vi Dân cũng nằm trong số đó.

“Ba, ba mau xem tờ báo này đi.”

Lê An đưa tờ báo trên tay cho Lê Vi Dân.

“Tao thấy mày đúng là thừa tiền rồi đấy, tình hình trong nhà thế nào mày không biết sao mà còn bày đặt mua báo?”

Lê Vi Dân mở miệng mắng nhiếc.

“Ái chà, ba đừng mắng con vội, mau xem báo đi này. Lê Thiển, thấy chưa, ảnh của Lê Thiển đây này! Con nhỏ đó làm bà chủ lớn ở Dương Thành rồi, tài sản ít nhất cũng phải vài triệu tệ.”

Lê An nhanh tay lật tờ báo.

Anh ta lật đến trang có tin về Lê Thiển, chỉ tay vào bức ảnh trên đó rồi nói.

“Để tao xem nào.”

Lê Vi Dân rút chiếc kính ông ta từ túi áo ngực ra, sau khi nhìn rõ khuôn mặt trong ảnh, ông ta liền cười rộ lên.

“Không ngờ con nhóc chết tiệt Lê Thiển này lại phất lên như vậy!”

Quả nhiên ông trời vẫn đứng về phía cha con ông ta mà.

Lê Vi Dân ông đây sắp được sống cảnh vinh hoa phú quý rồi!

Tài sản những mấy triệu tệ, thời buổi này kiếm được một vạn tệ còn khó nữa là, vậy mà Lê Thiển lại giàu đến thế. Đợi khi tìm được nó, ông ta nhất định phải bắt nó mua cho ông ta một căn biệt thự, một chiếc xe hơi, rồi cả một cái điện thoại di động nữa!

“Lê An, còn ngẩn người ra đó làm gì? Mau thu dọn đồ đạc, chúng ta đi nương nhờ em gái mày.”

“Vâng, con đi dọn đồ ngay đây.”

Lê An chạy tót vào phòng thu xếp hành lý.

Anh ta lấy một cái túi, quơ đại vài bộ quần áo nhét vào.

Ngày lành của anh ta đến rồi! Lê Thiển giàu như vậy, chỉ cần nó bỏ ra chút tiền sính lễ, anh ta lo gì không cưới được vợ.

Trước kia, chuyện giữa Lê An và Hứa An Noãn ầm ĩ đến mức ai ai cũng biết. Lê An lại không có công ăn việc làm, chỗ ấy còn từng bị đá hỏng, chẳng ai thèm gả con gái cho anh ta. Hiện tại, Lê An đã là gã ế vợ nổi tiếng cả vùng này.

Còn về Hứa An Noãn, cô ta đã sớm bỏ chạy đi đâu không rõ, cả Lê Vi Dân và Lê An đều chẳng có chút tin tức gì.

“Ba, xong xuôi rồi.”

“Đi thôi!”

Lê Vi Dân và Lê An bắt tàu hỏa đến Dương Thành. Vừa xuống xe, cả hai đã ra vẻ hào phóng vẫy một chiếc taxi để đi thẳng đến công ty của Lê Thiển.

Nhìn tòa nhà trước mặt, Lê Vi Dân và Lê An hài lòng gật đầu. Không ngờ công ty của Lê Thiển lại chiếm tới ba tầng lầu, con nhóc này đúng là phát tài thật rồi.

“Đi thôi!”

Lê Vi Dân nghênh ngang đi phía trước, Lê An bám sát theo sau, vẻ mặt cả hai đắc ý vô cùng.

Ai không biết nhìn vào còn tưởng trong túi bọn họ có bao nhiêu là tiền cơ đấy!

Thế nhưng, Lê Vi Dân và Lê An vừa mới bước tới cửa, còn chưa kịp vào trong đã bị bảo vệ túm cổ ném thẳng ra ngoài.

Hai cha con ngã chồng lên nhau như xếp hình, Lê Vi Dân lót ở dưới, Lê An đè lên trên.

“Mắt chó của các người mù hết rồi sao! Hai đứa ranh con kia có biết tao là ai không? Tao là cha đẻ của tổng giám đốc Lê các người đấy! Có tin tao bảo con gái tao đuổi việc cả lũ bây giờ không!”

Lê Vi Dân chỉ tay vào hai người bảo vệ mà mắng chửi.

“Đúng thế, đúng thế! Đợi em gái tao ra đây, nó nhất định sẽ tính sổ với các người.”

Lê An lồm cồm bò dậy, đưa tay kéo Lê Vi Dân từ dưới đất lên.

Lê An đỡ Lê Vi Dân.

“Đi đi đi! Hai cái đồ mặt dày này, lừa đảo mà lừa đến tận công ty chúng tôi à? Tôi cảnh cáo các người, nếu còn không đi, tôi sẽ báo cảnh sát đấy.”

Người bảo vệ mất kiên nhẫn nói.

Hai tên lừa đảo này diễn thế là đủ rồi.

“Tao là cha đẻ của tổng giám đốc Lê các người! Mau gọi nó xuống đây gặp tao!”

Nghe thấy mình bị coi là kẻ lừa đảo, Lê Vi Dân tức đến nổ phổi.

Hai tên này mù thật rồi sao?

“Nghe thấy chưa! Lát nữa Lê Thiển đến, xem các người có gánh nổi hậu quả không!”

Lê An bắt đầu vênh váo ra oai.

“Cút ngay cho khuất mắt! Đã nói lời tử tế mà hai người không nghe đúng không?”

Bảo vệ cầm gậy bắt đầu xua đuổi.

“Biến ra chỗ khác!”

“Các người...”

Lê An và Lê Vi Dân còn chưa kịp nói hết câu đã bị ngắt lời.

“Câm miệng đi! Đừng có tới đây mà giở trò ăn vạ tổng giám đốc Lê của chúng tôi. Cha anh của Tổng giám đốc Lê đã sớm qua đời rồi, muốn nhận vơ thì cũng phải tìm lý do nào tốt hơn một chút chứ.”

Lê An và Lê Vi Dân bị đuổi đi không thương tiếc.

Đúng lúc đó Tạ Dư Thành vận bộ vest lịch lãm, vừa từ nhà mang cơm đến.

Nhìn thấy Lê Vi Dân và Lê An quần áo xộc xệch, miệng không ngừng chửi bới, Tạ Dư Thành liếc mắt nhìn thêm một cái. Sau khi nhìn rõ mặt mũi hai người, sắc mặt anh lập tức lạnh hẳn đi.

Thiển Thiển vừa mới nhận phỏng vấn không lâu, báo chí mới ra hôm qua, vậy mà hôm nay bọn họ đã mò tới đây rồi.

Hai kẻ này đúng là mặt dày không ai bằng.

Suốt bao nhiêu năm qua, khi không có tin tức gì của Thiển Thiển, bọn họ chẳng hề lo lắng, cũng chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện đi tìm người. Giờ thấy cô có tiền, bọn họ lại lù lù xuất hiện.

Thật sự coi bọn họ là kẻ dễ bắt nạt sao?

Tạ Dư Thành không dừng bước, anh rút điện thoại ra gửi đi một tin nhắn.

“Tổng giám đốc Tạ.”

Thấy Tạ Dư Thành, hai người bảo vệ chủ động chào hỏi.

“Ừm.”

Tạ Dư Thành gật đầu, xách hộp cơm đi thẳng vào văn phòng tìm Lê Thiển.

“Bà xã! Anh đến đưa cơm cho em đây!”

Tạ Dư Thành ngồi xuống đối diện Lê Thiển, mở hộp cơm trên tay ra.

Lê Vi Dân và Lê An định tìm một nhà nghỉ nhỏ để tá túc. Hai cha con đã bàn bạc kỹ, từ hôm nay trở đi sẽ túc trực quanh công ty Lê Thiển để chặn đường.

“Ba, ba nói xem nếu con nhóc Lê Thiển kia không chịu nhận chúng ta thì sao?”

Không ngờ Lê Thiển lại nói với nhân viên công ty rằng cha và anh trai cô đều chết cả rồi.