Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sao cô có thể thốt ra được những lời như thế chứ?
“Nó dám không nhận!”
Lê Vi Dân hừ lạnh một tiếng.
Bất thình lình, một chiếc xe tải nhỏ dừng lại ngay sau lưng bọn họ. Lê Vi Dân và Lê An bị trùm bao tải lên đầu, lôi tuột lên xe.
Cửa xe đóng sầm lại, chiếc xe phóng vụt đi.
“Đại ca, cha con tôi không có tiền, có phải các anh bắt nhầm người rồi không?”
Giọng Lê Vi Dân run rẩy cầm cập.
“Đại ca, chỉ cần các anh chịu thả cha con tôi ra, bảo chúng tôi làm gì cũng được!”
“Con gái tôi là Lê Thiển, nó giàu lắm, các anh có thể tìm nó mà đòi tiền.”
“Câm mồm! Không biết có những lời không được nói ra sao?”
Gã đàn ông đối diện đấm thẳng một cú vào mặt Lê Vi Dân.
Lê Vi Dân và Lê An bị đánh cho một trận tơi bời hoa lá, sau đó bị vứt trả về Hải Thành. Khắp người bọn họ chằng chịt vết thương, chỉ cần khẽ cử động là đau thấu xương.
Sau trận đòn nhớ đời đó, Lê Vi Dân và Lê An không bao giờ dám mơ tưởng đến chuyện đi tìm Lê Thiển nữa, vì bọn họ sợ sẽ lại bị ăn đòn.
Về chuyện hai cha con kia tìm đến, mãi đến tối Lê Thiển mới biết. Tạ Dư Thành vì muốn tranh công với vợ nên đã đặc biệt kể ra.
Làm việc tốt mà không nói ra thì chỉ có kẻ ngốc mới làm.
“Bà xã, anh làm có giỏi không? Em có nên thưởng cho anh cái gì không nhỉ?”
Tạ Dư Thành nhìn Lê Thiển đầy mong đợi.
“Được, thưởng cho anh.”
Lê Thiển rướn người hôn lên mặt Tạ Dư Thành một cái.
“Bên này nữa.”
Tạ Dư Thành chỉ vào bên má còn lại.
“Được thôi.”
Lê Thiển nâng mặt Tạ Dư Thành lên, hôn thêm một cái nữa.
Nhiều năm sau, khi con gái đã có thể tự mình gánh vác sự nghiệp, Lê Thiển giao lại công ty cho con quản lý, rồi cùng Tạ Dư Thành đi du lịch khắp nơi.
Bọn họ đã cùng nhau đi qua rất nhiều địa danh.
Thế nhưng trong ống kính máy ảnh của Tạ Dư Thành, thứ được lưu lại nhiều nhất không phải là danh lam thắng cảnh, mà chính là nụ cười của Lê Thiển.
“Tôi nhớ rõ hôm qua mình đã nói là muốn ăn Phật Khiêu Tường mà? Các người đưa cái thứ này ra là ý gì? Định dùng bát canh gà này để lừa gạt tôi sao? Nghĩ rằng tôi dễ bắt nạt lắm có phải không?”
Lê Thiển nhìn bát canh gà trước mặt, tức đến mức bật cười.
Bát canh gà này mà cũng đòi so với Phật Khiêu Tường sao? Dám lấy cái thứ quỷ này ra để qua mặt cô!
Lê Thiển thậm chí chẳng buồn liếc mắt nhìn thêm lấy một cái.
So với những người khác, phần thịt gà trong bát của Lê Thiển là nhiều nhất, cả hai cái đùi gà đều nằm gọn trong bát của cô. Vậy mà khi thấy Lê Thiển không vui, phản ứng đầu tiên của mọi người chính là xin lỗi.
“Thiển Thiển, nguyên liệu để làm Phật Khiêu Tường hơi khó mua, đợi mẹ mua đủ rồi nhất định sẽ làm cho con.”
“Con đã cả ngày không ăn gì rồi, cứ thế này thì cơ thể chịu không nổi đâu, con ăn tạm một chút được không? Nếu con không muốn ăn thịt gà, mẹ sẽ làm món khác cho con.”
Mẹ Cố nhìn Lê Thiển với ánh mắt xót xa.
Con bé đã nhịn ăn cả ngày rồi. Kể từ khi gả vào nhà này, gương mặt nhỏ nhắn ấy đã gầy đi trông thấy, chẳng biết thằng cả chăm sóc Thiển Thiển kiểu gì nữa.
“Ai thèm chứ! Đừng tưởng tôi không biết bà chỉ sợ đứa nhỏ trong bụng tôi có mệnh hệ gì thôi. Tôi mới không thèm sinh con cho tên què chết tiệt Cố Khanh Hành kia đâu!” Lê Thiển hét lớn.
“Chị dâu! Sao chị có thể gọi anh cả là tên què được chứ!”
Cố Thanh Lịch bất mãn với cách xưng hô của cô dành cho anh trai mình.
Anh cả của cậu vì cứu ai mà mới trở nên què quặt như vậy, sao chị ta có thể nói ra những lời tuyệt tình đến thế! Nếu không phải vì cứu chị ta, anh cả đã không bị xe đâm, cũng sẽ không đến mức phải rời khỏi quân ngũ.
“Thanh Lịch! Không được gào thét với chị dâu của con.”
Mẹ Cố vội vàng kéo tay con trai út, ra hiệu cho cậu phải chú ý lời nói.
“Tôi nói sai chỗ nào sao? Chẳng lẽ chân anh ta không què? Gọi anh ta là tên què thì có gì sai?”
“Tôi nói cho các người biết, sớm muộn gì tôi cũng sẽ phá bỏ cái thai này!”
Ánh mắt Lê Thiển nhìn xuống bụng mình chỉ toàn là sự căm ghét tột cùng.
Cô nói xong thì xoay người định lên lầu về phòng.
Sau khi Cố Khanh Hành bị thương, phòng của hai người vốn định chuyển xuống tầng dưới nhưng Lê Thiển khăng khăng nói ở tầng dưới không thoải mái, nhất quyết đòi ở phòng cũ, thế nên họ vẫn chưa đổi phòng.
Mỗi lần thấy Cố Khanh Hành khó khăn leo cầu thang, Lê Thiển lại đứng một bên thích thú thưởng thức, nhìn mồ hôi đầm đìa trên trán anh, vẻ mặt cô lộ rõ sự khoái trá không diễn tả thành lời.
“Lê Thiển, chị đừng có quá đáng quá!”
Cố Thanh Lịch không chịu nổi nữa, gia đình cậu đối xử với cô còn chưa đủ tốt sao? Cô muốn gì được nấy, tại sao cô vẫn luôn như vậy?
Nếu ban đầu người ở bên anh cả là chị Tuyết Vi thì tốt biết mấy, gia đình cũng không đến mức bị quấy rầy đến chướng khí mù mịt thế này!
“Tôi quá đáng? Tô...”
Lời còn chưa dứt, Lê Thiển cảm thấy đầu đau như búa bổ, cơ thể cô mất kiểm soát ngã ngửa về phía sau.
“Thiển Thiển!”
“Chị dâu!”
Hai tiếng hô đồng thời vang lên, Cố Thanh Lịch hoảng hốt lao về phía Lê Thiển, muốn đỡ lấy cô. Chị dâu còn đang mang thai, nếu ngã xuống thì hậu quả khôn lường.
May mắn thay, Cố Khanh Hành vừa đi mua bánh ngọt về tới nơi. Thấy Lê Thiển ngã xuống, anh chẳng màng đến cái chân đau, sải bước lao tới ôm chặt lấy cô.
“Thiển Thiển? Thiển Thiển, em có sao không?”
Cố Khanh Hành run rẩy vì sợ hãi, lo lắng nhìn Lê Thiển. Đôi mắt cô nhắm nghiền, mày nhíu chặt như thể đang gặp phải một cơn ác mộng kinh hoàng.
“Thanh Lịch, mau đi gọi bác sĩ!”
Cố Khanh Hành bế ngang Lê Thiển lên, từng bước nặng nề đi lên lầu.
“Vâng!”
Cố Thanh Lịch vội vã chạy ra ngoài.
Cố Khanh Hành đặt Lê Thiển lên giường, anh ngồi bên cạnh, hai tay nắm chặt lấy tay cô, đôi mắt đỏ ngầu.
“Thiển Thiển! Thiển Thiển!”
“Đừng dọa anh có được không?”
Những giọt nước mắt của Cố Khanh Hành rơi xuống. Ngay cả khi biết tin chân mình bị què, anh cũng chưa từng khóc, vậy mà giờ đây khi Lê Thiển hôn mê bất tỉnh, anh lại khóc đến mức này.
“Thiển Thiển, em tỉnh lại đi được không? Chỉ cần em tỉnh lại, anh đồng ý ly hôn với em, cầu xin em hãy tỉnh lại đi!”