Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Ở nước Tần chỉ cần một lần đào binh thì vĩnh viễn không thể quay lại làm Sĩ ngũ, cũng không thể trở về làng. Dù có về được, phụ mẫu huynh đệ cũng sớm đã bị liên lụy mà chịu hình phạt rồi.” Giọng gã đại hán râu quai nón chùng xuống, đó chính là lý do vì sao gã bị ép đến đường cùng phải làm cướp.
Hắc Phu trầm mặc, tên cướp này làm cho hắn nhớ đến huynh đệ Hắc Phu trong lịch sử, có lẽ chỉ vì một ý niệm sai lầm mà bọn họ cũng rơi vào kết cục như kẻ này.
Mười mấy năm sau, Hán Cao Tổ Lưu Bang e rằng cũng rơi vào cảnh ngộ tương tự, trốn tránh trong núi sâu, muốn cầu đại xá mà chẳng được, thê nhi cũng bị bắt giam tống vào ngục, cuối cùng dứt khoát đứng lên làm phản.
“Các ngươi thử nói xem, khi làm Sĩ ngũ thì hèn mọn như cỏ rác, chẳng đáng một đồng, đến lúc làm cướp thì giá trị tăng vọt, nói xem có nực cười hay không?”
Quý Anh gãi gãi đầu, nhưng rồi lại vững tâm, đá thêm một cú vào người gã đại hán râu quai nón kia, lớn tiếng mắng: “Nhưng ngươi ở đầm Vân Mộng làm loạn, chắc chắn đã hại không biết bao nhiêu mạng người, cướp bóc không ít tài vật! Có ngày hôm nay cũng là do ngươi đáng đời!”
Gã đại hán râu quai nón như bị chịu oan ức thấu trời xanh, mặt gã ta đỏ bừng, nhổ một bãi nước bọt xuống đất, văng ra cả một chiếc răng bị gãy trong lúc giao chiến, lớn tiếng chửi rủa: “Hồ đồ! Trên tay lão tử đúng là có dính vài mạng người nhưng gặp toàn lũ nghèo kiết xác, đừng nói mười bốn kim, ngay cả một kim ta cũng chưa từng thấy qua!”
Quý Anh không thèm để ý đến gã ta nữa, bắt đầu hiến kế: “Hắc Phu huynh đệ, dù sao chúng ta cũng phải lên huyện thành phục dịch, nay chỉ còn khoảng hai mươi ba mươi dặm đường, gắng sức lên đường thì trời tối sẽ tới nơi. Cứ trực tiếp áp giải ba tên cướp này qua đó, nhanh chóng giao cho huyện ngục để lĩnh thưởng, ngươi và ta cũng được an tâm.”
“Có lý.” Hắc Phu gật đầu, hắn tuy có chút cảm giác thỏ chết chồn thương nhưng chuyện này liên quan đến sinh tử tồn vong của hắn sau này, hắn không được phép mềm lòng, đành để mấy kẻ này làm đá kê chân cho vinh hoa phú quý của hắn thôi.
Gã đại hán râu quai nón bị trói ngược hai tay ra sau, nối cùng một chỗ với hai tên kia nhưng vẫn còn lảm nhảm: “Từ lúc đào binh rời khỏi quân doanh, ta đã biết sẽ có ngày hôm nay, dù có bỏ mạng ta cũng không hối tiếc nhưng ta có một thỉnh cầu cuối cùng…”
Hắc Phu nhìn gã ta: “Ngươi nói đi.”
Gã đại hán râu quai nón lộ ra vẻ mặt vừa khóc vừa cười nói: “Sau khi các ngươi áp giải ta nộp cho quan phủ, nếu được nhận thưởng nhất định phải cho ta nhìn một cái, sờ một chút! Để ta biết được bản thân mình thực sự đáng giá nhiều tiền đến thế!”
“Câm miệng!” Quý Anh bất chợt thấy xót xa trong lòng, lại đá gã đại hán một cú, chỉ là cú đá này không còn nặng nề như trước.
Hắc Phu và Quý Anh túm ba tên cướp lên, ép bọn chúng lên đường. Nào ngờ đúng lúc này, trên đường có một đám người hò hét chạy tới, bọn họ trang bị đầy đủ, tay cầm cung tiễn, giáo mác, đoản kiếm, khiên thậm chí còn có một kẻ cưỡi ngựa.
Nhìn thấy bọn người Hắc Phu từ xa, kẻ cưỡi ngựa liền thúc ngựa lao nhanh tới, từ xa đã lớn tiếng quát: “Đám cướp ở đâu?” Khi cách Hắc Phu vài bước, hắn ta mới ghì cương cho ngựa dừng lại, vó ngựa hất tung, bụi bay mù mịt, dính đầy mặt mấy người Hắc Phu.
Quý Anh nhổ ra bụm cát bụi, lớn tiếng mắng: “Cái tên này, ngươi làm gì vậy hả?”
Kẻ trên ngựa khoảng hơn hai mươi tuổi, đầu đội xích trạc, mặc giáp da, bên trong là y phục màu tím đậm, bên hông đeo kiếm, cao gầy, mặt dài như mặt ngựa.
Thấy ba tên cướp đã bị trói, hắn ta lộ rõ vẻ vui mừng, định xuống ngựa bước tới kiểm tra. Hắc Phu rất bất bình với thái độ kiêu ngạo của hắn ta liền đưa tay ra chặn lại, không cho hắn ta tiến tới.
Kẻ này lập tức lộ vẻ không vui, sầm mặt nói: “To gan! Ngươi có biết ta là ai không?”
“Không biết, ta chỉ biết đám cướp là do ta bắt giữ.” Hắc Phu quyết không nhường bước.
Ánh mắt hai người chạm nhau, trong phút chốc, không khí trở nên căng thẳng như cung đã lên dây!
“Tráng sĩ, Đình trưởng... hiểu lầm, đều là hiểu lầm.”
Đúng lúc này, gã thương nhân vừa rồi bị đám cướp đuổi chạy trối chết cũng hổn hển chạy tới nơi, vội vàng tiến lên can ngăn, hành lễ với hai người Hắc Phu: “Đa tạ hai vị tráng sĩ đã cứu mạng.”
Sau đó gã mới giới thiệu kẻ cưỡi ngựa: “Đây là Đình trưởng tại vùng Hồ Dương này, là cứu binh mà ta tìm tới. Đình trưởng, chính là lũ cướp này đã mai phục tập kích ta tại đây...”
“Đình trưởng?”
Hắc Phu thầm kêu không ổn. Quả nhiên đúng lúc này, những kẻ tay cầm binh khí kia cũng lục tục kéo đến, bọn họ có tới bốn người, ồn ào bao vây lấy hai người Hắc Phu, chĩa thẳng cung tên binh khí về phía bọn họ!