Xuyên Về Cuối Thời Đại Tần

Chương 9. Chưa từng thấy nhiều tiền như vậy (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Hơn hai vạn bốn ngàn văn tiền!”

Hắc Phu bị con số khổng lồ này làm cho choáng váng.

Úi chà, số tiền này đủ để đổi lấy mười bộ giáp trụ thượng hạng. Nếu quy ra thóc gạo là hơn ba trăm thạch, gần mười ngàn ký!

Nhưng ngẫm lại cũng đúng, đạo trị quốc của bậc vương giả, không gì cấp bách bằng việc trị lũ trộm cướp. Luật pháp nước Tần cũng giống như tiền bối của nó là Biến pháp*, xem việc bắt trộm cướp là hàng đầu. Bởi vì trộm cướp hoành hành thì trị an xã hội sẽ vô cùng rối ren, Thái thú quận Nam cũng thú nhận trong công văn rằng bản thân cũng đau đầu vì chuyện này, do đó ra phần thưởng hẫu hĩnh để động viên quan lại và bách tính bắt trộm cướp cũng là chuyện dễ hiểu.

*Biến pháp: Là cuộc cải cách quy mô lớn về chính trị, quân sự, kinh tế... do Thương Ưởng đề xuất ở nước Tần thời Chiến Quốc trong lịch sử Trung Quốc, được thi hành hai lần vào các năm 356 TCN và 350 TCN.

Lúc này Hắc Phu không nhịn được cảm thấy đắc ý. Nếu mọi chuyện đúng như lời Quý Anh nói, hắn sẽ từ một gã Sĩ ngũ nghèo kiết xác, không có gì trong tay, thoắt một cái đã trở thành phú hộ ở nước Tần.

Thế nhưng hắn lại nhận thấy ánh mắt đầy tha thiết của Quý Anh dành cho ba tên cướp, trong lòng khẽ động, hắn cười nói: “Quý Anh, ngươi nói có phần không đúng rồi.”

“Không đúng chỗ nào?” Quý Anh ngẩn ra.

Hắc Phu nói: “Rõ ràng là cả hai ta đi đường gặp lũ cướp hành hung, rồi cùng nhau ra tay bắt giữ, công lao này phải có phần của ngươi nữa mới phải chứ!”

“Ta...” Quý Anh nhất thời nghẹn lời. Vừa rồi quả thực y có chút hối hận vì sao không bắt lấy tên cướp đã đối đầu với mình, cũng có chút ghen tỵ trước vận may của Hắc Phu nhưng lại không có mặt mũi mở miệng đòi chia công. Bởi vì ba tên cướp này đều do một tay Hắc Phu thu phục! Y chỉ đứng bên cạnh ngẩn ngơ nhìn, chẳng giúp được tích sự gì.

Hắc Phu lại không nghĩ như vậy: “Cũng nhờ có ngươi kiềm chế một tên cướp, nếu không bốn tên mà cùng ùa lên, giờ này ta đã là cái xác tươi nằm bên vệ đường rồi.”

“Ta thực sự không dám nhận.”

Quý Anh đỏ mặt, còn muốn khước từ nhưng Hắc Phu vẫn kiên quyết, hắn vỗ vai y nói: “Chúng ta cũng coi như đồng sinh cộng tử rồi, có vinh hoa phú quý thì phải cùng hưởng chứ!”

Lần này thì Quý Anh cảm động không thôi, mấy lần định mở miệng rồi lại nuốt vào, lát sau y mới trịnh trọng cúi gập người trước Hắc Phu: “Hắc Phu, kể từ hôm nay, Quý Anh ta xem ngươi như huynh đệ ruột thịt! Bất cứ lúc nào cần đến ta, ngươi cứ việc sai bảo!”

Hắc Phu vội vàng đỡ Quý Anh dậy, trong mắt Hắc Phu, Quý Anh tuy thân thủ hơi kém, lại lắm lời nhưng nhân phẩm không tệ, nhất là lúc gặp chuyện cũng không bỏ chạy. Cho nên Hắc Phu cảm thấy người bằng hữu này đáng để kết giao, có được lời hứa của y, biết đâu chừng trong tương lai hắn thật sự cần đến.

Hơn nữa thất phu vô tội, hoài bích có tội. Nếu chỉ có một mình Hắc Phu nhận lấy phần thưởng lớn như vậy, trong lòng hắn cũng có chút bất an, chỉ dựa vào một mình hắn thì không thể trông chừng cùng lúc ba người, chi bằng thêm một người đồng đội để cùng hắn áp giải đám cướp, dù có mất một người thì với hai người còn lại hắn cũng kiếm được một vạn sáu ngàn văn tiền, nhiêu đó cũng đủ nhiều rồi.

Có số tiền này dù mấy năm nữa hắn phải tòng quân, hắn cũng không cần viết thư về nhà xin mẫu thân tiền bạc, y phục nữa, bánh răng vận mệnh của hắn cũng vì thế mà lệch đi một chút.

Trong lúc hai người nhường qua nhường lại, hai trong số ba tên cướp bị thương kêu gào đau đớn, còn gã đại hán râu quai nón bị trói chặt lại đột nhiên phát ra một tràng cười lớn.

“Ha ha ha ha ha ha!”

Gã ta cười dữ dội đến mức nước dãi chảy cả vào phần râu xuề xòa của mình, dường như gã ta vừa chứng kiến một chuyện nực cười nhất thế gian, buồn cười đến mức văng cả tâm can ra ngoài.

Quý Anh nổi giận, bước tới đá mạnh một cú vào người gã ta, mắng: “Tên cướp kia, cười cái gì mà cười!”

Gã đại hán râu quai nón ngẩng đầu, nhe răng nói: “Ta cười là vì không ngờ bản thân ta lại đáng giá đến thế, tại sao sống hơn ba mươi năm mà ta không hề hay biết chứ?”

Hắc Phu và Quý Anh sững sờ, gã râu quai nón bắt đầu lảm nhảm nói tiếp: “Ta tên Phan, cũng giống như các ngươi, từng là Sĩ ngũ lương dân của nước Tần, chưa từng rời khỏi huyện này nửa bước. Cho đến một ngày, quan phủ trưng binh thế là ta khoác lên mình bộ y phục rách nát mà rời khỏi nơi này lên đường nhập ngũ. Lúc đó tâm tình ta rất hăm hở, còn nghĩ rằng có thể chém vài thủ cấp để đoạt lấy tước vị, làm rạng rỡ xóm làng, nào ngờ...”

“Nào ngờ ngươi phát hiện chiến trường chẳng hề tốt đẹp chút nào?”

Hắc Phu đã có thể đoán được sơ sơ tên đại hán này đã trải qua những gì. Kiếp trước, gia đình của hắn có một người bác từng tham gia chiến tranh, ông ấy cũng nói với con cháu rằng không phải ai cũng thích nghi được với chiến trường. Đối với một số người, chỉ cần ngửi thấy chút hương vị của cái chết cũng đủ khiến họ sụp đổ. Khi ngươi xung phong về phía trước, luôn có những người chạy ngược lại để trốn.

Thời cổ đại lại càng như thế, nước Tần không năm nào không động binh đao, về lý thuyết mỗi người chỉ bị trưng triệu hai lần nhưng đây là điều luật duy nhất của nước Tần có cũng như không. Trên thực tế dưới ý chí của Tần Vương, mỗi Sĩ ngũ đều phải tham gia vô số trận chiến từ năm này qua năm khác, trên chiến trường đệ đệ tận mắt nhìn thấy huynh trưởng bỏ mạng, lão phụ thân mất đi hài tử, trơ mắt nhìn đồng hương bị lưỡi kiếm đâm thủng... Ngay cả những người sống sót qua mười trận chiến cũng rất có thể sẽ gục ngã trong trận chiến thứ mười một.

Thế là có đào binh, có đào ngũ, mà trong luật pháp của nước Tần những kẻ này sẽ bị xem là nô lệ hoặc là người chết.