Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Còn ngẩn người ra đó làm gì? Mau giúp ta trói bọn chúng lại!”
Lúc này gã đại hán râu quai nón dưới đất bắt đầu liều chết giãy giụa, Hắc Phu vội vàng khóa chặt gã ta, thấy Quý Anh vẫn còn đứng như trời trồng, hắn lập tức lớn tiếng quát một câu. Bấy giờ Quý Anh mới sực tỉnh, tập tễnh bước lại hỗ trợ Hắc Phu, hóa ra trong cuộc hỗn chiến lúc nãy y đã bị trẹo chân.
"Hắc Phu, không ngờ võ nghệ của ngươi lại cao cường đến thế, hèn gì ngươi không ngại lấy ít địch nhiều."
Quý Anh tháo thắt lưng, tìm thêm vài sợi dây leo, giúp Hắc Phu trói chặt ba tên cướp như cái bánh chưng, miệng không ngớt lời tán tụng thân thủ của hắn.
“Vậy sao ngươi còn dám đứng ra cùng ta?” Chút công phu mèo cào của Quý Anh, Hắc Phu đều nhìn thấu, nhưng hắn không hề khinh miệt. Trong tình cảnh lúc nãy mà y không lập tức quay đầu bỏ chạy thì hắn đã thấy đáng quý lắm rồi.
“Chẳng qua là ta sợ sau này quan phủ điều tra thì ta bị liên lụy thôi.”
Quý Anh bất lực giải thích: “Ngươi nói không sai, trong luật đã ghi rõ, nếu thấy kẻ cướp giết người giữa đường lớn, người qua đường trong vòng trăm bước mà không ứng cứu sẽ bị phạt tư nhị giáp!”
Tư có nghĩa là phạt tiền, luật này Hắc Phu đã tường tận từ lâu, đây cũng là một trong những lý do làm cho hắn sinh lòng kính trọng đối với luật pháp nhà Tần. Trong thời hiện đại, thấy việc bất bình ra tay tương trợ chỉ là một hành động cao đẹp nhưng tại nước Tần, việc này lại được luật pháp bảo hộ rõ ràng, trở thành một loại nghĩa vụ mà mỗi con dân nước Tần đều phải gánh vác!
“Nếu người đời sau cũng được thế này…”
Hắc Phu thầm cảm thán, không phải hắn cổ hủ bài trừ cái mới, chỉ là những tình huống oái ăm ở thế kỷ hai mươi mối như ra đường thấy người già té ngã cũng không dám đỡ, giúp người ta trái lại còn bị ăn vạ thật sự khiến lòng người lạnh lẽo, hắn chỉ có thể nói đúng là nhân tâm khó dò.
Nếu là ở nước Tần, thấy người già ngã mà ngươi không đỡ xem? Được người ta đỡ dậy ngươi có gan vu oan cho người ta không?
Ngay lập tức quan lại nước Tần sẽ dùng luật pháp chứ không thèm dùng đạo đức để dạy lại ngươi cách làm người!
“Ngươi có biết nhị giáp là bao nhiêu tiền không hả?” Quý Anh buộc xong nút thắt cuối cùng, ngẩng đầu hỏi.
“Cái này...” Hắc Phu mới tới thời đại này nên vẫn còn hơi mơ hồ về chuyện vật giá.
Chưa kịp đợi Hắc Phu nghĩ xong, Quý Anh đã nói một tràn như súng liên thanh: “Ở quận Nam, phạt nhất giáp là 1344 văn tiền, phạt nhị pháp tận 2688 văn tiền lận đó!”
“Đắt thật!”
Hắc Phu tặc lưỡi, hắn tệ lắm cũng biết giá gạo ở huyện An Lục tùy vào năm được mùa hay mất mùa mà dao động từ 40 đến 120 văn tiền mỗi thạch. Tính theo giá gạo năm nay là 80 văn tiền một thạch, phạt tư nhị giáp tương đương với 33 thạch gạo, bằng khẩu phần ăn của một tráng hán như Hắc Phu trong một năm rưỡi. Đúng là một con số không hề nhỏ.
Đặc điểm của luật pháp nước Tần là gì? Chỉ gói gọn trong một từ đó là tỉ mỉ, ngay cả chuyện nhỏ nhặt như chuột cắn bao lương trong kho cũng quản, à phải thêm một chữ nữa là nặng! Chỉ cần nhìn vào mức tiền phạt thôi cũng đủ thấy hình phạt trong luật pháp nước Tần nghiêm khắc đến cỡ nào.
Điều này có nghĩa là rất có thể chỉ vì không đỡ một bà lão ngã trên đất mà một tên Sĩ ngũ vốn chẳng dư dả gì có thể phải gánh chịu tổn thất kinh tế cực lớn, hèn gì đời sau hay nói luật pháp nước Tần quá hà khắc.
Nhưng mặt khác… Có phạt nặng thì cũng có thưởng lớn!
Sau khi trói xong ba tên cướp, Quý Anh tìm ít lá thảo dược giúp Hắc Phu xử lý vết thương trên tay, y lại thần bí hỏi: “Thế ngươi có biết bắt được một tên cướp trong ổ cướp thì được thưởng bao nhiêu tiền không?”
Hắc Phu đáp: “Đừng có lấp lửng nữa, mau nói đi.”
“Cái này ta nghe du khiếu* ở xã ta nói đó.”
*Du khiếu: Giống mấy anh dân phòng thời hiện đại á.
Quý Anh nhặt một cành cây, vẽ trên đất số 14, lại viết thêm số 3 sau đó chỉ vào chúng mà nói: “Luật pháp ghi rõ người nào bắt sống được một tên trong ổ cướp, công lao tương đương với trảm thủ cấp nhị giai, quan phủ thưởng 14 kim! Một kim tương đương với 576 văn tiền...”
Chưa đợi Quý Anh đếm ngón tính toán, Hắc Phu đã tính nhẩm xong xuôi, không nhịn được hít vào một ngụm khí lạnh: “Mười bốn kim... tức là 8064 văn tiền... Trời đất ơi!”
“Chính xác! Ngươi bắt được ba tên, tính ra được thưởng tới hơn hai vạn bốn ngàn văn tiền!”
Nói đoạn Quý Anh nhìn Hắc Phu đầy vẻ ngưỡng mộ, y vỗ vai hắn: “Hắc Phu, ngươi sắp phát tài to rồi, sau này giàu rồi đừng quên cố nhân đó!”