Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Điều này thực sự nằm ngoài dự tính của Hắc Phu, ấn tượng của hắn về việc thẩm án thời cổ đại chỉ có Bao Thanh Thiên trong phim truyền hình, gỗ kinh đường chát một cái, rồi sai quân lính mang gậy to bằng bắp tay nện túi bụi lên người phạm nhân...
Trước khi rời đi vị tiểu lại tên Lạc còn dặn dò một câu: “Đến lúc đó các ngươi chỉ cần khai báo hết sự thật, tuyệt đối không được nói dối! Nhớ đó, nhớ cho kỹ!”
Khi cánh cửa phòng khép lại một lần nữa, Quý Anh bắt đầu rầu rĩ. Lý do là vì tuy y có nghe tiểu lại trong xã phổ biến chút ít về luật pháp, y nhớ rất kỹ mức tiền phạt của mỗi một tội nhưng chưa bao giờ đi kiện tụng, đối chất trước công đường cả.
“Phải làm sao bây giờ?”
Y nhìn Hắc Phu hỏi.
“Cứ thuận theo tự nhiên thôi!”
Hắc Phu nói xong liền lăn ra ngủ.
Từ việc này có thể thấy nước Tần này quả không hổ danh là một quốc gia có pháp luật nghiêm minh. Tra án vô cùng nề nếp, có quy củ riêng biệt chứ không phải dựa theo ý thích cá nhân của quan lại mà làm bừa.
Chưa nói đến việc bên hắn vốn có lý, chỉ tính riêng kiếp trước khi hắn còn ở học viện cảnh sát, hắn đã từng học qua lớp thẩm vấn hình sự, lại còn nhiều lần đến tòa án dự thính. Chẳng qua là đối chất với bị cáo thôi mà, sợ cái quái gì!
Trong chốc lát Hắc Phu bỗng cảm thấy mong chờ với cuộc xét xử sẽ diễn ra vào ba ngày sau.
…
Trong trí tưởng tượng của người bình thường, cảnh tượng công đường xử án thời cổ đại có lẽ sẽ diễn ra thế này: Bên ngoài huyện nha biển người tấp nập. Trên công đường, tấm biển chạm bốn chữ Công Chính Nghiêm Minh treo chính giữa, bên dưới là vị Huyện lệnh lão gia uy nghi ngồi chễm chệ, đầu đội mũ ô sa, dưới đường bày sẵn ba bệ chém là long, hổ, cẩu đầu đao. Khi phạm nhân bị áp giải lên, nha dịch hai bên đồng thanh hô vang “Uy... vũ...”, vị thanh thiên đại nhân kia cầm kinh mộc đường đập một cái bốp, chỉ tay vào phạm nhân quát: “Đánh hắn ba trăm gậy để thị uy…”
Tuy nhiên đến ngày xét xử tức là đối chất trước công đường, cảnh tượng mà Hắc Phu nhìn thấy lại là thế này: Buổi thẩm vấn này không đặt tại nha môn mà được sắp xếp tại huyện ngục, chỉ cách một bức tường. Bên trong huyện ngục là nhà lao, bên ngoài là chính đường, nhìn từ ngoài vào nơi đây chỉ là một cái sân nhỏ hẹp, chẳng chút khí phái uy nghiêm thường thấy của chốn quan phủ, duy chỉ có những lối đi lát sỏi là được quét tước sạch bong, đến một chiếc lá rụng cũng không có.
Sau khi bước vào chính đường, Hắc Phu phát hiện nơi đây chẳng có chỗ nào để dân chúng đánh trống kêu oan, càng không mở cửa cho người ngoài vào xem. Một cánh phù tư, tức là bức bình phong bằng đất chắn ngay lối ra vào, mặt trên được sơn trắng, dùng mực đen viết mấy dòng chữ triện của nước Tần.
Hắc Phu vốn biết chữ nếu không lúc ở quân doanh sao lại có thể viết thư gửi về nhà? Hắn nhìn lên thì thấy đó là một bài văn có tên là “Đạo Làm Quan”.
Thân là quan lại, tất nhiên phải trong sạch, chính trực, cẩn trọng kiên định, xem xét thấu đáo không thiên vị, tỉ mỉ xét soi, điềm tĩnh không hà khắc, thưởng phạt phân minh...
Tiếp đó là những thứ như Ngũ thiện, Ngũ thất...
Đây chính là những yêu cầu của nước Tần đối với quan lại lớn nhỏ, dịch ra tiếng bình dân chính là phải liêm khiết tận tụy, tận trung chức trách, nghiêm cấm lấy việc công làm việc tư, phải gần gũi bách tính, làm quan là để trừ hại kiếm lợi cho dân. Những điều này e rằng cũng tương tự như nội dung trong các chuẩn mực liêm chính của cán bộ lãnh đạo hiện đại sau này vậy.
Tóm lại cảnh tượng này khiến Hắc Phu ngẩn người. Đây thật sự là Bạo Tần trong truyền thuyết sao?
“Hy vọng vị quan thẩm án hôm nay thực sự làm được mấy điều này.”
Hắc Phu và Quý Anh được Ngục lại Lạc dẫn đường, họ vòng qua bức bình phong bước vào chính đường. Bây giờ họ mới nhận ra vị thẩm phán ngồi trên công đường không phải là Huyện lệnh hay Huyện thừa An Lục mà chính là Ngục duyện Hỉ! Hôm nay ông ta mặc một bộ hắc y, đầu đội Giải Trĩ quan, ngồi ngay ngắn nghiêm nghị, khí thế vô cùng uy phong.
Vừa thấy người này, tảng đá lớn trong lòng Hắc Phu lập tức rơi xuống. Nghe Ngục lại Lạc nói, vị Hỉ Đại phu này ở huyện An Lục nổi danh là thiết diện vô tư, lại cực kỳ được Huyện thừa trọng dụng, phàm là những vụ án khó đều giao cho ông ta thụ lý. Nếu ông ta là người xét xử thì chắc hẳn sẽ không có vấn đề gì nhỉ?
Lúc này Hỉ đang thẩm lý vụ án đám cướp cướp bóc thương nhân Bào. Khi nhóm người Hắc Phu được đưa vào bên trong tên thương nhân tên Bào kia đang khai báo về việc ngày hôm đó gã đến chợ huyện thế nào rồi ven đường cách đình Hồ Dương chín dặm thì gặp đám cướp mai phục sẵn, gã đã tháo chạy ra sao.
Kế đó đến lượt ba tên cướp đeo gông xiềng, quỳ dưới đường trần thuật lại tội trạng của mình.
Tên đại hán râu quai nón từng giao đấu với Hắc Phu là kẻ đầu tiên khai nhận: “Tiểu nhân tên Phan, là Sĩ ngũ huyện Cánh Lăng, ấp Mỗ. Tháng hai năm ngoái bị trưng triệu nhập ngũ, tiến về phương Bắc đánh Triệu, vì trời mưa lớn, sợ đi đường xa nên đào ngũ. Sau đó trốn vào đầm Vân Mộng làm cướp, kết giao với ba kẻ khác. Tội trạng đúng như lời thương nhân Bào đã nói, không phạm thêm tội lỗi nào khác.”
Huyện Cánh Lăng là một trong mười tám huyện của quận Nam, nằm đối diện với huyện An Lục qua đầm Vân Mộng. Khi tên đại hán trần thuật, các quan văn ngồi hai bên trái phải trên công đường đều cầm bút tre, bút gỗ viết sột soạt lên thẻ tre. Dáng vẻ nghiêm túc ấy hệt như những thư ký ghi chép tại tòa án ở hiện đại vậy. Họ phải ghi lại nhất cử nhất động của nghi phạm sau đó niêm phong vào kho làm hồ sơ. Những thẻ tre nhà Tần được khai quật ở hiện đại đa phần có nội dung như thế.
Chủ án Hỉ không hề ngắt lời khi Phan trần thuật, chỉ không ngừng viết lên thẻ tre, đợi gã ta nói xong ông ta mới cất tiếng hỏi: “Ngoài lần cướp bóc thương nhân Bào này ra, không còn tội trạng nào khác sao?”
Phan do dự một chút rồi đáp: “Không có!”
Lúc này, Quý Anh lại nghiêng đầu sang thì thầm với Hắc Phu: “Ta nhớ hôm đó tên này nói trên tay gã đã có mấy mạng người rồi mà…”