Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Mặt khác Hắc Phu và Quý Anh từ khi tới huyện thành An Lục đã được Ngục lại đưa vào huyện ngục bản xứ để lưu lại. Tuy nhiên nơi họ ở không phải nhà lao mà là khách xá của huyện ngục, nghe nói đây là nơi dành cho những tự cáo như bọn họ. Căn phòng này tuy nhỏ hẹp nhưng cũng khá sạch sẽ, trên mặt đất trải hai tấm đệm rơm để nghỉ ngơi, có điều họ không được tùy ý đi lại, ngay cả việc đi hố xí cũng phải có người canh chừng sát sao. Mỗi ngày hai bữa cơm đều được cung cấp đầy đủ, dĩ nhiên chỉ là loại gạo khô, rẻ tiền nhất.
Quý Anh lòng đầy bất an, trong lúc Hắc Phu nhắm mắt dưỡng thần, y cứ đi tới đi lui không ngừng, hết lo chuyện này đến chuyện nọ, một lát sau đột nhiên cất tiếng hỏi:
“Hắc Phu huynh đệ, ngươi nói xem vị Hỉ Đại phu kia liệu có thể chấp pháp công minh không?”
“Chắc là có...”
Hắc Phu nằm dài trên đệm rơm, lơ đãng đáp lời.
Khi nghe Hỉ tự báo danh tính, hắn cũng khẽ giật mình. Hắn nhớ mang máng ở kiếp trước từng nghe nói thời hiện đại số thẻ tre thời Tần được phát hiện nhiều nhất ở Vân Mộng không phải những bức thư nhà của “Hắc Phu” mà là những bản sao chép luật pháp nước Tần nằm chật kín trong quan tài của một vị quan lại huyện An Lục tên là “Hỉ”. Chính điều này đã mở ra cánh cửa cho các nhà khảo cổ tiến vào thời đại nhà Tần...
Ngoại trừ hơn một nghìn thẻ tre do chính tay Hỉ sao chép nằm rải rác, trong quan quách tuyệt nhiên không còn món đồ tùy táng nào có giá trị khác. Có thể thấy đây là một vị công chức tận tụy với nghề.
Một người như vậy, lẽ nào lại bẻ cong pháp luật?
Nói ra thật nực cười, sự tình đến nước này, Hắc Phu chỉ còn biết gửi gắm hy vọng vào sự công bằng và chính nghĩa của luật pháp nước Tần mà thôi.
Trời đã về khuya, lúc hai người họ đang mơ màng đi vào giấc ngủ thì bất chợt có người đẩy cửa bước vào!
Hắc Phu vội vàng bật dậy, ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài hắt vào, chỉ thấy một vị tiểu lại mặc áo bào đen, nét mặt hòa ái, tay cầm bút và dao gọt. Cách ăn mặc của người này chẳng khác nào một phiên bản sống của một bức tượng Văn Lại Dũng của binh đoàn đất nung.
Thấy Quý Anh và Hắc Phu hành lễ, vị tiểu lại cười hì hì nói:
“Không cần đa lễ, ta chỉ là một kẻ tiểu lại hưởng bổng lộc đấu thực*, chưa tính là quan viên đâu, các ngươi cứ ngồi xuống nói chuyện.”
*Bổng lộc đấu thực: Ý chỉ chức quan nhỏ, bổng lộc chỉ đủ mua vài đấu gạo.
Thế là Hắc Phu và Quý Anh quỳ ngồi trên đệm rơm, vị Ngục lại trước mặt tự xưng là Lạc ngồi đối diện với họ. Ông ấy đặt một giá gỗ nhỏ dùng để cố định thẻ tre lên án thư, thắp đèn dầu, ngáp một cái dài rồi bắt đầu hỏi han theo lệ.
Những việc cần hỏi chẳng qua là họ tên, thân phận, quê quán của Hắc Phu và Quý Anh, nhưng quan trọng nhất là: Trước đây họ có từng phạm tội gì hay không!
“Không có, tuyệt đối không có!”
Quý Anh lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi.
Hắc Phu cũng thưa rằng nhà hắn có ba anh em, đều là lương dân Sĩ ngũ, chưa từng làm bất cứ việc gì phi pháp.
“Không có thì tốt.”
Gương mặt Lạc vẫn tươi cười niềm nở, nhưng lời nói ra lại khiến người ta không khỏi rùng mình:
“Nếu có tội cũ mà cố tình che giấu, đợi đến khi Huyện thừa gửi văn thư về xã, ấp để xác minh, lúc đó sẽ vô cùng bất lợi cho các ngươi đấy!”
Hai người họ vẫn khẳng định mình chưa từng phạm pháp, bấy giờ Lạc mới bỏ qua không nhắc lại nữa.
Một lát sau, Hắc Phu không nhịn được liền hỏi:
“Thượng lại, hai người tiểu nhân vốn lên huyện thành phục dịch, hạn cuối cùng là mùng một tháng mười. Nếu như làm lỡ kỳ hạn...”
Lạc lập tức trấn an hắn: “Chuyện phục dịch không cần lo lắng, Huyện thừa đã gửi văn thư sang phía Huyện úy giải thích tình hình, các ngươi cứ yên tâm phối hợp tra án là được.”
Lạc lại cho họ biết, những thông tin tối nay sẽ được ghi chép lại rồi sau đó gửi về nguyên quán để xác minh, đồng thời yêu cầu các xã, ấp phải trả lời bằng văn bản, đấy gọi là Viên thư. Không chỉ bị cáo mà ngay cả tự cáo cũng phải bị thẩm tra. Đợi đến khi thân phận của tất cả đều được xác nhận, không có chút sai sót thì cuộc thẩm vấn chính thức mới bắt đầu.
Hắc Phu hỏi: “Dám hỏi Thượng lại khi nào mới có thể bắt đầu thẩm vấn?”
Lạc cười đáp: “Quê quán mà bọn cướp khai vốn không xa, đều là các huyện lân cận, Viên thư đi về chỉ mất hai ngày. Nếu không có gì bất ngờ, ba ngày sau có thể bắt đầu mở công đường. Đến lúc đó, các ngươi với tư cách là kẻ tự cáo sẽ phải đối chất trước công đường với bị cáo, trình bày quá trình xảy ra vụ án, liệt kê nhân chứng, vật chứng, rồi đôi bên chất vấn lẫn nhau...”
Hắc Phu ngẩn người. Hả? Hóa ra việc thẩm án thời Tần là để bị cáo và nguyên cáo tự đối chọi lẫn nhau, còn mấy người chấp pháp thì lặng lẽ lắng nghe rồi mới đưa ra phán quyết cuối cùng.
Đến lúc đó, hai bên kiện tụng còn phải sắm vai luật sư của chính mình, tranh luận bằng cái cái miệng đanh thép hay sao?