Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sau khi cáo biệt Huyện thừa, Hỉ lại tiếp tục bận rộn chạy đến phòng công vụ của mình. Hai tên cấp dưới của ông ta là Lệnh lại* tên Nộ và Ngục lại** tên Lạc đã ở đó chờ ông ta từ trước.
*Lệnh lại: Chức quan nhỏ phụ trách ghi chép văn thư, giống mấy ông sư gia á.
**Ngục lại: Giống cai ngục, quản lý, trông coi tù nhân, thẩm vấn…
Tên của mấy thuộc cấp cũng là chuyện tình cờ, Lạc thường nói với Nộ rằng nếu tìm thêm được một người tên Ái về làm văn thư thì cái quan thự nhỏ nhoi này của họ sẽ gom đủ bộ Hỉ, Nộ, Ái, Lạc.
Thế nhưng Hỉ không có tâm trí đâu mà nói cười, ông ta vừa đặt bút viết lên án thư bản Phong chẩn thức, tức là các nguyên tắc và trình tự thẩm tra của vụ án này vừa nói:
“Các ngươi nên biết trước khi tiến hành xét xử phải xác định rõ tên họ, thân phận, quê quán của bị cáo và tự cáo.”
Hai người kia gật đầu: “Chắc chắn là vậy.”
Hỉ lập tức sắp xếp: “Nộ, mặt mũi ngươi hung tợn, giọng nói oai nghiêm khiến người ta khiếp sợ, vậy phụ trách đi thẩm vấn ba tên cướp kia, uy hiếp chúng một phen.”
“Lạc, ngươi mặt mũi hiền từ, giọng nói ôn hòa, vậy phụ trách thẩm vấn ba kẻ tự cáo, đừng làm họ hoảng sợ để họ yên tâm chờ xét xử.”
Nộ và Lạc vội vàng tuân mệnh. Từ lúc biết cấp trên sẽ về, họ đã hiểu rằng những ngày tăng ca cực khổ lại tới rồi, may thay vị Ngục duyện Hỉ này có kinh nghiệm phá án phong phú, đối phó với hạng người nào, nên dùng phương pháp gì, ông ta đều nắm rõ như lòng bàn tay.
“Còn về tên Đình trưởng Hồ Dương và bọn Cầu đạo kia...”
Hỉ dừng bút, ngẩng đầu lên, lạnh lùng nói:
“Thân là Đình trưởng mà lại biết luật phạm luật, có thể thấy kẻ này gan to bằng trời. Nghe nói gia thế của hắn ta cũng có chút bối cảnh, e rằng các ngươi đối phó không nổi, cứ để ta đích thân đi thẩm vấn hắn.”
Nộ và Lạc đồng thanh vâng một tiếng, nói rằng sáng sớm mai sẽ đi lo liệu những việc này.
“Sáng mai sao?”
Hỉ lại lắc đầu nói tiếp: “Xem ra trong hai tháng bản quan không ở đây, các ngươi đã chểnh mảng không ít nhỉ?”
Ông ta đứng dậy, bắt đầu giáo huấn hai người họ: “Từ Biến pháp Thương Quân đã yêu cầu quan phủ phải xử lý dứt điểm công vụ trong ngày, không được trì hoãn qua đêm!”
Nộ và Lạc cảm thấy da đầu tê dại, người mà vị cấp trên này kính trọng nhất chính là Thương Quân, phàm là chuyện gì cũng thích học theo, nói tới đâu dẫn chứng tới đó.
Quả nhiên, Hỉ lại giơ tay chỉ lên trên, nói lại một câu của Thương Ưởng:
“Thương Quân từng nói việc nước xong ngày là vua, việc nước xong đêm là mạnh còn đợi đến ngày mai chỉ có chết!”
Ý của câu này là chuyện nước mà xử lý xong trong ngày có thể xưng vương với thiên hạ, kéo dài đến đêm xử lý thì quốc gia cũng còn mạnh nhưng nếu đợi đến sáng mai mới giải quyết thì quốc gia sẽ dần suy yếu!
Ông ta chân thành nói tiếp:
“Bản quan tuy chỉ là quan chức địa phương nhỏ, chẳng dám nói việc mình làm có thể giúp Đại vương xưng bá thiên hạ, cũng chẳng dám nói có thể khiến nước Tần cường thịnh. Nhưng ít nhất, không thể vì sự chậm trễ của bản quan mà khiến quốc gia suy yếu...”
Nộ và Lạc đưa mắt nhìn nhau, chẳng qua chỉ là tăng ca thôi mà, sao còn liên quan đến cả quốc gia đại sự rồi?
Thực ra còn một chuyện mà Hỉ chưa nói ra.
Ông ta đã nghe phong thanh rằng tên Đình trưởng Hồ dương phạm án kia lại chính là cháu trai của Huyện Tả úy!
Theo chế độ nước Tần, ở các huyện lớn sẽ có hai chức Hữu úy và Tả úy, trông coi việc bắt bớ trộm cướp và binh dịch. Tả úy là vị quan lớn thứ tư trong huyện An Lục, địa vị trên cả Hỉ, sở dĩ Huyện thừa giao vụ án này cho Hỉ thẩm tra chính là sợ kết oán với Tả úy.
Nhà Tả úy ở huyện An Lục có bối cảnh rất lớn, giao thiệp rộng rãi. Nếu Hỉ không thể nhanh chóng giải quyết vụ này, e rằng đêm dài lắm mộng, tạo cơ hội cho kẻ xấu đút lót, tư thông bao che!
Nghĩ đến đây Hỉ liền vớ lấy bút và dao gọt trên thư án, nhanh chóng bước ra ngoài.
“Không cần đợi đến ngày mai. Nộ, Lạc, các ngươi lập tức theo ta xuất môn, đêm nay thẩm vấn ngay!”