Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Quý Anh dường như đã quên mất trận đòn roi vừa rồi, bắt đầu khoa chân múa tay nói năng rôm rả, đặc biệt là tán dương hết lời chiến tích Hắc Phu một mình đánh ba tên cướp, tay không đoạt binh khí sắc bén. Từ khi y nhận Hắc Phu làm huynh đệ, bản lĩnh của Hắc Phu dường như cũng trở thành bản lĩnh của chính y khiến y cảm thấy vô cùng vinh dự.
Những việc khác Quý Anh không thạo nhưng chuyện hóng hớt khoác lác thì rất có thông thạo. Khi y kể đến đoạn gay cấn, những tiểu lại vốn đang ghi chép quá trình thẩm vấn cũng phải dừng cả bút mực, nín thở lắng nghe.
Hỉ vẫn không ngắt lời Quý Anh, đợi y nói xong, cổ họng khô ran mới nghiêng đầu hỏi Hắc Phu:
“Có đúng như vậy không?”
Hắc Phu đành phải nương theo mà trả lời: “Lời lẽ tuy có phần khoa trương, nhưng cũng không sai biệt lắm. Tiểu nhân quả thực đã lấy một địch ba, nhưng Quý Anh cũng đã vật lộn với một tên cướp khác hồi lâu, nếu không có y trợ giúp, tiểu nhân e rằng đã là cái xác chết bên đường rồi.”
Hỉ gật đầu, không vội vàng tin ngay, ông ta quay sang lần lượt hỏi ba tên cướp, thấy chúng không có nói gì khác mới hướng ánh mắt dò hỏi về phía Lệnh lại Nộ.
Hóa ra chức trách của Nộ không chỉ là duy trì trật tự công đường, mà còn bao hàm cả việc nghiệm thi và khám xét hiện trường, tương đương với pháp y đời sau. Nước Tần trị quốc theo tư tưởng Pháp gia*, phàm là việc gì cũng yêu cầu sự chuẩn xác. Trước khi được phái đi thẩm vấn ba tên cướp, Nộ đã đem tình trạng thương tích của chúng ghi chép tỉ mỉ, rồi cũng chép bản báo cáo nghiệm thương vào Viên thư.
*Tư tưởng Pháp gia: Là một trường phái tư tưởng chính trị – pháp luật thời Chiến Quốc. Trị nước bằng pháp luật nghiêm minh, quyền lực tập trung vào Hoàng đế, thưởng phạt rõ ràng.
[Tên cướp nước Sở tên Giáp, phía ngoài phần mắt cá chân trái có một vết đao, nằm ngang, dài chín tấc, là vết thương do đoản kiếm gây ra. Vùng bụng có vết bầm, là dấu vết bị trọng quyền đả kích. Tên cướp nước Sở tên Ất, phía ngoài đùi phải có một vết đao, nằm dọc, dài bốn tất, rộng một tấc, miệng vết thương bằng phẳng, là vết thương do đoản kiếm gây ra, các bộ phận khác không có thương tích...]
Sau khi xem xong báo cáo nghiệm thương, Hỉ đã biết Hắc Phu không hề nói dối. Tất cả vị trí đánh trúng bọn cướp cùng độ nông sâu của vết thương đều trùng khớp, bấy giờ ông ta mới lộ vẻ kinh ngạc nói rằng:
“Tuổi tác của ngươi không lớn vậy mà lại rất gan dạ, thân thủ cũng không tồi.”
Hắc Phu còn đang chấn động trước chế độ khám nghiệm tiên tiến của nước Tần, thứ có thể sánh ngang với pháp y hiện đại thì Hỉ bất ngờ lên tiếng hỏi:
“Võ nghệ của ngươi là tầm sư học đạo từ ai vậy?”
Hắn thầm kêu không ổn, môn Cầm Địch Quyền của hắn vốn chẳng phải thứ thuộc về thời đại này. Rõ ràng Hỉ có cái tính cầu toàn chấp nhất như kẻ mắc hội chứng ám ảnh cưỡng chế, chút sai sót nhỏ cũng không bao giờ bỏ qua, đương nhiên hắn không dám nói bừa, đành phải mượn danh người chết làm bia đỡ đạn.
Hắc Phu bèn đáp rằng: “Là do vong phụ truyền thụ. Phụ thân của tiểu nhân sinh thời từng tòng quân phục dịch, chém đầu lập công, được ban tước Công sĩ. Người lại từng đốn củi trong núi, vật lộn với heo rừng mà ngộ ra một bộ quyền thuật. Do trong ba người con, người thiên vị tiểu nhân nhất nên chỉ truyền lại cho mình tiểu nhân...”
Khúc này là hắn đang chém gió thôi! Nếu hắn nhớ không nhầm, người phụ thân hờ kia yêu quý nhất rõ ràng là đứa con út tên Kinh, tức là người đệ đệ trong lịch sử đã cùng Hắc Phu tòng quân. Có điều Hắc Phu nay đã luyện được bản lĩnh nói dối không lộ sơ hở, vả lại phụ thân của hắn đã xuống đất nhiều năm, dù Hỉ có năng lực đến cỡ nào cũng không thể đi xuống mà hỏi một hồn ma được.
Quả nhiên Hỉ khẽ cau mày, tuy trực giác mách bảo với ông ta rằng Hắc Phu không nói lời thực lòng, song ông ta cũng chẳng tìm thấy điểm gì khả nghi nên cũng không truy cứu nữa, chỉ nói với đám văn thư tiểu lại trên công đường:
“Ghi lại, việc ba tên cướp do Hắc Phu và Quý Anh bắt giữ là việc chuẩn xác không sai. Tiếp theo sẽ đến vụ án Đình trưởng Hồ Dương...”
Ông ta nhìn về phía Hắc Phu: “Hắc Phu, trước đó ngươi tố cáo Đình trưởng Hồ Dương cùng Cầu đạo mưu đồ cướp công đoạt thưởng của ngươi, bây giờ vẫn không thay đổi chứ?”
Hắc Phu chắp tay: “Quan phủ khuyến khích cáo gian, tiểu nhân vẫn kiên trì tố cáo.”
Hỉ nghiêm mặt nói: “Đình trưởng Hồ Dương là thuộc lại hưởng bổng lộc đấu thực của quan phủ, ngươi có biết nếu vu cáo quan lại thì sẽ bị khép vào tội vu cáo ngược, phải chịu phạt nặng!”
Chuyện đã đến nước này, không còn đường lui nữa, Hắc Phu ngẩng cao đầu:
“Tiểu nhân đã rõ, song tiểu nhân chỉ trần thuật oan tình, không dám che giấu chút gì.”
“Được.”
Hỉ gật đầu, ra hiệu cho Nộ và Lạc: “Áp giải mấy người Đình trưởng Hồ Dương lên đây! Trong ngày hôm nay, nhất định phải xét xử dứt điểm cả hai vụ án!”
Một hồi tiếng bước chân vang lên, đám người Đình trưởng Hồ Dương lần lượt bị đưa lên từ dưới đường. Trong đó có tên Cầu đạo nhỏ con, gầy gò cùng ba tên Đình tốt, chúng vừa lên tới nơi đã trừng mắt nhìn Hắc Phu trừng trừng, lộ rõ vẻ căm hận…”
Tên Đình trưởng Hồ Dương có khuôn mặt dài như mặt ngựa đi sau cùng, hắn ta vừa lên công đường đã đưa mắt nhìn quanh, thấy thương nhân Bào đang đứng một bên làm chứng, hắn ta dùng ánh mắt đe dọa nhìn gã, sau khi thấy Bào rụt rè gật đầu, Đình trưởng mới thở phào nhẹ nhõm.
Hắn ta quay sang nhìn Hắc Phu, thầm cười lạnh:
‘Tiện dân, đợi lát nữa đối chất, bảo đảm sẽ khiến ngươi á khẩu không lời nào bào chữa, khó mà tự thanh minh!’