Xuyên Về Cuối Thời Đại Tần

Chương 19. Ta dùng tay nào đánh hắn ta? (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đình trưởng Hồ Dương tên là Trinh, chừng hai mươi mấy tuổi, gia quyến cư ngụ tại huyện thành. Nghe đâu hắn ta vốn là thân thích của Huyện Tả úy, lại kế thừa tước vị của phụ thân, mang tước bậc ba là Trâm niểu. Hắn ta nhờ vào bản lĩnh võ nghệ của bản thân mà vượt qua kỳ khảo hạch quan lại của nước Tần, được bổ nhiệm làm Đình trưởng Hồ Dương. Tuổi trẻ đắc chí cho nên tính cách xưa nay vô cùng kiêu ngạo.

Có lẽ vì Trinh mang trong mình tước vị cùng quan hàm nên được ưu tiên thuật lại đầu đuôi sự việc trước...

“Xin thượng quan minh xét.”

Trinh có vẻ rất rành rọt quy trình xét xử, trước tiên hắn ta cung kính hành lễ với quan chủ thẩm rồi mới bắt đầu trình bày:

“Ngày hôm ấy, tiểu chức đang ở trong đình Hồ Dương cùng các huynh đệ thao diễn binh khí, bất ngờ nhận được lời cầu cứu của thương nhân bản địa tên Bào. Ông ta nói có một đám cướp hung tợn tập kích ông ta tại phía nam, cách đình chừng chín dặm.”

“Tiểu chức không dám chậm trễ, lập tức triệu tập Cầu đạo, Đình tốt cấp tốc lên đường. Khi tới nơi thấy ba tên cướp đã bị trói, song hai kẻ bắt được chúng lại đang đứng tại chỗ xì xào bàn tán, chẳng rõ đang mưu tính chuyện gì.”

“Tiểu chức sinh lòng nghi hoặc, bèn tiến lên thẩm vấn, theo lệ kiểm tra chứng minh và thông hành của họ, đồng thời gặng hỏi bọn họ làm sao có thể lấy hai địch bốn mà bắt gọn lũ cướp? Nào ngờ tên Sĩ ngũ tên Hắc Phu kia lại cứ thoái thác quanh co, lời qua tiếng lại chẳng thống nhất, cuối cùng còn hung hăng động thủ với tiểu chức, đả thương tiểu chức! Sau đó thấy xe ngựa của thượng quan đi tới, hắn liền xô ngã Cầu đạo cùng Đình tốt, lao ra giữa đường vu cáo tiểu chức cưỡng đoạt công lao... Sự tình thật sự là như vậy, không còn lời giải thích nào khác.”

“Hắn ta nói láo!”

Quý Anh cuống cuồng cả lên, cũng may y còn nhớ trận đòn roi vừa nãy nên ráng nhịn cho đến khi Đình trưởng nói xong mới vội vàng phản bác.

“Đình trưởng Hồ Dương, ta và ngươi vốn không quen biết, không oán không thù, cớ gì phải vu cáo ngươi? Chỉ bằng sức một mình ta, sao dám to gan đánh một vị Đình trưởng ngay trước mặt bao nhiêu quân lính của đình Hồ Dương?” Hắc Phu cũng không nhịn được, bắt đầu chất vấn ngược lại.

Đình trưởng Hồ Dương trợn trắng mắt: “Có lẽ ngươi có điều gì khuất tất không thể để ai biết hoặc là ngươi cậy mình có võ nghệ cao cường mà ngông cuồng ngang ngược.”

Lúc này, Hỉ ra hiệu cho Hắc Phu được phép trần thuật, Hắc Phu bèn đem chuyện Đình trưởng Hồ Dương tham lam phần thưởng, ban đầu hắn ta dụ dỗ bọn họ chia chác công lao nhưng không thành, sau đó định dùng vũ lực cướp đoạt, trần thuật không sót một chữ…

“Khi đó tiểu nhân gấp gáp lao ra đường để kêu oan với thượng quan nên mới không cẩn thận va phải Cầu đạo và Đình tốt mà thôi. Còn Đình trưởng nói tiểu nhân dùng vũ lực phản kháng, lại còn ra tay đánh hắn ta, hoàn toàn là nói dối, tiểu nhân cũng chẳng rõ vì sao hắn ta lại đổi trắng thay đen như vậy... Sự tình quả thực là như vậy, không còn lời giải thích nào khác.”

Hắc Phu đại để đã nắm rõ quy luật vận hành của luật pháp nước Tần: Nhấn mạnh vào tính công chính của trình tự, thẩm phán có tư duy vô cùng chặt chẽ và logic, nhân chứng, vật chứng phải cùng dẫn ra, thực sự rất tương đồng với các phiên tòa thời hiện đại.

Trong tình cảnh này, Đình trưởng Hồ Dương vẫn dám đổi trắng thay đen, rốt cuộc là hắn ta ôm tâm lý cầu may hay là đã chuẩn bị từ sớm?

Trong lòng Hắc Phu có chút bất an, hắn nhìn sang gã thương nhân Bào đang vã mồ hôi đầm đìa ngay giữa trời cuối thu, mơ hồ đoán ra được âm mưu của bọn họ...

Trên công đường, chủ thẩm Hỉ vừa nghe hai bên trần thuật, vừa ghi lại hai điểm mâu thuẫn trong lời khai của cả hai bên lên thẻ tre, đồng thời đặt ra nghi vấn:

“Thứ nhất, Đình trưởng Hồ Dương Trinh, liệu có từng dụ dỗ hai người Hắc Phu chia chác công lao để cướp thưởng hay không?”

Hắc Phu và Quý Anh đương nhiên khẳng định là có!

Còn Đình trưởng, Cầu đạo và đám Đình tốt lại hoàn toàn phủ nhận, khẳng định là không có!

Hỏi đến ba tên cướp thì chúng lại thưa rằng lúc đó bị trói ở một bên, khoảng cách khá xa nên không nghe rõ.

Thế là gã thương nhân tên Bào với tư cách nhân chứng cuối cùng đã trở thành mấu chốt của vấn đề. Hỉ hướng ánh mắt dò hỏi về phía Bào, chỉ thấy gã lưỡng lự hồi lâu, rồi mới cẩn thận đáp lời:

“Tiểu nhân... không hề biết có chuyện này...”

‘Hỏng rồi! Tên này quả nhiên lật lọng!’

Thương nhân Bào vừa cất tiếng, lòng Hắc Phu lập tức chùng xuống, Quý Anh nổi trận lôi đình, gào lên:

“Cái đồ gian thương nhà ngươi! Bọn ta rõ ràng đã cứu mạng ngươi, ngươi lại lấy oán trả ơn, cấu kết với bọn chúng để lừa dối quan phủ!”

“Ta vốn không bị giam cùng một chỗ với bọn họ, làm sao mà cấu kết lừa dối cho được?”

Thương nhân Bào cũng hạ quyết tâm liều mạng, lôi cái bản lĩnh cãi vã ngoài chợ ra, vỗ ngực đôm đốp nói:

“Hai người các ngươi cứu ta khỏi tay đám cướp là sự thật nhưng tại chốn công đường này, trước mặt Ngục duyện, nếu ta dám nói nửa lời sai sự thật thì cứ cho khâu quỷ ám cả nhà ta đi!”

Khâu quỷ là một loại quỷ thần trong tín ngưỡng dân gian địa phương, nghe đồn nó ám nhà ai thì nhà đó sẽ khuynh gia bại sản. Một kẻ làm nghề buôn bán như thương nhân Bào mà dám thề độc cỡ này thì đúng là liều thật.

Quý Anh tức đến độ muốn xông tới đánh gã thương nhân nhưng Hắc Phu đã kịp giữ y lại, hắn quay lên nói với Hỉ:

“Bẩm Ngục duyện, tên thương nhân này vốn là người của đình Hồ Dương, quen thân với mấy người Đình trưởng. Ngày hôm đó chính ông ta đã đứng ra làm thuyết khách, muốn chúng tiểu nhân chia sẻ công lao cho Đình trưởng Hồ Dương. Lời chứng của ông ta không thể tin được!”

“Đáng tin hay không đâu đến lượt ngươi quyết định! Phải để Ngục duyện sáng suốt xét soi!”

Đình trưởng Hồ Dương thấy tình thế xoay chuyển, bắt đầu lộ ra nụ cười đắc ý.

Tuy nhiên Hỉ không hề thiên vị, nghe theo lời khai của bất kỳ bên nào, ông ta lật qua một trang thẻ tre, hỏi sang vấn đề tiếp theo:

“Thứ hai, Hắc Phu thực sự đã động thủ với Đình trưởng Hồ Dương sao?”

Hắc Phu thừa hiểu vì sao bọn Đình trưởng lại muốn bôi nhọ hắn như vậy. Luật pháp nước Tần quy định, Sĩ ngũ đánh nhau với người khác chính là phạm tội tư đấu. Đối phương còn là quan lại thì tội tăng một bậc, bị khép vào tội cố ý đả thương người. Hình phạt sẽ là bị cạo trọc đầu, bắt đi làm nô lệ lao dịch một năm, xây dựng lăng tẩm, đắp thành quách.

Cho nên bọn Đình trưởng Hồ Dương một mực khẳng định Hắc Phu đã động thủ, tâm địa của chúng thật sự vô cùng hiểm độc.

Hắc Phu và Quý Anh dĩ nhiên là chối bay chối biến, nói rằng bản thân biết rõ luật pháp không cho phép, không hề có gan đọ sức với quan lại.

Nhưng đám người Đình trưởng Hồ Dương lại khẳng định chắc như đinh đóng cột, đều nói đã tận mắt thấy Hắc Phu đánh người, cho rằng hắn cậy võ nghệ cao cường mà coi thường quan lại.

Còn ba tên cướp lại thưa rằng lúc đó tầm mắt bị đám Đình tốt che khuất, nhìn không rõ.

Lời khai hai bên trái ngược hoàn toàn, thế là gã thương nhân Bào một lần nữa trở thành nhân chứng mấu chốt...

“Ta tận mắt chứng kiến, Hắc Phu vung quyền đánh Đình trưởng!”